Cô khó khăn lắm mới gỡ gạc lại được hình tượng bình hoa trong lòng các chị em dâu quân đội, không thể vì Lục Kiến Hoa mà lại quay về như cũ được.
Tống An An trực tiếp vỗ vào cánh tay Lục Kiến Hoa nói: "Lục Kiến Hoa, lời em nói anh có nghe thấy không? Anh mau thả em xuống đi!"
Lục Kiến Hoa lại hiếm khi tỏ ra bá đạo: "Không nghe thấy, An An, em ngoan chút đi, để anh bế em về.
Đừng cựa quậy, vạn nhất ngã xuống thì sao? Làm em bị thương, cũng làm đứa nhỏ trong bụng bị thương nữa."
Tống An An xem như đã nhìn ra rồi, Lục Kiến Hoa tên này chính là đã quyết định không chịu đặt cô xuống.
Hết cách, Tống An An chỉ đành mặc kệ Lục Kiến Hoa bế như vậy.
Trên đường đi thu hút bao nhiêu ánh mắt thì khỏi phải nói.
Tống An An cảm thấy mình chẳng còn mặt mũi nào nữa, dứt khoát rúc mặt vào lồng ngực rộng lớn của Lục Kiến Hoa.
Nhưng Lục Kiến Hoa chẳng thấy có gì bất thường cả.
Vòng tay bế một người nhỏ nhắn xinh xắn, Lục Kiến Ho...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 7.400 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Sự Phản Bội Của Hai Nữ Nhi