Chương 550
"Vậy đến lúc đó chắc chắn không chỉ mời người trong thôn, còn có những người hợp tác trên trấn, rồi cả Phó gia gia, Tình Nhi tỷ tỷ, đều phải mời cả." Giang Tư nghiêng đầu nhẩm tính trên đầu ngón tay: "Nghĩ lại thì thấy sẽ bận rộn lắm đây."
Giang Kham vừa thu dọn xong, đi tới nghe thấy những lời này liền cười: "Chuyện đó muội đừng lo, đến lúc ấy cứ an tâm làm một tiểu yêu tinh vui vẻ là được rồi."
"Đúng vậy, nhà mình đông người như thế, đâu cần con phải lo lắng cho lễ cập kê của mình? Con chỉ cần nghĩ kỹ xem muốn mời những ai, đừng để sót người nào là được." Giang mẫu cũng cười, dặn dò: "Chuyện này nhất định phải lưu tâm, đừng mời người này quên người kia, đến lúc đó lại không hay."
"Vâng, con biết rồi." Giang Tư lè lưỡi, kéo tay Giang mẫu: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Nhà ăn Tứ Tượng ở trên trấn khá gần, mỗi tối đi về cũng không mất bao lâu. Hơn nữa bây giờ người ở nhà ăn rất đông, nhiều người cùng nhau trở về Giang Trạch, đi đường ban đêm có bạn đồng hành, tự nhiên chẳng có gì phải sợ.
Trở lại Giang Trạch, người làm tự khắc đi chuẩn bị nước nóng để tắm rửa. Giang mẫu kéo Giang Kham ngồi xuống giữa sân, đề cập đến chuyện của hắn và Hồ Tình Nhi.
"Nữ nhi nhà họ Hồ lớn hơn A Tư hai tuổi, con đã nghe nói nhà họ Hồ có ý định làm mai cho nàng ấy chưa?" Giang mẫu hỏi thẳng. Giang Kham sửng sốt một lát, lắc đầu: "Con chưa từng nghe Tình Nhi nhắc qua."
Giang Tư ngồi bên cạnh cười khúc khích, trêu chọc: "Ca, huynh đổi giọng nhanh thật đấy. Hai ngày trước còn gọi người ta là Hồ cô nương, hôm nay hai người nói chuyện gì mà lập tức từ Hồ cô nương biến thành Tình Nhi rồi?"
"Con gái con lứa hỏi chuyện này làm gì, mau đi ngủ sớm đi." Giang Kham không thèm để ý đến lời tra hỏi của Giang Tư, ngược lại còn lên tiếng đuổi người. Giang Tư không nghe, thậm chí còn xách ghế ngồi sát lại gần hắn hơn: "Nước nóng vẫn chưa đun xong đâu, không vội. Ca, huynh có biết là mình đang đỏ mặt không? Ngay cả lỗ tai cũng đỏ bừng rồi kìa!"
"Nói nhảm gì đó!" Giang Kham nghe vậy, mím chặt môi, xách ghế quay sang hướng khác. Giang Tư cũng bám theo: "Ca, lát nữa huynh kể cho muội nghe đi, hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Huynh mà không nói, muội sẽ đi hỏi Tình Nhi tỷ tỷ đấy."
"Được rồi được rồi, A Tư, đừng trêu chọc ca con nữa." Giang mẫu ngồi bên cạnh nhìn hai huynh muội giằng co một lúc mới mở lời. Giang Tư lè lưỡi, ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ. Giang Kham nhìn ánh mắt của Giang mẫu, lập tức cúi đầu, giọng nói cũng nhỏ đi mấy phần: "Hôm nay Tình Nhi tới tìm con, nói cha mẹ nàng ấy vốn đã biết nàng thích con. Nàng cũng đã thưa chuyện với họ từ sớm, rằng ngoài con ra nàng sẽ không gả cho ai cả, thế nên nhà họ Hồ mới chưa tính chuyện làm mai."
"Vậy còn con, con nghĩ thế nào?" Giang mẫu dường như đã đoán trước được, không hề tỏ ra kinh ngạc. Giang Tư cũng vậy, Hồ Tình Nhi tính tình cởi mở, chưa từng che giấu tâm ý, biểu hiện vô cùng thẳng thắn. Cả Giang Gia Thực Tử còn ai mà không biết Hồ Tình Nhi thích Giang Kham? Cơ bản là chẳng có ai không biết.
Ngược lại, chính Giang Kham lại là người hay do dự. Rõ ràng trong lòng rất thích, nhưng lại cứ nghĩ đông nghĩ tây, luôn cảm thấy mình không xứng với Hồ Tình Nhi. Nhà họ Giang hiện tại so với nhà họ Hồ thì kém xa, nhưng ai dám bảo sau này vẫn vậy? Cảm thấy không xứng thì phải nỗ lực phấn đấu để thay đổi.
Tất nhiên, Giang Kham đã có dự tính, hắn muốn đi chạy buôn, đơn giản là muốn kiếm nhiều tiền hơn, tích lũy gia nghiệp dồi dào mới dám rước Hồ Tình Nhi về.
Nhưng Hồ Tình Nhi đã mười sáu tuổi. Ở thời cổ đại, tuổi này người ta đã làm mẹ cả rồi, nếu còn trì hoãn nữa sẽ thành gái lỡ thì, nhà họ Hồ liệu có thể để nàng cứ chờ đợi vô thời hạn như vậy sao?
"Ca, mặc dù Tình Nhi tỷ tỷ nói người nhà không ép gả, họ cũng biết nàng thích huynh, nhưng dù huynh có cảm thấy bây giờ nhà mình chưa môn đăng hộ đối với nhà họ Hồ, thì huynh cũng phải đích thân tới cửa thưa chuyện với Hồ thúc và Văn thẩm một tiếng." Giang Tư thấy Giang Kham trầm mặc liền lên tiếng: "Muội hiểu đại khái ý định của huynh, huynh muốn tạo dựng một phần gia nghiệp rồi mới đi cầu hôn. Thế nhưng Tình Nhi tỷ tỷ dù sao cũng đã mười sáu tuổi rồi, huynh không nói rõ với Hồ thúc và Văn thẩm, huynh nghĩ họ sẽ để tỷ ấy chờ đợi huynh mãi mà không có kỳ hạn sao?"
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Ta Không Còn Làm Lang Trung Chuyên Trị Sản Khoa, Gã Sư Đệ Tự Xưng Đã Bắt Đầu Cuống Cuồng.
[Luyện Khí]
đọc xong ạ
[Luyện Khí]
Chúc mọi người năm mới vui vẻ 🎆🎇
[Luyện Khí]
oke ạ
[Pháo Hôi]
Đã lưu lại truyện để đọc sau ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay nhaa
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi cảm ơn bạn nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Bồ ơi, mấy chương mới dịch chưa được mượt lắm ạ, hi vọng bồ có thể beta lại ạ
[Pháo Hôi]
Bộ này nhẹ nhàng
[Luyện Khí]
M đang đọc đến chương 3, chủ nhà xem lại chứ như convert chứ ko phải bản dịch ấy. Câu từ loạn xị hết
[Luyện Khí]
Lịch đăng truyện cố định sẽ là 1 ngày ít nhất 2 chap nhiều nhất có thể 5 chap. Còn hôm nào bận kh đăng được thì hôm sau bù chap ạ cảm ơn mọi người đã ủng hộ.