Buổi chiều, cô không vội rời khỏi "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen" mà ngồi lại văn phòng, cúi đầu chắp tay, nhỏ giọng cầu nguyện Ngài "Kẻ Khờ".
Xong xuôi, cô mới dẫn theo hầu gái Annie và con chó lớn Susie lên xe ngựa của gia đình, đi đến nhà của Stephen Hampres, một thương nhân chuyên kinh doanh đồ gia dụng.
Xe ngựa vừa chạy, trước mắt Audrey đột nhiên xuất hiện một cột sáng chói lòa.
Trong cột sáng, một thiên sứ với mười hai đôi cánh sau lưng, đắm chìm trong vầng hào quang, đang từ từ hạ xuống. Những đôi cánh lửa bao bọc lấy nàng từng tầng một, rồi lại tan biến đi từng tầng một.
Tầm mắt Audrey nhanh chóng trở lại bình thường, cô lặng lẽ liếc qua hầu gái Annie và con chó lông vàng Susie, phát hiện cả hai đều không hề nhận ra cảnh tượng vừa rồi.
Trông không giống Thiên sứ trước đây... Lẽ nào cùng với sự hồi sinh của Ngài "Kẻ Khờ", Thiên sứ cũng đã khôi phục thêm một bước? Khóe miệng Audrey khẽ nhếch lên rồi lại thu về, trong lòng càng thêm chắc chắn.
Chưa đến nửa tiếng sau, xe ngựa của cô dừng trước cửa nhà Stephen Hampres.
Audrey vịn tay hầu gái Annie bước xuống xe ngựa, đi tới trước cửa, nhìn một người tùy tùng tiến lên ấn chuông.
Không lâu sau, Islam đi ra mở cửa, vẫn giống hệt như trước, dẫn thẳng Audrey đến một căn phòng ở tầng một. Hầu gái Annie và con chó Susie thì được người hầu dẫn đến phòng khách đợi.
Lúc đến cửa phòng, Islam giơ tay xoay nắm đấm cửa, rồi ra hiệu mời vào với vẻ trịnh trọng.
Chuyện này... Audrey mơ hồ có chút suy đoán, nhưng vẻ ngoài vẫn tỏ ra điềm nhiên như không, chậm rãi bước qua cửa.
Islam không đi vào mà ở ngoài đóng cửa lại.
Audrey theo đó nhìn về phía trước, chỉ thấy trên chiếc ghế sô pha đơn đối diện cửa có một ông cụ đang lẳng lặng ngồi.
Ông cụ này mặc áo sơ mi, gi lê, lễ phục ba món và quần dài xanh xám có hoa văn, đeo một chiếc nơ đỏ thẫm. Mái tóc ông đã bạc trắng nhưng vẫn còn dày, khí chất ôn hòa nho nhã.
Ông có một đôi mắt lam tựa như chứa đựng trí tuệ và tri thức, ngoại trừ nếp nhăn khá sâu trên trán thì những nơi khác gần như không có nếp nhăn.
Audrey biết ông ta, đây là cố vấn hoàng gia, Herwen Rambis!
Đương nhiên, ở trong hội Tarot, Audrey đã sớm biết thân phận ngầm của ông cụ này là một thành viên trong Hội đồng ủy viên của Hội Tâm lý Luyện kim!
Cô không hề che giấu sự kinh ngạc của mình, bởi vì cô quả thực rất kinh ngạc. Tuy cô đã đoán được Herwen Rambis rất có khả năng sẽ đến đây, nhưng lại nghĩ rằng đối phương sẽ không trực tiếp ra mặt mà chỉ âm thầm quan sát, để Hilbert hoặc Stephen đại diện nói chuyện với cô.
"Cô rất kinh ngạc à?" Herwen Rambis mỉm cười hỏi.
Ông ta chợt đứng dậy, cúi chào:
"Rất vui khi được gặp cô, tiểu thư Audrey."
Audrey cố ý mở miệng rồi lại ngậm lại, sau đó mới mỉm cười với vẻ phức tạp, đáp lời:
"Tôi không biết nên xưng hô với ngài thế nào."
Herwen Rambis bật cười nói:
"Cứ như bình thường thôi."
Ông ta chỉ vào chiếc ghế sô pha bên cạnh:
"Ngồi xuống rồi nói chuyện."
Audrey lặng lẽ hít sâu một hơi, mỉm cười nhẹ, không nhanh không chậm đi tới, ngồi xuống ghế sô pha, giữ một khoảng cách không xa cũng không gần với đối phương.
Herwen Rambis cầm chén trà gốm bên cạnh lên nhấp một ngụm, nhìn Audrey với tư thế ngồi vô cùng ngay ngắn, không chút sai sót, rồi mỉm cười hiền hòa:
"Không cần câu nệ như vậy, đây cũng không phải là lần đầu tiên cô gặp tôi. Tôi vẫn còn nhớ hai năm trước, cô thậm chí còn thảo luận với tôi về triết học đạo đức Berman và chủ nghĩa thực dụng Consiso."
Audrey vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nói:
"Tôi chỉ là khó mà liên hệ ngài với Hội đồng ủy viên của Hội Tâm lý Luyện kim."
Herwen Rambis chưa hề tự giới thiệu, đây là phỏng đoán hợp lý mà Audrey đưa ra dựa trên những gì cô biết về Hội Tâm lý Luyện kim và tình hình trước mắt.
Herwen nhấc chân phải lên, khẽ cười nói:
"Việc này không đáng để quan tâm, chỉ cần đừng bao giờ quên, Hội Tâm lý Luyện kim chúng ta là một tổ chức được thành lập để nghiên cứu tri thức trong lĩnh vực tâm linh. Chúng ta thiên về học thuật chứ không phải sự vụ. Nếu là học thuật, cô hoàn toàn có thể coi những người được gọi là ủy viên như giáo sư trong trường đại học."
Nếu không biết được từ Ngài "Thế Giới" rằng Herwen Rambis chính là kẻ đứng sau giật dây vụ tự sát của Kallon, thì lúc này, dù Audrey có quan sát thế nào đi nữa, cô cũng sẽ chỉ kết luận rằng đối phương là một học giả uyên bác, hiền hòa, nói chuyện dí dỏm và không chút kiêu ngạo. Nhưng vì đã có sự cảnh giác, Audrey sẽ không tin tưởng vào những biểu hiện bề ngoài này.
Cô vừa nhìn đối phương, sắp xếp lại lời nói, vừa không để sự chú ý của mình tập trung quá vào một điểm, giữ cho tư duy luôn sôi nổi và phân tán để tránh bản thân bị thôi miên trong vô thức.
Lúc này, tinh thần cô bỗng trở nên hoảng hốt. Cô như thấy được bảy luồng ánh sáng thuần khiết chứa đựng vô vàn tri thức, thấy những bóng hình đông đúc khó tả hình dung đang lan tràn trên cao, bao trùm vạn vật.
Đây là bầu trời linh tính, đây là hình ảnh phản chiếu về mặt tâm linh ở linh giới!
Mà phía dưới bầu trời linh tính là một mặt biển lớn sâu thẳm âm u, mỗi một giọt nước nơi đó đều giống như một điểm sáng, đại diện cho một chút ý thức, một dấu vết.
Gần mặt biển có vài hòn đảo, trong đó có một hòn đảo thuộc về chính Audrey.
Cô tỉnh táo nhận ra đây là thứ tượng trưng cho ý thức của mình, phần nổi trên mặt biển là thứ bản thân có thể nhận ra, còn phần bị "nước biển" bao phủ chính là tầng ý thức sâu thẳm mà bình thường không thể nắm bắt, không thể thăm dò.
Trên hòn đảo nổi, trông xuống dưới, Audrey trước hết chú ý thấy một mảng lớn màu xám cô độc yên tĩnh. Chúng che khuất tầm mắt, khiến người ta chỉ có thể nhìn thấy những đường viền to lớn, tối đen cùng biển tiềm thức tập thể hư ảo dập dờn, khó mà thu được quá nhiều thông tin.
Audrey đang phân vân không hiểu sao mình lại rơi vào trạng thái kỳ lạ này, thì đột nhiên thấy bên dưới hòn đảo, sâu trong biển tiềm thức, một mảng xám khổng lồ bỗng tách ra hai bên như thủy triều, để lộ một cầu thang đá không biết đã ở đó từ bao giờ.
Phía trên bậc thang, một bóng hình dùng trạng thái thoáng hiện vọt lên với tốc độ cực nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt đã rơi vào phạm vi tầm nhìn của Audrey.
Tóc của ông ta dày rậm, bạc trắng, mặc lễ phục ba món tiêu chuẩn và quần dài màu xám có hoa văn xanh lam, đeo nơ đỏ thẫm, nếp nhăn trên trán rất sâu, chính là Herwen Rambis!
Herwen Rambis này toát ra khí chất hung ác và nguy hiểm hơn hẳn so với lúc ngồi trên ghế sô pha. Ông ta không mỉm cười, đầu hơi cúi, dường như đang dò xét tầng ý thức sâu hơn của Audrey, nơi nằm phía sau cầu thang.
Trong vài bước, ông ta từ biển tiềm thức tập thể tiến vào hòn đảo ý thức của Audrey, từ lĩnh vực tiềm thức đi tới phần lộ ra trên mặt biển, giống hệt một vị khách lặng lẽ đến thăm, không được cho phép cũng không hề gõ cửa.
Sau khi lên đảo, Herwen Rambis ngẩng đầu lên. Một phần da của ông ta đã bị lớp vảy trắng xám bao phủ, con ngươi màu vàng dựng đứng, vô cảm.
Chuyện này... Audrey đang trôi nổi giữa không trung nhìn chăm chú vào cảnh đó, hiển nhiên đã hiểu rõ tình huống trước mặt:
Nơi này là thế giới tâm linh, được tạo thành từ bầu trời linh tính, biển tiềm thức tập thể và hòn đảo ý thức cá nhân
Đề xuất Cổ Đại: Thủ Phụ Gia Đích Cẩm Lý Thê
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ