Quảng trường Phục Sinh đã giăng kín những vết cháy và khe nứt. Khung cảnh đột nhiên tối sầm lại, sự âm u và lạnh lẽo đặc quánh đến mức gần như hữu hình, ngay cả những tia chớp bạc chói lòa cũng không thể xua tan.
Dailey Simone cảm nhận rõ rệt một sinh vật lạ đang xuyên qua Linh Giới để tiếp cận nơi này. Một dự cảm chẳng lành chợt dâng lên trong lòng, cô dường như đã thấy trước cảnh Ince Zangwill lợi dụng biến cố bất ngờ này để ung dung tẩu thoát, biến mất không dấu vết.
Cơ thể cô lạnh buốt không sao ngăn được, tựa như quay về khoảnh khắc vừa trở thành Người Phi Phàm.
Khi đó, vì một sự cố ngoài ý muốn, cô gái 19 tuổi đã mất đi gia đình, uống nhầm Ma Dược, trở thành một "Người Nhặt Xác" và được đưa vào tiểu đội "Kẻ Gác Đêm".
Tác dụng phụ của Ma Dược cùng với nỗi đau mất người thân khiến cô bắt đầu yêu thích sự lạnh lẽo, không kìm được ham muốn lại gần tử thi, thường xuyên lảng vảng nơi nghĩa trang và ngủ trước những ngôi mộ.
Điều này khiến cô trở nên quái dị, bị người khác theo bản năng xa lánh. Không chỉ thân nhiệt hạ xuống, mà ngay cả tâm hồn cô dường như cũng đang dần đông cứng, trở nên băng giá.
Cô sợ hãi cảm giác này, vẫn luôn hy vọng mình là một con người thực sự. Vì thế, cô vô thức lợi dụng sự khao khát của những gã đàn ông đối với dung mạo và thân thể mình, quen hết bạn trai này đến bạn trai khác, muốn dùng hơi ấm thể xác để chống lại linh hồn đang nguội lạnh.
Trong cuộc sống buông thả và trụy lạc đó, cô đã gặp người đàn ông ấy. Người đàn ông luôn dịu dàng lắng nghe cô tâm sự, người đàn ông luôn âm thầm ở bên cạnh và vững vàng giúp đỡ, người đàn ông sẽ ngượng ngùng khi đối mặt với những lời đùa cợt về quan hệ nam nữ, người đàn ông dùng thái độ chân thành để bao dung mọi khuyết điểm của đồng đội, người đàn ông lúng túng mỗi khi bị cô trêu chọc, người đàn ông thích giấu nỗi đau và bi thương vào lòng để rồi tóc mai sớm điểm bạc, người đàn ông khi gặp nguy hiểm, tuyệt đối sẽ là người đầu tiên đứng ra, che chắn cho đồng đội.
Cô đã thay đổi. Cô bắt đầu thích trang điểm theo phong cách trưởng thành, không còn qua lại với những người đàn ông khác, chỉ giữ lại chút bông đùa nơi đầu môi để cố tỏ ra rằng mình không thay đổi quá nhiều.
Nhưng, cô vẫn không kịp. Không kịp chứng kiến người đàn ông ấy thuần thục phương pháp "Đóng vai", tiêu hóa Ma Dược và thăng cấp lên Danh sách 6. Không kịp thấy anh chủ động đưa tay về phía mình, mời mình một điệu nhảy mở màn. Không kịp tham gia trận chiến cuối cùng trong đời anh. Không kịp nói cho anh biết tình cảm trong lòng mình.
Lần đó, mình đã bỏ lỡ, chưa kịp làm bất cứ điều gì. Hôm nay, mình không muốn tiếp tục như vậy nữa... Dailey lộ vẻ đau thương, nhưng khóe miệng lại nhếch lên từng chút một, dịu dàng và ngọt ngào.
Cô nhắm nghiền mắt, bất ngờ rút từ trong túi áo một chiếc lọ kim loại nhỏ, bật nút rồi tu một hơi cạn sạch chất lỏng bên trong.
Kẻ mắt màu lam và má hồng của cô chợt trở nên rực rỡ, làn da cũng trong suốt hơn vài phần. Mái tóc búi cao của cô bung ra trong khoảnh khắc, hất tung chiếc mũ trùm và tung bay bốn phía.
"Hỡi linh hồn lang thang trong cõi hư không, hỡi sinh vật thượng vị đáng sợ, hỡi kẻ đến không thể biết trước." Dailey thì thầm nhanh và dứt khoát bằng tiếng Hermes cổ, "Tôi, nhân danh chính mình, ký kết khế ước với ngài, khẩn cầu ngài rời khỏi nơi này!"
Phía sau tám cái "chân" lông trắng của Ince Zangwill, một bóng hình hiện ra. Đó là một khối thịt màu máu, trên bề mặt mọc ra vô số con mắt và cắm đầy những cánh tay của các chủng tộc khác nhau.
Nó định tóm lấy cơ thể Ince Zangwill và kéo hắn vào Linh Giới, nhưng đột nhiên dừng lại, đồng loạt xoay những con mắt về phía Dailey Simone.
Trên da Dailey, những chiếc vảy đen kịt như vảy rắn chợt hiện ra, từ khe hở giữa các lớp vảy, từng sợi lông trắng lần lượt mọc lên.
Hai đầu gối cô mềm nhũn, đau đớn quỳ xuống, nhưng vẫn kiên trì duy trì tư thế thông linh.
Trên người Ince Zangwill, chiếc bút lông chim tự động viết:
"Một thực thể không xác định đã giáng lâm xuống quảng trường Phục Sinh, chuẩn bị mang Ince Zangwill đi. Không, nó đã bị Dailey Simone thu hút, thẩm mỹ của nó lại nghiêng về phía con người, ôi chao, nó đã bỏ qua Ince Zangwill, nó quyết định nghe theo lời đề nghị của Dailey Simone và rời khỏi nơi này."
"Thật không thể ngờ được, trong lĩnh vực thông linh, Ince Zangwill thân là Bán Thần mà lại thua một Dailey Simone chỉ có Danh sách 5. Tuy cô gái này đã uống thuốc 'Hoa Linh Hồn' và trả một cái giá rất đắt, nhưng xác suất thắng được Ince Zangwill khi hắn đang miễn cưỡng sử dụng 'bút Al Sukhod' gần như là bằng không."
"Ince Zangwill thật quá xui xẻo, lại gặp phải chuyện có xác suất gần như bằng 0!"
Trong tia chớp, một điểm sáng đỏ rực lên trong đôi mắt đen kịt bị những ký hiệu thần bí bao quanh của Ince Zangwill, rồi lại lắng xuống. Hắn dùng một cái "tay" mọc bên ngoài thân mình để nắm lấy bút lông chim và viết:
"Lại có một thực thể không xác định khác bị thu hút, đang tiến vào phụ cận, ý đồ xâm nhập thế giới hiện thực..."
Viết đến đây, bút lông chim đột ngột dừng lại, rồi tự viết tiếp:
"Đến rồi, đến rồi! Nó là Reinette Tincole! Không, Reinette Tincole đang xua đuổi tất cả sinh vật Linh Giới xung quanh, liếc nhìn Ince Zangwill một cái, rồi thu hồi tầm mắt, rời khỏi nơi này và tiếp tục lượn lờ gần đây."
"Ince Zangwill rất xui xẻo, rất xui xẻo!"
Cơ thể đang di chuyển với tốc độ cao của Ince Zangwill đột ngột khựng lại, tựa như bị đả kích nặng nề.
Oành đùng!
Một tia chớp bạc thô to giáng xuống, đánh thẳng vào người "quái vật" tám chân, giáng mạnh khiến Ince Zangwill lảo đảo ngã về phía trước, bật ra một tiếng rít phi nhân.
Trong đôi mắt đen kịt của hắn, ánh đỏ nổ tung, hóa thành hai luồng sáng tràn ngập khát máu, tàn nhẫn và điên cuồng.
"Ince Zangwill rốt cuộc không thể khống chế được cảm xúc, đánh mất phần lớn lý trí của bản thân..." Chiếc bút lông chim có phần hư tổn càng viết càng ảm đạm, rồi dần dần dừng lại.
Giữa tiếng rít khiến người ta nổi da gà, bóng tối vô tận khuếch tán ra, đồng thời kéo Dailey Simone và Leonard Mitchell vào mộng cảnh.
Nhưng tiếng sấm và tia chớp chợt đến đã đánh thức những người đang say ngủ.
Tám chân của Ince Zangwill đạp mạnh về sau, để lại một tàn ảnh tại chỗ rồi lao nhanh về phía Dailey Simone đang trong trạng thái bán mất khống chế, muốn tàn nhẫn xé nát Kẻ Gác Đêm đã phá hỏng cơ hội tẩu thoát của hắn.
Oành đùng! Oành đùng!
Từng tia chớp hung bạo rơi xuống, ngăn cản hành động của hắn.
Oành đùng! Oành đùng!
Tám cái "chân" quái dị phủ đầy lông trắng của Ince Zangwill, với nhiều vết cháy đen, liên tục di chuyển, nửa nằm nửa bò chạy vòng quanh quảng trường để né tránh sét đánh, tìm kiếm cơ hội giết chết Leonard và Dailey.
Dần dần, phần lý trí còn sót lại của hắn nhận ra một vấn đề: tần suất sét đánh đang chậm lại!
Kẻ tạo ra sấm sét đang ẩn mình kia dường như đã đến giới hạn, linh tính sắp cạn kiệt!
Lòng Ince Zangwill chợt động, trên mặt lộ ra nụ cười tàn nhẫn. Hắn vừa chạy với tốc độ cao, vừa dùng tiếng Fossack cổ trầm thấp nói:
"Các ngươi đều phải chết!"
Hắn dường như đã quên cả việc chạy trốn.
Các ngươi đều phải chết... Leonard Mitchell nghe thấy những lời này nhưng không có cách nào đối phó, bởi vì hắn căn bản không dám mở mắt, không thể xác định vị trí của Ince Zangwill, không thể dùng linh tính để khóa chặt đối phương.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ