Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 541: Xuất phát địa uyên

Ánh hào quang từ Vương cấp phòng ngự trận rực rỡ tựa dải ngân hà, vững chãi che chắn trước những đợt sóng hồn thú cuồng bạo đang điên cuồng va đập. Giữa không trung, Ninh Ngộ Châu chắp tay đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió lộng, khí độ thong dong như trích tiên không vướng bụi trần. Nhìn trận pháp vận hành trơn tru, tiêu hao linh thạch giảm đi đáng kể mà uy lực lại tăng gấp bội, các trận pháp sư của Thiên Trận Minh đều không khỏi lộ vẻ sùng bái lẫn kinh ngạc.

Tiêu trưởng lão nhìn vị thanh niên trước mắt, trong mắt không giấu nổi sự tán thưởng vạn phần. Ông vuốt râu, thanh âm đầy cảm khái: “Lão phu tung hoành trận đạo bấy lâu, nay mới thấy được thế nào là kỳ tài ngàn năm có một. Ninh tiểu hữu, trận pháp này nếu không có ngươi chỉ điểm linh cơ, thay đổi vị trí trận trụ, e rằng khó lòng chống đỡ được đợt tấn công này. Ngươi có nguyện ý gia nhập Thiên Trận Minh, cùng lão phu nghiên cứu thiên địa đại trận?”

Ninh Ngộ Châu khẽ mỉm cười, phong thái ung dung đáp lời: “Đa tạ ý tốt của trưởng lão, nhưng vạn sự tùy duyên, tại hạ hiện tại vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành, không thể dừng chân tại đây.”

Bên kia chiến tuyến, không khí lại mang theo vẻ u ám và lạnh lẽo. Thôi Chiếu Nghi đứng giữa những mảnh vỡ của chiến trường, ánh mắt nàng nhìn Mạnh Hạc Hiên không còn chút tình cảm nào, chỉ có sự thất vọng tột cùng và căm phẫn. Hành động hèn hạ dẫn dụ hồn thú của hắn không chỉ suýt chút nữa hại chết nàng, mà còn bôi nhọ danh dự của Mạnh gia suốt bao đời nay.

“Mạnh Hạc Hiên, từ nay về sau, ngươi và ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Thôi gia và Mạnh gia cũng không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.” Thanh âm của nàng thanh lãnh, vang vọng giữa tiếng gầm rú của hồn thú ngoài trận pháp, khiến sắc mặt Mạnh Hạc Hiên xám như tro tàn. Danh tiếng của hắn, tiền đồ của hắn, tất cả đều tan biến theo lời tuyên bố dứt khoát ấy dưới sự chứng kiến của bao người.

Văn Kiều đứng cạnh Ninh Ngộ Châu, bàn tay nàng khẽ nắm lấy chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người đang xôn xao. Nàng không quan tâm đến danh tiếng hay sự nể trọng của người đời, điều duy nhất nàng để tâm là sự an toàn của Ninh Ngộ Châu. Sư Vô Mệnh đứng bên cạnh tặc lưỡi cảm thán, trong khi Văn Thỏ Thỏ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, linh lực trong người vận chuyển không ngừng, chỉ chờ một lệnh xuất phát.

Ninh Ký Thần cùng Kinh Tuyệt đứng phía sau, nhìn bóng lưng của Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều mà lòng đầy cảm xúc tự hào xen lẫn kính trọng. Túc Mạch Lan, Bùi Tê Vũ cùng Mạnh Hạc Hiên và những người khác cũng đều mang tâm tư riêng, nhưng áp lực từ phía Địa Uyên đang tỏa ra ngày một mạnh mẽ, báo hiệu một hành trình đầy gian nan phía trước đã không còn đường lui.

“Thời gian không còn nhiều, chúng ta đi thôi.” Ninh Ngộ Châu nhẹ giọng lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng tối của Địa Uyên đang bao trùm như một vực thẳm không đáy.

Tiêu trưởng lão nhìn theo bóng lưng đoàn người dần khuất xa vào màn sương đen kịt, trong lòng thở dài một tiếng đầy tiếc nuối. Ông biết, thiên địa này quá nhỏ bé đối với một người như Ninh Ngộ Châu. Vị thanh niên ấy, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cả giới tu chân phải kinh tâm động phách.

Đoàn người chính thức xuất phát, hướng thẳng về phía Địa Uyên sâu thẳm. Gió rít gào bên tai, mang theo hơi thở của tử vong và những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khai phá. Cuộc hành trình vào cõi chết để tìm kiếm sinh cơ chính thức bắt đầu.

Đề xuất Cổ Đại: Tự Cẩm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện