Tại một góc khá hẻo lánh của thành phố Pesot, có một giáo đường được xây bằng những khối đá xếp chồng, dáng vẻ thô kệch như thể vẫn cần được đẽo gọt thêm.
Nơi bắt mắt và tinh xảo nhất bên trong là thánh đàn, phía trên có một cây thập tự giá bằng gỗ cao sừng sững cùng một bức tượng hình người to lớn đang cõng thập tự giá trên lưng.
Khổ tu sĩ Snowman đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên, đối diện với tượng thần, cúi đầu, nhắm mắt, chuyên chú cầu nguyện.
Ông là một người đàn ông trung niên chưa quá già nhưng đã có vài nếp nhăn, mặc một bộ áo dài màu trắng đơn sơ không biết đã giặt qua bao nhiêu lần, để mái tóc ngắn màu nâu. Cánh tay, bả vai, cẳng chân và bàn chân lộ ra ngoài giăng đầy những vết sẹo cũ.
Lúc này, hai nam một nữ bước qua cửa giáo đường. Cả hai người đàn ông đều mặc áo măng tô đen và quần dài ống đứng, một trang phục hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh. Chỉ khác là một người phối cùng áo gi-lê, đội mũ phớt cao, thắt nơ trang trọng, người còn lại thì tùy tiện khoác một chiếc áo sơ mi trắng bên trong. Người trước có đường nét góc cạnh, gương mặt lạnh lùng; người sau tóc đen mắt xanh, diện mạo tuấn tú, mang theo khí chất lãng tử phóng khoáng như một nhà thơ.
Cô gái mặc một chiếc váy dài màu trắng có thắt lưng, cổ tay áo xếp nếp, trước ngực đính một đóa hoa kết bằng ren. Cô đeo một chiếc mặt nạ bạc tinh xảo, để lộ đôi mắt màu ngọc lục bảo, sống mũi cao thẳng, cùng đôi môi và gò má được tô son trên mặt nạ, khiến người ta bất giác mường tượng rằng dung mạo thật của cô hẳn phải rất kiều diễm.
Với vẻ ngoài thu hút và phong thái đáng để làm quen như vậy, nhưng những vị khách lữ hành này lại bị số ít tín đồ trong giáo đường cùng vị khổ tu sĩ đang cầu nguyện hoàn toàn phớt lờ, không ai thèm liếc nhìn lấy một cái.
Đây là sự kết hợp giữa "Ảo thuật" và "Ẩn thân tâm lý học".
"Chính Nghĩa" Audrey đã vào trạng thái làm nhiệm vụ, không còn tỏ ra tò mò quá rõ ràng nữa. Ánh mắt cô đảo qua, cất giọng ôn hòa:
"Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là đưa ngài Snowman vào giấc ngủ, nếu không chúng ta sẽ phải đợi đến đêm."
Ban đêm của thế giới này.
"Thả lỏng đi, chuyện nhỏ." "Sao" Leonard cười đáp lại.
So với tiểu thư "Chính Nghĩa" chỉ mới trải qua vài sự kiện phi phàm, anh ta vốn là một "Kẻ Gác Đêm", đã chứng kiến vô số trường hợp tương tự nên tâm trạng cực kỳ bình thản, thậm chí còn muốn trêu chọc Klein vài câu.
Đương nhiên, anh ta cũng không biết rằng tiểu thư "Chính Nghĩa" vừa mới "Thôi miên" một vị Bán Thần.
Klein liếc mắt nhìn đồng đội cũ một cái:
"Vậy thì bắt đầu đi."
Trong lòng anh đang "ôm" "Chữ thập Vô Ám", chỉ chưa đầy ba tiếng nữa là sẽ bị giáng xuống Danh sách 5, tách ra đặc tính phi phàm của "Quỷ Pháp Sư", nên đương nhiên không muốn lãng phí thời gian.
Lại quay về trạng thái của nhà mạo hiểm điên cuồng, ha... Leonard không dông dài, giơ tay vuốt lại mái tóc, đôi mắt xanh biếc đột nhiên trở nên sâu thẳm.
Khổ tu sĩ Snowman đang nhắm mắt cầu nguyện lặng lẽ rơi vào giấc ngủ.
Đây là năng lực phi phàm "Ác mộng"... "Chính Nghĩa" Audrey thấy vậy, hai mắt sáng lên, như có điều suy tư.
Trước đó thực ra cô đã từng được nhìn thấy "Ác mộng", trong lúc đối phó với Tử tước Huyết tộc Ounes Boyar, nhưng vì quá trình đó rất gấp gáp, không thể lĩnh hội được toàn bộ, nên lúc này mới tỉ mỉ quan sát.
Ngay sau đó, cô giơ hai tay, lần lượt nắm lấy cánh tay của hai quý ông "Thế Giới" và "Sao", dùng năng lực "Hành giả Giấc mơ" dẫn họ nhảy vào giấc mơ của Snowman.
"Tự tôi cũng làm được..." Leonard vừa tiến vào thế giới xám xịt, bèn lẩm bẩm một câu.
Klein và Audrey đều phớt lờ lời anh ta, nhanh chóng nhìn quanh một vòng, thu toàn bộ cảnh tượng trong giấc mơ của Snowman vào mắt.
Nơi đây cũng là một tòa giáo đường, một tòa giáo đường vô cùng hùng vĩ.
Những cột đá cổ điển chống đỡ trần nhà cao vút, nhưng không hề chia cắt đại sảnh thành những khu vực nhỏ, mà vẫn giữ được vẻ rộng lớn khoáng đạt.
Cửa chính của giáo đường này cao và rộng đến mức ngay cả Người Khổng Lồ cũng phải thấy choáng ngợp. Hai bên là những ngọn nến đặt trong cốc bạc, tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Thánh đàn trên cùng rộng lớn tráng lệ, phía trên dựng một cây thập tự giá màu xám trắng và bức tượng hình người đang cõng nó.
Gương mặt của bức tượng kia không rõ ràng lắm, nhưng lại có cảm giác đang thương xót thế nhân.
Snowman cũng đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên, đối diện với thánh đàn, cúi đầu nhắm mắt, chuyên chú cầu nguyện.
"Nơi này rất giống giáo đường bỏ hoang ở Trấn Hạ Ngọ mà "Mặt Trời" nhỏ từng tái hiện, hẳn là kiến trúc cùng thời đại." Ánh mắt "Chính Nghĩa" Audrey lướt qua các mái vòm bằng đá, thấp giọng nói.
Cùng lúc đó, cô cố gắng kìm nén sự hiếu kỳ trong lòng, nói với mình phải bình tĩnh.
"Mặt Trời" nhỏ? Nhỏ chỗ nào chứ, tên đó rõ ràng cao to hơn mình mà... Giáo đường bỏ hoang ở Trấn Hạ Ngọ... "Sao" Leonard nửa lẩm bẩm, nửa nghi hoặc.
Lúc anh ta gia nhập Hội Tarot, "Mặt Trời" đã sớm trở về Thành Bạc Trắng. Tuy thỉnh thoảng cậu ta cũng nhắc đến việc thăm dò "Vương đình Người Khổng Lồ", nhưng không còn mô tả lại cảnh tượng cụ thể nữa.
"Đúng vậy." Klein thu lại tầm mắt, tán đồng với ý kiến của tiểu thư "Chính Nghĩa", sau đó nói với cô: "Cô thử dẫn dắt giấc mơ của Snowman, để ông ta nói ra những tin tức quan trọng trong tiềm thức, trọng điểm là những việc liên quan đến Vua Thiên Sứ."
Nhiệm vụ này, "Ác mộng" và "Hành giả Giấc mơ" đều có thể hoàn thành. Sở dĩ Klein bảo tiểu thư "Chính Nghĩa" làm là vì muốn cho cô thêm cơ hội tiêu hóa ma dược, dù sao thì Leonard cũng đã sớm qua giai đoạn đó. Hơn nữa, xét về các vấn đề liên quan đến tiềm thức, một người phi phàm thuộc con đường "Người Quan Sát" chắc chắn sẽ chuyên nghiệp hơn, thao tác cũng khéo léo và hiệu quả hơn.
Cho đến lúc này, "Sao" Leonard mới muộn màng phát hiện ra một vấn đề:
Năng lực mà tiểu thư "Chính Nghĩa" thể hiện ra có liên quan đến lĩnh vực giấc mơ...
Nói cách khác, đối phương đã tấn thăng thành "Hành giả Giấc mơ" Danh sách 5!
Việc này có phải quá nhanh rồi không? Leonard âm thầm kinh ngạc, khó mà tin được.
Anh ta nhớ lúc mình gia nhập Hội Tarot, trong lúc trao đổi, tiểu thư "Chính Nghĩa" từng đề cập rằng mình trở thành "Nhà Thôi Miên" chưa đầy một tháng. Vậy mà đến giờ đã được bao lâu, mới khoảng ba tháng chứ mấy.
Cô ấy quả thật đã thử mua tài liệu tiến cấp trong buổi tụ hội Tarot, nhưng việc có thể tiêu hóa hoàn toàn ma dược "Nhà Thôi Miên" Danh sách 6 trong chưa đầy bốn tháng cũng đủ kinh người rồi...
Trong đầu Leonard hiện lên một loạt suy nghĩ, không hiểu sao lại mất đi cảm giác tự hào khi mình là đội trưởng "Bao Tay Đỏ", một nhân vật cấp cao trong Giáo hội, một "Linh Vu" Danh sách 5.
Trong lúc anh ta đang suy nghĩ, thì "Chính Nghĩa" Audrey "ừm" một tiếng, tiến lên vài bước, đi đến bên cạnh Snowman.
Đôi mắt xanh biếc như ngọc quý của cô đột nhiên hiện lên những vòng xoáy hư ảo, không ngừng xoay tròn, dẫn vào một nơi sâu thẳm, u tối và tĩnh lặng.
Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ