Chủ yếu là do Nữ Thần đang tiêu hóa "Tính duy nhất" của con đường "Tử Thần", nên sẽ không thể giáng trần trong một thời gian rất dài nữa... Hy vọng Chúa Tể Gió Bão và Thần Hơi Nước Cùng Máy Móc có thể kịp thời ứng phó vào lúc mấu chốt... Bất kể thế nào, có quý cô Arianna, có Will Onceptin, có Pares Zoroaster, dù phải đối mặt với Vua Thiên Sứ thì cũng không đến mức rơi vào kết cục chết chắc. Kể cả khi tử trận, họ vẫn có cơ hội giành lại thi thể của mình... Càng kiên trì được lâu thì hy vọng sống sót càng lớn... Klein dùng cách tự giễu để giảm bớt áp lực.
Lúc ở trên sương mù xám, anh đã vạch ra trọng tâm điều tra kế tiếp, đó là tập trung truy tìm "Thánh Nữ Trắng" Catherine và Ma Nữ Triss hiện không rõ đang ở danh sách nào. Về phần Hervin Rambis, chỉ cần đối phương không chủ động liên lạc với tiểu thư "Chính Nghĩa", anh sẽ cố gắng không tìm kiếm để tránh gặp phải những chuyện ngoài ý muốn không thể giải quyết.
Một mặt, mình đợi tiểu thư "Thẩm Phán" hồi đáp, mặt khác thử xem có thể tìm được "Trung tướng Bệnh Tật" hay không, dựa vào liên hệ huyết mạch để tìm ra tung tích của "Thánh Nữ Trắng". Nhưng khả năng này không lớn lắm, ba Giáo hội lớn chắc hẳn cũng đã nghĩ ra cách này, Giáo phái Ma Nữ không thể không đề phòng... Lát nữa mình sẽ nhờ người thu thập vật phẩm liên quan đến "Trung tướng Bệnh Tật", rồi dựa vào sương mù xám để che chắn và gây nhiễu khi bói toán... Ừm, tiện thể nhờ người đó hỏi thăm tình hình của Anderson. Những việc này cũng không gấp, "Chữ Thập Vô Ám" đang trong giai đoạn thử nghiệm... Klein gạt bỏ những suy nghĩ lan man, xoay người xuống giường.
Anh đã lợi dụng sự áp chế của sương mù xám để buộc "Chữ Thập Vô Ám" chung với vật phẩm thần kỳ "Ngón Tay Gãy", xem lần sau lên đó có đặc tính phi phàm nào được phân tách ra không.
Nghỉ ngơi trong nhà một lúc, Klein thay quần áo, dẫn theo người hầu nam Enyuni ra ngoài, định đến Nhà thờ St. Samuel cầu nguyện, sau đó ghé qua "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen" một vòng.
Người hầu nam đi bên cạnh anh thực ra không phải là "Người Thắng Cuộc" Enyuni, mà là Cunas Korger. Enyuni thật sự đã sớm dùng nhẫn "Hoa Máu" biến thành máu thịt, trốn trong dạ dày của "Bá Tước Đọa Lạc".
Lúc này, tiết trời Backlund âm u theo mùa, những ngọn đèn khí ga được bao bọc bởi lưới sắt mắt cáo hai bên đường vẫn chưa được thắp lên, chỉ có vài ngôi nhà lác đác ánh đèn.
Klein không biểu cảm gì, thu hết cảnh tượng đó vào mắt, ngồi xe ngựa từ phố Berklund đi vào phố Phelps, đến Nhà thờ St. Samuel cầu nguyện trước, rồi đội mũ dạ, cầm gậy chống, đi bộ về phía "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen".
Tới gần cửa, anh nghe thấy tiếng chuông leng keng, thấy tiểu thư Audrey đang đạp một chiếc xe đạp được cải tiến, không có thanh ngang, trông khá tinh xảo, từ trong con ngõ nhỏ bên cạnh đi ra.
Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng mộc mạc, chân đi đôi giày da màu đen, mái tóc vàng được búi lên đơn giản. Đôi mắt xanh biếc của cô chăm chú nhìn đường, yên sau có một con chó lông vàng đang ngồi, dù xe có lắc lư thế nào, nó vẫn giữ được thăng bằng một cách hoàn hảo.
Chú ý thấy quý ngài có mái tóc hoa râm và khí chất nho nhã ở phía trước, Audrey hơi cong khóe miệng, nở nụ cười tươi, nhẹ nhàng chào hỏi:
"Chào buổi chiều, ngài Dantes."
"Chào buổi chiều, tiểu thư Audrey, tâm trạng của cô có vẻ không tệ?" Klein nhìn đối phương dừng xe, chống chân xuống.
Nụ cười của Audrey càng rạng rỡ hơn:
"Ngài nói đúng, tâm trạng của tôi quả thật không tệ. Đạp xe vài vòng, tôi cảm thấy mọi phiền não đều tan biến cả."
Không tệ, năng lực tự điều chỉnh của một "Khán Giả" vẫn rất mạnh... Klein thầm khen một câu, nhìn con chó lông vàng ngồi sau xe, rồi lại đánh giá chiếc xe đạp có vẻ khác với những loại trên đường, thuận miệng hỏi:
"Đây là kiểu xe đạp mới chuyên thiết kế cho nữ giới sao?"
"Gì mà chuyên thiết kế cho nữ giới chứ? Nếu ngài muốn, cũng có thể dùng được mà." Audrey mỉm cười đáp lại: "Tôi chỉ góp ý với công ty xe đạp rằng cần cân nhắc đến nhu cầu đa dạng của khách hàng. Đây là sản phẩm có thiết kế mới nhất của họ, còn chưa đưa vào sản xuất hàng loạt, họ nhờ tôi đạp thử rồi cho ý kiến."
"Một ý tưởng thật tuyệt." Klein cười khen ngợi, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, anh hỏi: "Cô quen biết người đứng đầu công ty xe đạp ở Backlund à?"
Đôi mắt Audrey hơi cong lên, cô đáp:
"Đương nhiên, tôi là một trong những cổ đông chính của công ty xe đạp Backlund."
Cổ đông chính... Mình quên mất việc này... Cô ấy cuối cùng vẫn thành công... Klein như đã hiểu ra, khóe miệng cong lên, lắc đầu tự giễu:
"Thì ra là thế, sức tưởng tượng của tôi đúng là không đủ phong phú rồi."
"Sao? Cảm giác sau khi ngồi thế nào?"
Audrey giữ ghi đông xe, tròng mắt hơi đảo, vừa nhớ lại vừa nói:
"Rất tuyệt, rất hợp với nữ giới."
Tiểu thư cao quý, vừa rồi cô đâu có nói như vậy... Klein nhướng mày, nhưng không ngắt lời cô gái đối diện.
Audrey lại mỉm cười, nói tiếp:
"Với tôi, nó giúp tôi điều chỉnh tâm trạng, giảm bớt áp lực, cũng giống như cưỡi ngựa vậy. Nhưng cưỡi ngựa thì phải thay quần áo chuyên dụng, phải đến trường đua hoặc vùng ngoại ô, nếu chỉ ở trong nhà mình hoặc ra đường thì không thể để ngựa chạy băng băng được, thiếu đi cảm giác phóng khoáng cần có. Còn xe đạp thì không có vấn đề đó, nó còn có thể len lỏi vào những con ngõ mà xe ngựa không vào được, cho tôi chiêm ngưỡng những phong cảnh khác nhau. Vừa rồi khi tôi đạp xe ngang qua một hộ gia đình, thấy trong vườn hoa của họ có mấy đóa hoa đang nở rộ, tự nhiên lại cảm thấy vô cùng vui vẻ."
"À, lúc gặp những người đi xe đạp khác, tôi cũng rất hứng khởi. Họ đang nỗ lực vì cuộc sống, mang theo niềm hy vọng, tuy bận rộn gấp gáp nhưng không hề vô hồn. Được rồi, đừng cười nhạo tôi, tôi biết ngài sẽ nói người mua được xe đạp tuyệt đối không phải tầng lớp dưới cùng trong xã hội này, tôi chỉ đơn thuần vui vẻ vì họ thôi."
"Hy vọng, hy vọng có một ngày, tôi có thể đạp xe đi qua mọi con đường ở Backlund."
Klein lẳng lặng lắng nghe, tâm trạng cũng dần tốt lên.
Qua lời miêu tả của tiểu thư "Chính Nghĩa", trước mắt anh dường như cũng hiện ra cảnh tượng như vậy, và đây là một chút thay đổi nhỏ bé mà anh đã mang đến thế giới này.
Anh cười rồi nói:
"Không, tôi không có ý định phản bác, điều này nghe rất thú vị. Đây cũng là hình ảnh mà tôi hy vọng sẽ được nhìn thấy ở Backlund, càng nhiều càng tốt."
"Tôi vốn còn hoài nghi về một vài chuyện, nhưng bây giờ dường như đã vơi đi rất nhiều rồi."
Nói đến đây, anh chỉ vào cửa chính của "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen" ở số 22 phố Phelps:
"Vào thôi, trời có vẻ sắp mưa rồi."
"Vâng, tôi đi cất xe đã." Audrey xuống xe, dắt nó và con chó lông vàng vòng về phía cửa sau.
Nơi đó có một khu riêng để dựng xe đạp, có mái che nên không sợ bị ướt mưa. Trong các tổ chức như "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen", số nhân viên thường xuyên phải ra ngoài sử dụng xe đạp ngày càng nhiều. Đương nhiên, chẳng ai dám đi loại phương tiện này đến khu Đông, ở nơi đó thứ gì cũng có khả năng bị trộm.
Lúc gần tới cửa sau, con chó lông vàng Susie nhảy xuống xe, quay đầu nhìn lại nơi vừa rồi, hỏi với vẻ nghi hoặc:
"Audrey, lúc ngài Dantes nghe cô nói cô là cổ đông chính của công ty xe đạp, giọng điệu của ngài ấy có chút phức tạp, nhưng tôi đã suy luận ra được ý nghĩa thật sự đằng sau đó."
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Không Phải Hí Thần
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ