Trong quá trình này, trăng đỏ chưa từng hiện lên.
Mấy tiếng sau, "Cây nấm" đáng sợ cuối cùng cũng mất đi khả năng hành động, loạng choạng rồi đổ sập xuống mặt đường.
Klein thở phào một hơi, cẩn trọng tiến lại gần, nhìn phần máu thịt của "Cây nấm" dần tan thành những đốm sáng, chẳng mấy chốc chỉ còn lại một chiếc găng tay bằng da người mỏng manh.
"Cái này... Do dị biến mà vị Thiên sứ Danh sách 1 kia mang lại, 'Mấp máy đói khát' đã dung hợp với ngài A ư? Một phiên bản nâng cấp của 'Mấp máy đói khát' sao?" Klein cúi xuống, cẩn thận nhặt chiếc găng tay da người lên.
Từ ngoại hình, chiếc găng tay da người mỏng manh không có gì khác lúc trước, nhưng Klein không dám sơ suất. Anh mượn dùng phương pháp bói toán để kiểm tra sơ bộ:
"Ngoài năm ngón tay, lòng bàn tay và mu bàn tay cũng có thể tương ứng với một linh hồn bị chăn thả...
"Hơn nữa, hiện tại cả bảy vị trí đều đã có chủ, một vài đặc tính phi phàm có dấu hiệu dung hợp...
"Bản thân nó dường như có thêm năng lực ma pháp huyết nhục...
"Tốc độ chuyển hóa linh hồn cũng nhanh hơn không ít...
"Mỗi ngày phải ăn một người, nếu không sẽ biến chủ nhân thành thức ăn. 'Mấp máy đói khát' ơi, ngươi lại 'bành trướng' rồi, phải mang lên trên sương xám để ngươi tỉnh táo lại mới được.
"Những cái khác tạm thời không thấy gợi ý, chờ rời khỏi đây, lên trên sương xám bói toán chính xác hơn sẽ rõ.
"Ừm, cũng không rõ liệu có ảnh hưởng xấu nào khác không, chỉ có thể biết rằng trong thời gian ngắn nó sẽ không gây nguy hại cho mình.
"Còn nữa, ngài X bị chăn thả không chịu ảnh hưởng, năng lực 'Lữ khách', 'Dịch chuyển' và 'Mở cửa' vẫn có thể sử dụng bình thường."
Klein nhẹ nhõm thở ra, đeo phiên bản nâng cấp của "Mấp máy đói khát" vào tay trái, rồi đi thẳng đến giáo đường để nhanh chóng rời khỏi nơi quỷ quái này.
Trong quá trình chơi trốn tìm với "Cây nấm" khổng lồ, anh cũng không quên dùng ảo thuật tạo ra cho mình một bộ áo gió và mũ phớt.
Về phần đặc tính phi phàm "Thượng tướng Máu" Senol để lại, Klein nghi ngờ nó đang ở trong tay "Ma nữ Tuyệt vọng" Panatia, mà vị Bán Thần này đã bị treo lên tại tòa cung điện xa xưa kia, bị đám giòi bọ trong suốt nhìn chằm chằm.
Haizz, dù sao thì phần huyết nhục có thể từ từ ăn để dự trữ, nhưng đặc tính phi phàm thì chắc chắn không thể tách ngược trở lại được. Qua một thời gian dài như vậy, nó đã sớm định hình rồi. Cho dù "Ma nữ Tuyệt vọng" không coi trọng, tùy tay ném ở nơi nào đó, thì vì không thể kết nối với linh giới, việc bói toán bị hạn chế rất nhiều, mình cũng không có cách nào tìm ra nó nhanh chóng được. Mà trong hoàn cảnh này, không ai biết được kế tiếp sẽ có dị biến gì, khối hắc diệu thạch kia chắc sẽ không tự dịch chuyển biến mất đâu, cho nên, phải nắm chắc thời gian, nhanh chóng thoát thân... Tư duy của Klein cực kỳ rõ ràng, anh bước chân trở lại bên ngoài giáo đường cổ xưa, tiến vào cửa lớn.
Dù đã hứa với cô Sharon sẽ bán đặc tính phi phàm "Oan hồn" của Senol cho Maric, nhưng thứ nhất, vật liệu này đã bị ô nhiễm, rất khó dùng để bào chế ma dược; thứ hai, an toàn của bản thân vẫn quan trọng hơn.
Cũng không phải là không có cách giải quyết, cùng lắm thì đi săn một "Oan hồn" khác, hoặc tìm "Rắn Thủy Ngân" Will Onsetin giúp đỡ, xử lý đặc tính phi phàm của Maric để tịnh hóa nó. Ừm, chuyện này cứ đợi đứa bé trong bụng Will chào đời rồi tính sau... Klein lẩm bẩm hai câu, đi qua bên dưới đám thi thể đung đưa như chuông gió, tới bên cạnh pho tượng.
Trên đường, anh tìm lại được hộp thuốc lá bằng sắt mà trước đó đã đặt trên người con rối chưa bị "Cây nấm" nuốt chửng. Bên trong, cả chiếc còi đồng của Azik lẫn đồng vàng Ruen đều không bị hư hại.
Thu hồi vật phẩm, Klein vừa thao túng "Dây linh thể" của mình để nó không bị kéo lên đỉnh giáo đường, vừa cúi người nhặt khối hắc diệu thạch lên.
Xác nhận vật phẩm quan trọng không bị tổn hại, anh mới yên tâm phần nào, rồi kiểm tra đến hộp tro cốt của Charles Latour.
Mở nắp ra, cẩn thận nhìn vào, đồng tử Klein co rụt lại.
Toàn bộ tro cốt màu trắng đã biến mất không thấy đâu!
Một chút cũng không còn!
"Charles Latour đã đạt được mục đích rồi sao? Lẽ nào mình đoán đúng rồi..." Klein bán tín bán nghi vứt bỏ hộp tro cốt, đứng thẳng người, lắp khối hắc diệu thạch lên vách tường.
Vách tường lại một lần nữa phát ra hào quang, trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy phiến đá cổ xưa, vách tường thủng lỗ chỗ cùng mây trôi nổi ở bên ngoài.
Nghĩ đến đám giòi bọ trong suốt đáng sợ, Klein không vội vã vẽ lại phù hiệu mà bút ký gia tộc Antigonus cung cấp, thay vào đó anh nâng tay phải lên, búng một cái trước.
Anh đốt lửa trên một cái cây bên ngoài giáo đường, một khi tình huống không ổn, lập tức dùng "Lửa nhảy nhót" rời xa nơi này.
Chuẩn bị sẵn sàng, Klein dùng ngón tay làm bút, nhanh chóng phác thảo con mắt dựng thẳng được tạo thành từ vô số phù hiệu phức tạp, so với trước đó, vị trí của trăng rằm và đường ngắt đã bị hoán đổi.
Khi anh hạ xuống nét vẽ cuối cùng, từng luồng sáng tinh khiết nổi lên, chảy dọc theo con mắt dựng thẳng, tỏa ra ánh hào quang!
Cả tòa giáo đường bỗng nhiên trở nên hư ảo, không gian cao thấp trái phải đều biến đổi.
Klein như đang từng chút một đi lên đỉnh, phía trước là một cánh cửa to lớn hư ảo. Khung cảnh trong cung điện cổ xưa này anh rất quen thuộc, đó là thi thể của đám người "Ma nữ Tuyệt vọng" Panatia đang nhẹ nhàng lay động.
Một chiếc xúc tu trong suốt với những hoa văn kỳ dị, thần bí ùa tới, dừng lại ngay ngoài cửa nhưng không tài nào xuyên qua được. Nó chỉ có thể rót một phần sức mạnh vào, hòng "tóm lấy" "Dây linh thể" của Klein!
Klein không chút do dự búng tay, vừa điều khiển "Dây linh thể" của mình, vừa xuất hiện ở ngọn lửa bên ngoài giáo đường.
Ngay sau đó, anh liên tục búng ngón tay, thân thể thoắt ẩn thoắt hiện, chạy trốn tới nơi xa nhất trong trấn nhỏ sương mù.
Đợi đến khi giáo đường hư ảo biến mất, Klein mới dừng lại, chau mày:
"Cũng dẫn tới tòa cung điện có Thiên sứ mất khống chế...
"Phù hiệu trong bút ký của gia tộc Antigonus cũng giấu một cái bẫy như của Charles Latour!
"Nhưng có vẻ như phù hiệu này chỉ có thể kích hoạt 'Cánh cửa' chứ không thể mở nó ra, nếu không thì vừa rồi mình khó mà trốn thoát được...
"Nó là phù hiệu 'Cửa vào', còn của Charles Latour là 'Cửa ra'?
"Bây giờ phải làm sao... Cách ra ngoài là gì?"
Klein trầm tư, phân tích các mối liên hệ hòng tìm kiếm linh cảm:
"Nơi này có liên quan tới 'Quốc gia Bóng tối', cũng có liên quan tới gia tộc Antigonus, mà bất kể con quái vật trên vương tọa giữa cung điện cổ xưa kia là ai, chắc chắn đó là một Thiên sứ của con đường 'Nhà Bói Toán' đã mất khống chế...
"Liên quan đến điều này, Charles Latour cũng là một Thiên sứ của con đường 'Nhà Bói Toán', phù hiệu ông ta cung cấp lại rất giống với cái được miêu tả trong bút ký của gia tộc Antigonus...
"Cho nên, phù hiệu 'Mở cửa' chính xác hẳn là có liên quan tới con đường 'Nhà Bói Toán'?
"Danh sách 0 của con đường 'Nhà Bói Toán' rất có thể tên là 'Kẻ Khờ'... Điều này có thể bước đầu khẳng định, nếu không thì chủ nhân của 'Thẻ Báng Bổ' đã không bị thu hút đến đỉnh núi cao nhất của dãy Hornacis, để rồi trở thành một trong những thi thể bị treo lên..."
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hòa Ly, Tiền Phu Hắn Phát Điên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ