Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 694: Chọn lấy tiên đạo

Chương 694: Chọn lấy tiên đạo.

Trong thánh địa của Phượng Hoàng tộc, linh khí mờ ảo như sương khói, bao phủ lấy những rặng ngô đồng cổ thụ ngàn năm. Phượng Tôn đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt phượng hẹp dài chất chứa uy nghiêm vô tận, lẳng lặng nhìn về phía chân trời xa xăm. Sau một hồi im lặng, ông khẽ nghiêng đầu, thanh âm trầm thấp vang lên: “Ninh Ngộ Châu, ngươi đối với cục diện của Vạn Tiên Phủ hiện nay, có cảm nhận thế nào?”

Ninh Ngộ Châu đứng bên cạnh, thần thái vẫn thanh lãnh tự tại như mây bay gió thổi. Hắn không vội trả lời, chỉ khẽ vuốt ve tay áo, ánh mắt thâm trầm như mặt hồ không đáy. Đối với một nơi phức tạp như Vạn Tiên Phủ, nơi mà bốn vị quản sự đang âm thầm tranh quyền đoạt lợi, mỗi bước đi đều như trên băng mỏng, hắn dường như chẳng hề bận tâm, nhưng lại nắm rõ mọi chuyển động trong lòng bàn tay.

Ở phía bên kia, trong khu rừng ngô đồng rực rỡ sắc đỏ, một trận náo loạn vừa mới bắt đầu. Văn Mao Mao với bộ lông vàng óng ả, lúc này đang xù lông lên, đôi cánh nhỏ đập liên hồi, miệng phát ra những tiếng kêu “chiu chiu” đầy phách lối. Nó đang hăng máu đuổi đánh một đám tiểu Phượng Hoàng khác, khiến chúng chạy tán loạn, lông vũ rơi rụng lả tả.

Phượng Linh và Văn Vũ đứng từ xa nhìn cảnh tượng này mà không khỏi dở khóc dở cười. Dù mang trong mình huyết mạch tôn quý, nhưng Văn Mao Mao lại cực kỳ bá đạo và hay ghen tị. Chỉ cần thấy bất kỳ tiểu Phượng Hoàng nào dám lại gần Văn Kiều hay Ninh Ngộ Châu, nó liền lập tức “ra tay” không chút nể tình, thể hiện rõ vị thế “lão đại” của mình tại đây.

Văn Kiều nhìn bóng dáng nhỏ bé đang tung hoành ngang dọc kia, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác. Nàng tiến lại gần Ninh Ngộ Châu, khẽ thở dài: “Mao Mao dù sao cũng mang huyết mạch Phượng Hoàng, ở lại đây tu luyện chính là lựa chọn tốt nhất cho nó. Chỉ là... nghĩ đến lúc phải rời đi, ta thật không nỡ.”

Ninh Ngộ Châu nắm lấy tay nàng, truyền sang hơi ấm trấn an: “A Kiều, thiên địa rộng lớn, mỗi sinh linh đều có con đường riêng của mình. Để Mao Mao ở lại thánh địa, kế thừa ý chí của Phượng Hoàng tộc, mới là cách tốt nhất để nó trưởng thành.”

Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với Phượng Tôn và Đông Quan, hai người quyết định để Văn Mao Mao lại Phượng Hoàng tộc. Ngày ly biệt, Mao Mao dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, nó không còn quậy phá mà cứ quấn quýt lấy chân Văn Kiều, đôi mắt tròn xoe ươn ướt, tiếng kêu nhỏ dần như lời thủ thỉ đầy luyến tiếc. Tuy nhiên, vì tương lai của nó, Văn Kiều đành nén lòng quay đi.

Chiếc Tiên Chu xé toạc tầng mây, từ từ rời khỏi lãnh địa Phượng Hoàng tộc, hướng về phía Vạn Tiên Phủ mà đi. Không gian trên thuyền yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa. Văn Kiều ngồi bên cửa sổ, nhìn mây trắng trôi bồng bềnh, tâm trạng vẫn còn vương vấn hình bóng của chú chim nhỏ vàng óng.

Đúng lúc này, Tiên Chu đột ngột rung chuyển dữ dội, một luồng khí tức hung sát từ phía trước ập đến, chặn đứng đường đi. Giữa không trung, một nhóm người mặc đạo bào rách rưới nhưng khí thế lại cực kỳ ngang tàng xuất hiện. Kẻ cầm đầu là một gã tu sĩ trung niên có ánh mắt tham lam, gã cười lớn, giọng nói vang vọng khắp không gian: “Thử lộ bất thông! Muốn đi qua đây, hãy để lại toàn bộ bảo vật trên người.”

Văn Kiều nhíu mày, đứng dậy đi ra boong tàu. Nàng nhìn đám người tự xưng là “tiên đạo” nhưng hành động chẳng khác gì lũ cướp đường kia, lạnh lùng hỏi: “Các ngươi là ai mà dám chặn đường Tiên Chu của Vạn Tiên Phủ?”

Gã tu sĩ kia cười khẩy, tay lăm lăm pháp bảo: “Tiên đạo mênh mông, cường giả vi tôn. Chúng ta chính là những kẻ chọn lấy ‘tiên đạo’ theo cách riêng của mình. Vạn Tiên Phủ thì đã sao? Ở chốn thâm sơn cùng cốc này, mạng của các ngươi mới là thứ quý giá nhất. Khôn hồn thì giao ra túi trữ vật, bằng không đừng trách bọn ta ra tay tàn độc!”

Ninh Ngộ Châu chậm rãi bước ra sau lưng Văn Kiều, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh lẽo. Ánh mắt hắn nhìn đám người kia như nhìn những kẻ đã chết, thanh âm bình thản nhưng chứa đựng sát cơ vô hạn: “Chọn lấy tiên đạo sao? Đáng tiếc, con đường các ngươi chọn lại dẫn thẳng xuống hoàng tuyền.”

Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện