Chương 81
Mãi đến khi hàn huyên đến cửa thôn Phương Sơn, Vu Hiểu Tĩnh mới có chút lưu luyến không rời vịn Giang Tư xuống xe. Nàng ta còn ngoắc tay chào mấy vị đại thấm, nói đừng nói là có rảnh đi đến thôn họ chơi. Giang Tư thật sự rất bội phục cái thuộc tính "xã ngưu" của nàng ta.
Ở cửa thôn, Giang Nguyên cùng một đám trẻ con trong thôn đang chơi đùa. A Cầu bước chân ngắn nhỏ đuổi theo phía sau bọn họ. Nhìn thấy Giang Tư và Vu Hiểu Tĩnh, một đám trẻ con đều chạy tới. Giang Nguyên bị chen ở phía sau cùng, gấp đến độ kêu to: "Tránh ra, tránh ra! Đây là ta A tỷ! Cách ta A tỷ xa một chút!"
Giang Tư và Vu Hiếu Tĩnh thấy vậy thì cười rất vui. Họ lấy Mạch Nha Đường mua ở phiên chợ ra, tách thành từng khối nhỏ, chia cho mỗi đứa một khối. Sau đó, họ mới kéo Giang Nguyên từ phía sau đến bên người: "Mang cho ngươi Mạch Nha Đường này, một ngày chỉ được ăn một khối nhỏ."
Có đường ăn, Giang Nguyên lập tức cười toe toét, nắm chặt tay Giang Tư không buông, cùng theo về nhà. Cậu ta líu lo kế lẽ mình và đám bạn nhỏ buổi sáng đi đào rần cho gà ăn, còn hái được rau dại, rồi cùng nhau chơi trò chơi. Cậu ta còn nói A Cấu không muốn đi theo mình, hơn nữa còn đặc biệt đần, chạy còn chậm hơn cậu ta.
"A Cầu vẫn là tiểu bảo bối mà, sao ngươi có thể ghét bỏ nó?" Vu Hiểu Tình buồn cười điểm vào trán Giang Nguyên. Nàng ta cố ý trêu chọc cậu ta: "Ngươi lúc nhỏ cũng sẽ không đi sẽ không chạy, chỉ biết bò trên giường thôi."
"Ta mới không có!" Giang Nguyên tức giận dậm chân, chỉ vào A Cầu: "A Cầu lớn như vậy, là một con chó lớn!"
Giang Nguyên có lẽ hiểu lầm gì đó về chó lớn, A Cẩu thật sự vẫn là tiểu bảo bối.
Bất quá, những chuyện đó không quan trọng. Giang Nguyên phát hiện Giang Tư đi đường có chút gì đó lạ.
"A tỷ, chân của ngươi sao vậy?" Giang Nguyên dừng lại, nghiêng đầu nhìn Giang Tư. Cái dáng vẻ nhỏ nhắn của cậu ta đáng yêu vô cùng. Giang Tư nhịn không được mà vuốt mạnh đầu nhỏ của cậu ta, cười không để ý: "A tỷ không cẩn thận bị tẻ một cái, đau chân, không có việc gì lớn đâu."
Giang Nguyên chau mày chăm chú, một câu cũng chưa nói, đột nhiên buông tay Giang Tư ra, thịch thịch thịch chạy về phía cuối thôn. Giang Tư không kịp gọi cậu ta lại.
"Tiếu gia hỏa này nhất định là đi gọi A Kham ca rồi." Vu Hiếu Tĩnh bất đắc dĩ cười: "Như vậy cũng tốt, chờ chút A Kham ca đến, chúng ta liền cùng hần giao cái ngọn nguồn, nếu là trong nhà nói, còn sợ bị Giang di nghe thấy."
"Cũng phải." Giang Tư gật đầu. Hai người dứt khoát đi chậm rãi hơn. Vu Hiếu Tĩnh nhịn không được lại mắng vài câu đôi vợ chồng kia: "Ta thật sự chưa từng thấy loại người này. Tay nghề của mình kém, bản không ra bánh ngọt, không từ bản thân mình tìm vấn đề, vậy mà lại tìm một đám lưu manh đến cố ý gây chuyện, đuổi người đi. Loại người này nên đi ngồi tù!"
"Ngươi nghĩ gì thế? Ngươi có chứng cứ gì? Ai cũng không thể nhận việc này." Giang Tư lắc đầu: "Hiện tại chỉ có thể nhìn xem mấy tên lưu manh đó bị Mã Đầu những người kia cảnh cáo về sau, có còn đến gây chuyện hay không."
"Vậy chúng ta sinh ý làm sao? Ngày mai còn đi không? Thôi, ngươi vẫn là nên về nhà nghi ngơi thật tốt hai ngày để dưỡng thương." Vu Hiếu Tình bĩu môi: "Tiên thì kiếm không hết, trước hết dưỡng thương cho tốt."
Hai người đang nói chuyện, Giang Kham liền vội vã chạy tới, cau mày quan sát Giang Tư và Vu Hiểu Tình từ đầu đến chân: "Chuyện gì xảy ra? A Nguyên nói ngươi bị thương."
"Không có việc gì........ Giang Tư mới lên tiếng đã bị Vu Hiểu Tĩnh đoạt lời. Nàng ta nói một tràng, đem sự tình nói rõ ràng cho Giang Kham nghe. Nghe xong, Giang Kham càng nhíu mày sâu hơn, nửa ngày mới hỏi một tiếng: "Chân của ngươi xác định không có việc gì? Ta công ngươi về nhà."
"Không có việc gì, thật không có
việc gì. Hà lão đại phu ở Đồng Tâm đường ngay cả thuốc cũng chưa mở, chỉ nói là uy một chút, hai ngày này ít đi đường, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi." Giang Tư vội vàng từ chối. Nhưng Giang Kham không cho nàng cơ hội từ chối, trực tiếp quay lưng lại ngồi xổm xuống. Vu Hiếu Tĩnh còn đẩy nàng một cái: "Kệ cho A Kham ca cõng ngươi về nhà đi, thiếu đi điểm đường, ngươi mới nhanh hơn được!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Tông Môn Lạc Phách Nương Tựa: Sư Tổ, Cầu Vớt Vát!
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi cảm ơn bạn nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Bồ ơi, mấy chương mới dịch chưa được mượt lắm ạ, hi vọng bồ có thể beta lại ạ
[Pháo Hôi]
Bộ này nhẹ nhàng
[Luyện Khí]
M đang đọc đến chương 3, chủ nhà xem lại chứ như convert chứ ko phải bản dịch ấy. Câu từ loạn xị hết
[Luyện Khí]
Lịch đăng truyện cố định sẽ là 1 ngày ít nhất 2 chap nhiều nhất có thể 5 chap. Còn hôm nào bận kh đăng được thì hôm sau bù chap ạ cảm ơn mọi người đã ủng hộ.
[Luyện Khí]
Cảm ơn mọi người ủng hộ truyện của shop. Nếu có góp ý gì xin mọi người bình luận chỉ thêm. Vì lần đầu đăng truyện có thể có sai sót. Mong mọi người góp ý để mình hoàn thiện hơn nữa ạ.