Sau hai lần "Truyền Tống", Klein đưa tiểu thư Sharon và Maric về căn phòng họ đã thuê sẵn ở khu Đông Backlund.
"Tôi sẽ trả thù lao theo đúng thỏa thuận." Sharon vừa đứng vững đã lên tiếng, đồng thời trả lại hộp thuốc lá bằng sắt cho Sherlock Moriarty.
Trước đó họ đã thỏa thuận, bất kể có đạt được mục đích hay không, Sharon đều sẽ cung cấp tư liệu về "Kẻ Cướp Đoạt Linh Giới". Nếu thành công, cô sẽ trả thêm 3.500 đồng vàng Ruen hoặc 5.000 bảng.
Klein nhận lấy hộp thuốc lá sắt, tiện tay chạm nhẹ, cảm nhận được chiếc còi đồng Azcot bên trong khẽ nảy lên.
Anh lập tức cất món đồ đi, mỉm cười nói với tiểu thư Sharon và Maric:
"Hai vị, phiền ra ngoài phòng chờ một lát, cho tôi thêm năm phút."
Anh nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn, như thể muốn tuyên bố mình đã thành công... Năm phút thì làm được gì? Hắn không thể nào lại "Truyền Tống" về để lấy xác ướp Tutankhamun II được, việc đó còn nguy hiểm và khó khăn hơn lúc nãy nhiều... Lòng đầy nghi hoặc, bước chân của Maric có vẻ chần chừ, trong khi Sharon đã nửa đi nửa lướt, xuyên qua cánh cửa gỗ ra ngoài.
Maric vẫn còn băn khoăn nhưng cũng đi theo, mở cửa ra ngoài.
Klein mỉm cười nhìn họ, sau đó "Lữ Hành" đến một căn phòng giá rẻ khác cũng ở khu Đông mà anh đã ngụy trang thân phận và ngoại hình để thuê vào buổi chiều.
Ngay sau đó, anh lấy ra quyển sách bìa nâu giấu trong người, bìa sách đã bị bôi bẩn bởi thứ bùn đất màu đỏ sậm.
Đây là "Du Ký Của Grossel".
Chỉ cần vết bẩn chưa khô và linh tính vẫn còn lưu lại trên bìa, nó có thể cưỡng ép kéo mục tiêu vào thế giới trong sách!
Mà trong chất lỏng từ xác ướp Tutankhamun II vẫn còn chứa máu!
Nói cách khác, ngay lúc này, xác ướp đã nằm trong tay Klein, ở trong "Du Ký Của Grossel"!
Sau khi nghe Maric kể về xác ướp Pharaoh, Klein thực ra đã có một kế hoạch sơ bộ. Đó là dùng lực hấp dẫn của còi đồng Azcot đối với tử thi làm "Dây Linh Thể", từ đó thao túng xác ướp Tutankhamun II, dùng "Bí Ngẫu" để dẫn dụ các Bán Thần rời khỏi khu vực gần quan tài, tạo cơ hội để anh "Truyền Tống" đến lấy chất lỏng.
Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc có thể trực tiếp mang xác ướp đi, hay để nó chạy thoát khỏi bến tàu. Điều đó là không thực tế, vì nó đòi hỏi phải đối đầu trực diện với các Bán Thần, một việc mà cả anh, Sharon và Maric cộng lại cũng không thể làm được. Dù có chi bộn tiền để triệu hồi tiểu thư sứ giả Reinette Tinekerr cũng chưa chắc thành công.
Vì vậy, chiếc còi đồng Azcot và cái xác sống lại, trông thì có vẻ là mục đích và phương án chính, nhưng thực chất chỉ dùng để khống chế và dẫn dụ, khiến các "diễn viên" khác lơ là cảnh giác khu vực quanh chiếc quan tài vàng.
Đây là một dương mưu mà ngay cả Bán Thần cũng không thể chống lại. Bởi vì thứ họ cần bảo vệ là xác ướp chứ không phải chiếc quan tài vàng, mục tiêu của họ là cường giả cấp cao Mehams của Học phái Hoa Hồng, chứ không phải hai ba kẻ đang giở trò gì đó ở phía xa.
Kế hoạch này của Klein không hoàn toàn kín kẽ hay tinh xảo đến mức khiến người ta phải thán phục. Chỉ cần một sự cố ngoài ý muốn xảy ra là nó sẽ đổ bể. Thế nhưng, những yếu tố anh cần kiểm soát lại rất ít: chỉ cần cơn lốc xoáy lật nghiêng được quan tài, chỉ cần tiểu thư Sharon di chuyển đúng theo quỹ đạo yêu cầu, chỉ cần quân đội không đông đến mức có thể dễ dàng xử lý cả Mehams lẫn các Bán Thần khác của Học phái Hoa Hồng. Vậy thì anh chỉ cần chờ đợi cơ hội, đợi các Bán Thần rời khỏi khu vực quanh quan tài vàng, khi xác ướp chưa bị ác linh chiếm giữ, anh sẽ "Truyền Tống" đến, vốc lấy phần đất thấm đẫm chất lỏng rồi lập tức tẩu thoát.
Anh không cần quan tâm đến diễn biến cụ thể của trận chiến giữa các Bán Thần, không cần để ý bên nào chiếm ưu thế, bên nào bị thương, cũng không cần bận tâm xác ướp Tutankhamun II phải chạy bao xa mới được coi là thắng lợi. Chỉ cần đối phương rời đi thuận lợi là được.
Về phần cúi chào cuối cùng, một mặt là để tiện tay vốc bùn đất, coi như một lời cảm tạ, mặt khác là để đè chặt "Du Ký Của Grossel" trong ngực, phòng khi có sự cố bất ngờ thì có thể lập tức lấy ra làm lá chắn.
Vì vậy, ngay khi vừa "Truyền Tống" thoát đi, Klein đã thuận tay bôi chỗ bùn đất dính máu lên bìa sách.
Tiến triển đúng như mong đợi, xem như một lần làm đạo diễn thành công... Klein thầm cảm khái, cảm thấy ma dược trong cơ thể đang được tiêu hóa nhanh hơn.
Anh không trì hoãn, nhanh chóng bố trí nghi thức, hiến tế "Du Ký Của Grossel" lên trên màn sương xám, sau đó tiến vào thế giới trong sách dưới trạng thái linh thể, mang theo "Đói Khát Ngọ Nguậy", còi đồng Azcot, đặc tính phi phàm của An Hồn Sư và hạt vàng chống nguyền rủa mà Sharon đưa cho.
Trong thế giới của sách, Klein vừa hiện ra ở một nơi hẻo lánh ngoài thành, anh lập tức lấy ra chỗ bùn đất đỏ sậm còn sót lại, nhặt một cành cây khô và dùng thuật "Bói Gậy" để tìm kiếm xác ướp Tutankhamun II.
Anh làm vậy vì lo rằng bộ xác ướp, vốn được mệnh danh là hóa thân của lời nguyền, sẽ gây hại cho cư dân nơi đây. Mặc dù thế giới trong sách cũng có những cường giả cấp Danh sách 5, và xác ướp Tutankhamun II đã mất đi sự kích thích từ còi đồng Azcot nên rơi vào trạng thái đờ đẫn, thiếu năng lực hành động, nhưng khi còn sống nó là một phi phàm nửa người nửa thần, lời nguyền sinh ra từ thi thể sau khi chết chắc chắn không hề tầm thường. Ngay cả bản thân Klein, nếu không có hạt châu vàng chống nguyền rủa của tiểu thư Sharon, cũng không dám lại gần.
Đương nhiên, Klein cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định dùng "Du Ký Của Grossel" để trộm xác ướp Tutankhamun II. Những kinh nghiệm trước đây của anh và những người khác đều chứng minh một điều: người từ bên ngoài khi tiến vào thế giới trong sách sẽ không xuất hiện ngay trước mặt cư dân bản địa, mà phải tự mình khám phá mới gặp được. Lần đầu tiên luôn là như vậy!
Vì thế, Klein tin rằng xác ướp Tutankhamun II hẳn đã được đưa đến một nơi hoang vắng nào đó. Với trạng thái của một xác sống, nó có lẽ sẽ chỉ lảng vảng gần đó, rất khó để chủ động đi khám phá các hướng khác như con người, tinh linh hay người khổng lồ.
Nói cách khác, chỉ cần thời gian không quá lâu, nó sẽ không gây ra thiệt hại gì. Mà kể từ lúc Klein bôi thứ bùn đất dính máu lên bìa cuốn du ký, cũng chỉ mới qua hai ba phút.
Theo hướng chỉ của "Bói Gậy", Klein bay về phía một ngọn núi gần đó. Rất nhanh, anh đã thấy một thung lũng.
Đúng lúc này, xác ướp Tutankhamun II quấn đầy vải băng màu nâu vàng, dính đầy chất lỏng đỏ sậm, mặt đeo mặt nạ vàng ròng xuất hiện!
Nó gầm lên một tiếng không phải của con người rồi lao đến như điên, không khí xung quanh cũng trở nên u ám.
Cùng lúc đó, khắp thung lũng, vài xác động vật không còn nguyên vẹn cũng trồi lên từ lớp bùn đất, khó nhọc tiến về phía Klein.
Klein, người có linh thể được còi đồng Azcot gia cố, bất giác "A" một tiếng:
"Nhiệt tình thật đấy..."
Anh thản nhiên vứt cành cây khô đi, tay cầm lấy một vật màu đen thẫm.
Đó là đặc tính phi phàm biến dị của "An Hồn Sư" mà anh đã giải phóng ra từ "Đói Khát Ngọ Nguậy" trước đó, trung tâm của nó có một đốm sáng tinh khiết, trông như một bầu trời đêm đầy sao.
Đề xuất Xuyên Không: Kim Phấn Mỹ Nhân
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ