Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1040: Ngựa nổi điên

Klein vừa kín đáo nhét lá thư vào túi áo thì người phục vụ đã bưng đồ ăn từ phòng soạn ra cho bốn vị khách mới đến, trong đó có hai phần là nấm xào bơ.

Thấy cảnh này, Klein đột nhiên thấy hơi buồn nôn, vẻ mặt thoáng chút kỳ quái, tay trái vẫn còn trong túi áo bất giác run nhẹ.

May mà mình không chọn nấm, nếu không thì chỉ đành lãng phí đồ ăn... Vốn chẳng có ám ảnh gì với nấm, thế mà nội dung lá thư này lại khiến mình "phát bệnh" thành công... Vẻ mặt Klein nhanh chóng trở lại bình thường, anh rút tay trái ra, cầm ly nước đá bên cạnh lên tu một hơi.

"Cho tôi thêm một ly." Anh ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra, nói với người phục vụ đang đứng ở cửa phòng soạn đồ ăn.

Cùng lúc đó, anh chậm rãi đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

Phòng tắm được xây độc lập với phòng ăn, hai bên sườn đều có cửa lớn.

Furth trốn trong tủ đựng chén dĩa, nghe tiếng bước chân đến gần rồi tiếng cửa phòng tắm khép lại, cô không nhịn được bèn ghé sát tai Hugh, hạ giọng cười nói:

"Lần thứ hai rồi!

"Bọn họ mới vào phòng hơn nửa tiếng mà Dwayne Dantes đã vào phòng tắm lần thứ hai!

"Lần đầu rõ ràng là đi tiểu, lần này mà cũng thế thì chứng tỏ thận, bàng quang hoặc tuyến tiền liệt của quý ngài này có vấn đề rồi.

"Ra rồi, ra rồi, đúng là chỉ đi tiểu thật, hì hì, bình thường ông ta có vẻ cũng uống nhiều nước, thế mà vẫn mắc bệnh này. Làm phú ông cũng không dễ dàng gì, làm một phú ông đẹp trai lại càng không dễ dàng!"

Hugh liếc xéo cô bạn thân một cái:

"Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu.

"Cẩn thận và tập trung vào, chúng ta đang làm nhiệm vụ!

"Hơn nữa, vị kia là Nghị viên Macht, vệ sĩ của ông ta trông rất lợi hại, có lẽ là Người Phi Phàm, chúng ta phải coi chừng."

Furth nhìn ra ngoài, rụt người lại nói:

"Bọn họ đều canh ở ngoài cửa, hoàn toàn không đề phòng có người xuyên tường, thật thiếu chuyên nghiệp... Thôi được rồi, về rồi nói sau."

Lúc này, Klein đã quay trở lại bàn ăn, ngồi xuống vị trí của mình.

Anh uống một ngụm nước đá, nhấp một ngụm rượu nho trắng rồi cười nói với Nghị viên Macht:

"Đến Backlund gần hai tháng, lúc nào cũng bù đầu với công việc. Dù đã quen với môi trường ở đây, tôi vẫn chưa thể gây dựng được sự nghiệp mới. Mỗi ngày tỉnh dậy đều thấy bảng Anh cứ chảy đi mà không thấy về, ha ha, đã đến lúc phải làm gì đó rồi."

Anh dùng cách nói đùa để bày tỏ ý định hợp tác trong vụ buôn bán vũ khí với quân đội.

Nghị viên Macht vuốt ve chiếc ly, nở nụ cười ấm áp:

"Tôi hiểu mà, trước đây tôi cũng từng trải qua giai đoạn như vậy.

"Ông còn có thể bỏ ra bao nhiêu tiền? Tôi có thể giúp ông giới thiệu vài đối tác."

Klein bình tĩnh đáp:

"Trước mắt, tôi có thể bỏ ra nhiều nhất là 20.000 bảng."

"Ông giàu hơn tôi tưởng đấy." Nghị viên Macht cảm khái.

Trong tình huống thông thường, một phú ông có thể bỏ ra 20.000 bảng vốn lưu động thì gia sản phải trên 100.000 bảng.

Không đợi Dwayne Dantes khiêm tốn, ông ta nói một cách tùy ý:

"Trước đây không phải ông đã mua 3% cổ phần của công ty Cowim sao? Dùng nó có thể thế chấp ít nhất 10.000 bảng, việc này sẽ giúp ông giảm bớt áp lực tài chính."

Klein liền cười nói:

"3% cổ phần công ty đó tôi đã quyên góp cho Giáo hội, dự định thành lập một quỹ giáo dục cho người nghèo."

"Quyên góp cho Giáo hội?" Hôm nay Macht chưa gặp mục sư và Giám mục của Nhà thờ Thánh Samuel, bản thân lại ra ngoài nên chưa nhận được thiệp mời, vì vậy không biết chuyện này.

Phu nhân Liana và Herrell đang dùng bữa cũng ngẩng đầu, theo bản năng nhìn về phía Dwayne Dantes.

Ở tầng lớp của họ, không ít người quen có thể bỏ ra 10.000 bảng tiền mặt, nhưng người có khả năng và sẵn lòng quyên góp một số tiền lớn như vậy thì lại cực kỳ hiếm, thậm chí có khi chẳng có một ai!

Không, bây giờ đã có Dwayne Dantes!

"Đúng vậy." Klein gật đầu với vẻ mặt như thường, "Nếu không có Nữ thần che chở, tôi đã sớm chết ở Nam Lục hỗn loạn. Hơn nữa, khi tôi còn nhỏ, nếu có cơ hội đến trường đọc sách, có lẽ cuộc đời đã hoàn toàn khác. Tôi muốn cho bọn trẻ một chút hy vọng để đổi đời."

"Nhân cách và sự hào phóng của ngài thật đáng ngưỡng mộ." Phu nhân Liana đặt dao nĩa xuống, khen ngợi từ đáy lòng. Herrell cũng thầm gật đầu, ánh mắt nhìn Dwayne Dantes dịu đi không ít.

Thấy cha mẹ và đối phương chuyển sang nói về chuyện từ thiện, cô xin phép rời bàn, đi về phía nhà vệ sinh, tay phải ra vẻ tùy ý xoa bụng.

Đi vào cửa lớn, cô đang định rẽ sang phải thì bỗng quay đầu, nhìn về phía tủ đựng chén dĩa trong phòng soạn đồ ăn.

Lông mày cô hơi cau lại, lộ ra một tia hoang mang, rồi chợt thu hồi ánh mắt, mở cánh cửa gỗ của nhà vệ sinh.

Lúc trở lại, Herrell dường như đã quên đi sự bất thường vừa rồi, cô mân mê vòng cổ trước ngực rồi quay về bàn ăn.

Đợi thức ăn và đồ ngọt đã được dùng gần hết, bữa tối kết thúc, bốn người rời ghế, mang theo người hầu của mình, hội họp với hai vệ sĩ bên ngoài để chuẩn bị trở về nhà.

Đúng lúc này, Herrell đột nhiên dừng bước:

"Hình như tôi làm rơi bông tai ở bên trong, thật xin lỗi, chờ tôi một chút."

Không đợi phu nhân Liana yêu cầu hầu gái đi tìm, cô đã tự mình quay người, bước về phía chiếc ghế vừa ngồi.

Herrell bỏ tay đang che tai trái xuống, đi thẳng vào phòng soạn đồ ăn, tiến đến trước tủ đựng chén dĩa rồi đặt tay lên đó.

Cô vốn định mở cửa tủ với tốc độ nhanh nhất, nhưng nghĩ lại, bèn cẩn thận dùng tay kia cầm vòng cổ, rồi nghiêng người đề phòng bị tấn công bất ngờ từ bên trong.

Hít một hơi sâu, Herrell nhân lúc người phục vụ đang dọn dẹp bàn ăn, bèn mạnh tay kéo cửa tủ, để lộ cảnh tượng bên trong.

Nơi này ngoài chén dĩa đã dùng và khăn trải bàn ra thì không còn gì cả.

Herrell lộ vẻ mặt sững sờ, dường như không thể tin vào mắt mình.

"Rõ ràng mình cảm ứng được có vật phẩm rất quý giá..." Cô thấp giọng lẩm bẩm, tranh thủ trước khi thị nữ đuổi tới, cô đóng cửa tủ lại rồi đi ra khỏi phòng soạn đồ ăn.

...

Bên ngoài phòng ăn, Furth và Hugh đồng thời quay đầu nhìn nhau.

"Cô gái kia vậy mà phát hiện ra chúng ta?" Furth thì thầm với vẻ không thể tin nổi.

Nếu không nhờ cô có thể "Mở Cửa", nhanh chóng trốn ra phía sau tủ, thì cô và Hugh đã bị phát hiện và đành phải thừa nhận rằng mình đang bí mật bảo vệ Dwayne Dantes.

Hugh cũng tỏ vẻ khó hiểu:

"Lúc cô ấy đi vệ sinh, mình nhớ là cậu không nói gì, cũng không gây ra tiếng động nào."

"Chẳng lẽ... cô ấy cũng là Người Phi Phàm, có linh tính trực giác..." Furth không chắc chắn đoán, "Cuộc sống của ngài Dwayne Dantes thật gian nan, một mặt phải thường xuyên đấu đá với quý tộc và phú hào, mặt khác không chỉ trong nhà giấu một quản gia nghiên cứu Hắc Ma pháp, mà gần đây còn xuất hiện một Người Phi Phàm bí ẩn. Đúng rồi, cô ấy tên gì nhỉ?"

"Herrell." Hugh đang nhìn quanh tìm xe ngựa của Dwayne Dantes để lẻn vào gầm, ánh mắt bỗng khựng lại, "Furth, cậu xem kìa, hành vi của người kia có chút bất thường."

Furth nhìn theo hướng bạn mình chỉ, thấy một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đen rất trang trọng đang đi đi lại lại ở ven đường, vẻ mặt vô cùng lo lắng và vội vàng.

"Bất thường chỗ nào?" Furth không có thời gian quan sát kỹ, bèn hỏi thẳng.

Hugh đáp ngắn gọn:

"Hắn ăn mặc như một quý ông giàu có, nhưng đôi giày lại rất bẩn, dường như đã lâu không được lau chùi. Cậu biết đấy, Backlund rất nhiều bụi than.

"Hơn nữa, hắn thường xuyên sờ xuống dưới nách. Mình dám cá, chỗ đó rất có khả năng giấu một khẩu súng..."

Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Tái Ngộ Tình Đầu, Được Sủng Lên Trời
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện