Xem ra, trong những mối tình sét đánh, có lẽ cũng ẩn chứa một vài trường hợp là thành quả của việc "sửa chữa giấc mơ"... Ồ, trong rất nhiều tiểu thuyết bán chạy, nữ chính vì thường xuyên mơ thấy một bóng hình nào đó và hết lần này đến lần khác có những kỷ niệm lãng mạn tươi đẹp với anh ta, nên sau khi gặp được nam chính giống hệt người trong mộng liền lập tức sa vào lưới tình không thể thoát ra, ừm... Audrey nhớ lại mấy cuốn tiểu thuyết đã từng đọc, bất giác thấy buồn cười.
Với cô, bất kể là "dẫn đường" hay "sửa chữa", về bản chất cũng không cao cấp hơn "thôi miên" là bao, nhưng có một năng lực phi phàm mà cô yêu thích hơn, đó chính là "Xuyên qua giấc mơ".
Việc này có thể khiến cơ thể của cô trống rỗng, giống như biến thành tinh linh giấc mơ hoặc hành giả giấc mơ, không những có thể trực tiếp lẻn vào giấc mơ của người khác mà còn có thể từ giấc mơ này nhảy sang giấc mơ khác, dùng cách đó để hoàn thành việc "thoáng hiện" trên phương diện vật lý.
Hạn chế của năng lực xuyên qua này là khoảng cách giữa hai giấc mơ không được vượt quá 500 mét, hơn nữa chúng phải thuộc về những sinh vật có trí tuệ.
Trong hoàn cảnh đặc biệt, việc này có thể che giấu bản thân một cách hữu hiệu... Ồ, tại sao Hervin Rambis không trực tiếp dùng "sửa chữa giấc mơ" để ảnh hưởng đến mình nhỉ? Vì nơi này được giáo hội bảo hộ ư? Con đường "Đêm Tối" cũng am hiểu lĩnh vực giấc mơ mà... Audrey như có điều suy nghĩ, bắt đầu thu liễm linh tính lại.
...
Trong cung điện cổ xưa, phía trên sương mù xám.
Bên cạnh chiếc bàn dài bằng đồng xanh loang lổ, Klein và Leonard ngồi đối diện nhau, cách mấy chiếc ghế.
"Sao lại đột nhiên tìm tôi?" Leonard dựa vào lưng ghế, tư thế ngồi khá uể oải.
Dù thế nào, anh ta vẫn luôn nhớ rõ nơi này thuộc về ngài "Kẻ Khờ", không dám tỏ ra quá tùy tiện.
Klein liếc nhìn Leonard, nói:
"Có chuyện cần anh hỗ trợ."
"Cần tôi hỗ trợ?" Leonard chỉ vào mình, ngạc nhiên hỏi lại: "Ý anh là chỉ Pares?"
Anh ta cảm thấy mình chẳng thể giúp được gì cho Klein, người đã trở thành Bán Thần.
"Anh cũng biết rõ vị trí của mình đấy chứ." Klein bật cười. "Nhưng lần này đúng là tìm anh, chủ yếu liên quan đến vài giấc mơ."
"Giấc mơ..." Leonard như hiểu ra, rồi lập tức cảm thấy nghi hoặc và buồn cười, nói: "Klein, hình như anh có chút thay đổi rồi. Ý tôi là anh trở nên giống trước kia hơn, không phải lúc nào cũng đeo bộ mặt u ám đó nữa."
Không đợi Klein đáp lại, anh ta chỉnh lại mái tóc hư ảo hơi bù xù của mình, mỉm cười nói:
"Như vậy cũng tốt. Ừm, về giấc mơ thì tôi cũng khá am hiểu. Giấc mơ của ai?"
Klein thản nhiên đáp lại:
"Một binh sĩ Ruen từ hơn trăm năm trước, một quý tộc ở Kỷ Đệ Tứ, một khổ tu sĩ ở Kỷ Đệ Tam, một Người Khổng Lồ và một tinh linh ở Kỷ Đệ Nhị."
"Cái gì?" Đôi mắt xanh lục của Leonard hiện lên vẻ mờ mịt, anh ta lập tức hỏi lại, nghi ngờ mình đã nghe nhầm.
Chưa nói đến tinh linh và Người Khổng Lồ ở Kỷ Đệ Nhị, ngay cả quý tộc ở Kỷ Đệ Tứ cũng phải đi theo một con đường phi phàm nào đó và trở thành Thánh Giả thì mới có khả năng sống đến tận bây giờ!
Lẽ nào ngoại trừ người lính Ruen kia, tất cả đều đã thành Thiên Sứ? Xâm nhập vào giấc mơ của Thiên Sứ... Thôi, vẫn nên tìm ông cụ thì hơn... Vô số suy nghĩ quay cuồng trong đầu Leonard chỉ trong nháy mắt, hệt như đang lạc vào một giấc mộng.
Klein liếc nhìn Leonard một cái, cười nói:
"Những mục tiêu này đều chưa thành Bán Thần, chỉ là vì một sự ảnh hưởng nào đó mà còn "sống" đến bây giờ. Đó cũng là bí mật mà tôi muốn khám phá thông qua việc thăm dò giấc mơ."
Anh cố ý nhấn mạnh vào chữ "sống".
Không đợi Leonard đáp lại, Klein đã tiếp tục nói về vấn đề của mình:
"Vị quý tộc Kỷ Đệ Tứ kia chính là thành viên của gia tộc Zoroaster, anh có thể dựa vào giấc mơ của ông ta để hiểu biết thêm về Pares Zoroaster."
Hậu duệ của ông cụ... Lòng Leonard khẽ gợn sóng, anh càng thêm mong chờ vào đề nghị này của Klein.
Tuy anh ta và Pares Zoroaster sống chung cũng coi như vui vẻ, và dần dần có sự tín nhiệm nhất định đối với vị Thiên Sứ này, nhưng trong lòng vẫn luôn ôm sự cảnh giác cơ bản nhất, dù sao đó cũng là một người ngoài, hơn nữa lại đang ở trong cơ thể mình.
"Tạm thời đừng nhắc chuyện này với Pares Zoroaster." Lúc này, Klein lại bồi thêm một câu.
Trong mắt cậu, tôi là kẻ không đáng tin đến vậy sao? Leonard thầm lẩm bẩm một câu, có chút bực bội đáp lại:
"Không cần anh nhắc."
Klein thấy Leonard đồng ý mới cười nói:
"Sau khi anh trở về lấy mấy giọt máu đưa cho tôi, đây là thứ cần thiết để chuẩn bị cho việc thăm dò giấc mơ."
Anh không nói cụ thể về vấn đề Leonard đưa máu cho mình bằng cách nào, dù sao hiện giờ anh ta cũng đang nắm giữ ít nhất là hai cách: một là hiến tế cho ngài "Kẻ Khờ", nhờ ngài ấy ban cho "Thế giới"; hai là triệu hồi vị tín sứ lai lịch thần bí kia, bỏ máu vào trong lọ, giao cùng thư cho cô ấy.
"Máu..." Leonard theo bản năng lặp lại từ này.
Trong thần bí học, máu của bản thân là một vật khá quan trọng và mấu chốt, tốt nhất là đừng dễ dàng giao cho người khác, nếu không ngay cả việc mình chết thế nào cũng không biết được. Mà đôi khi, cái chết còn không phải là kết cục đáng sợ nhất.
Sau khi do dự một chút, Leonard gật đầu nói:
"Khi nào thì bắt đầu thăm dò?"
Klein đáp lại như đã có chuẩn bị từ sớm:
"Đêm Chủ nhật, gần lúc rạng sáng."
Anh muốn cho tiểu thư "Chính Nghĩa" có thời gian để ổn định linh tính và làm quen với năng lực mới.
"Được." Leonard không nói thêm gì nữa.
Tiếp đó, Klein nghiêm túc nói về kỹ xảo của nghệ thuật trò chuyện, để tiện cho người bạn học thi sĩ sau khi trở về sẽ lấy cớ qua mặt ông cụ.
Vừa quay về thế giới hiện thực, Leonard còn đang cân nhắc lời lẽ, trong đầu đã vang lên giọng nói hơi già nua của Pares Zoroaster:
"Vị đồng nghiệp cũ kia tìm cậu có việc gì? Có chuyện gì không thể viết thư dặn dò rõ ràng sao?"
Leonard điều chỉnh tư thế ngồi, bật cười nói:
"Anh ta sợ viết thư sẽ lộ bí mật, dù sao cũng có khả năng liên quan đến vị kia."
Tất nhiên, Klein chủ yếu là đề phòng ông đấy, tôi mà đọc được thì chẳng khác nào ông cũng đọc được... Leonard vừa dứt lời đã thầm bổ sung trong bụng.
"Vị kia..." Pares Zoroaster dường như biết rõ anh ta đang ám chỉ ai.
"Ừm." Leonard cầm lấy cái ly trên bàn, uống một hớp bia mạch nha, nói: "Anh ta đã tìm được vị khổ tu sĩ Kỷ Đệ Tam kia, hy vọng có thể thông qua việc thăm dò giấc mơ để nhìn thấy lịch sử của thời kỳ đó."
Những gì Leonard nói đều là sự thật, nhưng chỉ là một phần của sự thật. Đây chính là kỹ năng chủ chốt mà Klein vừa dạy.
"Khổ tu sĩ Kỷ Đệ Tam, còn sống?" Pares Zoroaster hơi kinh ngạc hỏi lại.
Tất nhiên ông ta cũng không quá kinh ngạc, dù sao với cấp bậc của mình, dù không nắm giữ cả trăm cách thì ông ta cũng biết năm sáu phương pháp giúp một người sống sót từ Kỷ Đệ Tam đến nay. Cách đơn giản nhất chính là đánh cắp thời gian, hay nói đúng hơn là sinh mệnh của người khác để ban cho mục tiêu.
"Hẳn là còn sống, nhưng trạng thái rất đặc thù." Leonard nói ra tình huống mà mình biết.
Pares Zoroaster im lặng hai giây, bật cười nói:
"Vậy sao? Thế thì tôi chỉ có thể chúc phúc cho hai người đừng nhìn thấy những cảnh tượng không nên thấy trong giấc mơ. Đương nhiên, đồng nghiệp cũ của cậu được một sự tồn tại bí ẩn phù hộ, chắc chắn đã chuẩn bị đầy đủ rồi."
Đề xuất Cổ Đại: Cùng Tỷ Muội Trọng Sinh, Liên Thủ Trừng Trị Kẻ Bạc Tình
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ