Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1217: Quyết định của Herrell

Trong lúc vô vàn suy nghĩ trôi nổi trong đầu, Herrell bỗng nảy ra một suy đoán:

Vị kia đến đây là vì thầy của mình!

Người đó đã thông qua ảo ảnh để xác nhận tình trạng hiện tại của thầy từ chỗ mình!

Đây là bạn hay thù của thầy? Chắc chắn người đó đang đi tìm thầy, phải làm sao đây? Hẳn là người đó vẫn chưa biết thầy trốn ở đâu... Không, chuyện mình bị một con chuột điên cắn ở trang viên ngoại ô thì hàng xóm xung quanh đều biết... Herrell rối bời, bàn tay đang nắm chiếc vòng cổ bất giác siết chặt hơn.

Cô không thể xác định người vừa rồi là tốt hay xấu, cũng không biết nên làm gì.

Cô muốn đến trang viên ngoại ô báo cho thầy biết chuyện này, nhưng lại sợ gặp phải nguy hiểm, trở thành vật hy sinh.

Hơn nữa, thầy của cô lúc này dường như đã mất đi phần lớn khả năng giao tiếp, dù có nhận được lời nhắc nhở cũng chưa chắc đã hiểu rõ được ý nghĩa bên trong.

Herrell bất giác đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng ngủ. Cuối cùng, cô hạ quyết tâm, mím chặt môi, tiến đến bên cửa và nói với hầu gái ở ngoài:

"Tôi hơi mệt, định đi ngủ ngay bây giờ. Cô đừng cho ai đến quấy rầy tôi."

"Vâng, thưa tiểu thư." Hầu gái kia đáp lại.

Herrell đóng cửa phòng lại, bắt đầu thay quần áo tiện cho việc vận động, vẻ mặt rất nghiêm trọng, răng nanh khẽ cắn vào môi.

Cuối cùng cô cũng quyết định sẽ tới trang viên ngoại ô nhắc nhở thầy một tiếng.

Cô không muốn biến thành một người nhìn thì có vẻ cao ngạo nhưng thực ra lại nhát gan, gặp nguy hiểm là đánh mất toàn bộ nguyên tắc!

Như thế sẽ khiến cô khinh thường chính bản thân mình!

Trong lúc Herrell lợi dụng sự lơ là của đám vệ sĩ đang tập trung vào vũ hội, men theo ống nước trên ban công để vào vườn hoa và rời khỏi số 39 phố Berklund, thì Klein đang cầm một ly rượu sủi bọt có đá, vị hơi ngọt, cùng vài quý ông khác thảo luận về chuyện buôn bán ở Nam Lục.

Anh nghiêng đầu rất khẽ, liếc mắt nhìn ra vườn hoa một cái, dùng linh cảm phát hiện ra hành động của Herrell.

... Tuy không phải là một cô gái dễ mến, nhưng cũng coi như có lương tâm... Klein khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, thầm tán thưởng một câu.

Anh không hề lo lắng về hành động của Herrell, bởi vì từ phố Berklund khu Bắc đến gia trang nhà Macht ở ngoại ô tây bắc, dù ngồi xe ngựa cũng cần từ ba đến năm tiếng. Mà trước đó, anh có thể tìm cớ rời khỏi vũ hội, trực tiếp truyền tống tới để xác nhận tình hình.

Tuy trang viên nhà Macht ở ngoại ô phía tây bắc, nhưng nó lại nằm ở bờ bên kia sông Torquack, vì vậy muốn đến đó phải đi vòng qua chỗ có cầu. Nếu là ban ngày thì còn may, có thể đi tàu hơi nước ngầm xuyên qua lòng sông để tới khu South Bridge. Còn buổi tối, chỉ có thể đi qua một trong ba cây cầu dài, tổng thời gian khó tránh khỏi việc mất đến năm tiếng đồng hồ.

Đương nhiên, vì Klein từng dùng găng tay "Mồi Lửa", đọc tư liệu về kẻ trộm huyết mạch "2-105", nên có hiểu biết nhất định về năng lực của con đường "Kẻ Trộm", do đó anh nghi ngờ Herrell nắm giữ vật phẩm rất cao cấp có thể "đánh cắp" năng lực bay của loài chim, duy trì biện pháp đó trong thời gian ngắn để bay thẳng qua sông. Nếu làm thế thì có lẽ cô chỉ mất ba tiếng đồng hồ là có thể đến nơi.

Bất kể thế nào, mình cũng sẽ nhanh hơn cô ta... Klein thu lại ánh mắt, cân nhắc xem tiếp theo mình sẽ mời ai làm bạn nhảy.

...

Mười giờ tối, tại trang viên Elk ở ngoại ô tây bắc Backlund.

Trang viên này vốn thuộc về một vị Tử tước, đến nay đã có hơn trăm năm lịch sử, sau khi kết hôn nghị viên Macht đã mua lại. Mỗi năm ông ta đều tốn một khoản tiền để tu sửa, để cuối tuần các quý Thu-Đông có thể mời bạn bè đến nghỉ ngơi.

Lúc này, quản gia của trang viên đang sắp xếp các nhóm người hầu nam nữ đi kiểm tra khắp nơi, đóng chặt cửa sổ, đây là việc họ thường làm mỗi ngày trước khi đi ngủ.

Sau khi mấy cô hầu gái rời khỏi hầm rượu, họ đi thẳng đến khu nhà bếp để xác nhận những ngọn nến cần tắt đều đã được dập.

Khi họ đến nơi, chợt nghe thấy tiếng chít chít, tập trung nhìn kỹ thì phát hiện một con chuột lông xám trắng đang gặm chân chiếc bàn dài.

Con chuột này dường như cảm nhận được ánh mắt của các cô hầu gái, nhưng nó không bỏ chạy mà quay đầu lại, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn họ chằm chằm.

Cùng lúc đó, nhiều tiếng chít chít khác vang lên, trên xà nhà, trong tủ đựng đồ, trong buồng chứa vật dụng, cạnh bếp lò đun nước nóng, từng con chuột mắt đỏ lần lượt chui ra.

Các cô hầu gái sợ giật bắn mình, suýt nữa thì thét lên.

Là người ở tầng lớp dưới của xã hội, các cô không lạ gì lũ chuột, thậm chí còn từng đập chết vài con, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy nhiều như vậy cùng lúc vẫn khiến tinh thần họ bị kích động mạnh.

"Chúng ta... đi tìm đám người Gerd để họ đến xử lý." Một cô hầu gái vừa lùi ra khỏi nhà bếp, vừa sợ hãi lắp bắp đề nghị.

Một cô hầu gái khác gật đầu lia lịa:

"Lúc trước tiểu thư Herrell cũng bị một con chuột điên cắn... Xem ra lũ này cũng bất thường thật!"

Vừa nói, các cô vừa lùi ra xa, cuối cùng rời hẳn khỏi nhà bếp.

Bấy giờ, trên chiếc bàn dài, một bóng người nhanh chóng được phác họa ra. Anh mặc áo sơ mi trắng, gi lê đen, lễ phục màu sẫm, đầu đội mũ phớt lụa hơi cao, chân đi một đôi giày da sáng bóng.

Người này ấn mũ xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn quanh bốn phía, để lộ ra mái tóc đen, đôi mắt nâu, gương mặt gầy gò với đường nét góc cạnh, đó chính là Hermann Sparrow.

Sau khi rời khỏi vũ hội, Klein quay lại dinh thự của Dwayne Dantes, tiến vào phòng ngủ, dẫn theo "Người Thắng Cuộc" Enuni trực tiếp truyền tống tới đây.

Đương nhiên, người sau bị anh bỏ lại ngoài trang viên, để có thể đổi vị trí bất cứ lúc nào.

Nhìn từng con chuột hiện ra, Klein tháo chiếc găng tay da người ở tay trái, chuyển ánh mắt về phía vườn hoa của trang viên.

Gần như cùng lúc đó, toàn bộ chuột trong nhà bếp đều run lên, động tác trở nên trì trệ, nhưng không lâu sau đã trở lại bình thường.

Chúng đã trở thành bí ngẫu của "Quỷ Pháp Sư".

Hiện tại, số lượng bí ngẫu tối đa mà Klein có thể điều khiển là 50, sau khi tiêu hóa hết ma dược, con số này còn có thể tăng lên!

Khi ánh mắt chuyển hướng sang vườn hoa, trong đầu Klein cũng hiện lên hình ảnh nơi đó:

Trong một góc tối được những đóa hoa tươi che phủ, một con chuột có bộ lông xám trắng hệt như bị ma quỷ mê hoặc, đang điên cuồng đảo quanh một chỗ, vừa kêu chít chít, vừa cố gắng đẩy đồng loại ra để chen vào giữa.

Ở chính giữa là một con chuột xám to bằng một con mèo lông ngắn Ruen trưởng thành đang nằm sấp, đôi mắt nó đỏ ngầu như tụ máu.

Đuôi nó vẫy qua vẫy lại rất nhanh, dường như muốn dùng cách đó để xua tan sự nóng nảy trong lòng.

Mà khi những con chuột có hình thể bình thường này đến gần, nó sẽ giơ vuốt bắt đối phương lại, cắn chết chúng rồi ném sang một bên, khiến xung quanh chất thành một đống thi thể chuột. Nhưng dù vậy, cũng không thể ngăn cản những con chuột còn lại xông tới.

Thấy cảnh đó, Klein bỗng nảy ra hai suy nghĩ:

Thứ nhất, "Linh cảm" được sức mạnh của sương xám tăng cường quả thực rất hữu dụng cho việc một "Quỷ Pháp Sư" thao túng "Dây linh thể". Ở khu vực trống trải còn đỡ, chỉ cần liếc mắt là có thể xác nhận những mục tiêu đại diện cho "Dây linh thể", nhưng nếu ở những thành thị sầm uất hoặc những nơi có nhiều tòa nhà, một "Quỷ Pháp Sư" không có năng lực "nhìn xuyên thấu" sẽ rất khó phong tỏa kẻ địch một cách chính xác, trừ phi đối phương đang có hành động đặc biệt hoặc khác thường. Đương nhiên, "Quỷ Pháp Sư" cũng có thể mặc kệ việc ngộ thương mà tiến hành khống chế trên diện rộng.

Đề xuất Cổ Đại: Tiên Tầm Duyên
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện