Mười năm đằng đẵng trôi qua trong nháy mắt, Sâm La Thánh Điện vốn trầm mặc giữa hư không vĩnh hằng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những luồng khí tức cổ xưa cuồn cuộn như sóng triều, báo hiệu thời khắc đóng cửa đã đến.
Cửu Mệnh đứng chắp tay sau lưng, chín cái đuôi to lớn phía sau đại điện khẽ đung đưa, che lấp cả bầu trời huyền bí. Hắn nhìn Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều, trong ánh mắt vốn lười nhác thường ngày bỗng hiện lên chút phức tạp khó lòng diễn tả. Một vị Thần Quân chuyển thế, một linh thảo hóa hình mang thiên mệnh, cuộc hành trình phía trước của họ chắc chắn sẽ không hề yên bình.
“Được rồi, thời gian đã hết, các ngươi cũng nên rời đi thôi. Nhớ kỹ lời ta dặn, Địa Uyên sắp sụp đổ, kiếp nạn của Hồn Thú đại lục chỉ là khởi đầu. Đừng có chết quá sớm, nếu không sủng vật của ta sẽ buồn lắm đấy.” Cửu Mệnh lải nhải, vẻ mặt có chút không nỡ nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát.
Hắn phất tay một cái, một luồng sức mạnh không gian hùng mạnh bao trùm lấy đám người Ninh Ngộ Châu, Bùi Tê Vũ và Túc Mạch Lan. Văn Kiều chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Cửu Mệnh dần mờ nhạt trong màn sương mù xám xịt, rồi cảm giác trời đất quay cuồng ập đến.
Khi tầm mắt rõ ràng trở lại, bọn họ đã đứng giữa một vùng núi non hiểm trở, mây mù giăng lối. Gió rít gào qua các khe đá, linh khí xung quanh hỗn loạn vô cùng. Thế nhưng, điều khiến Văn Kiều nhíu mày không phải là môi trường khắc nghiệt, mà là hơi thở của hàng loạt tu sĩ đang mai phục xung quanh.
Quả nhiên, ngay khi Sâm La Thánh Điện biến mất, những kẻ tham lam luôn rình rập bên ngoài đã không còn kiên nhẫn được nữa. Bọn họ vốn tưởng rằng những kẻ bước ra từ Thánh Điện sẽ mang theo vô vàn bảo vật truyền thừa, nên đã sớm bày ra thiên la địa võng để chờ sẵn.
“Giao ra bảo vật trong Thánh Điện, chúng ta sẽ để các ngươi một con đường sống!” Một gã Nguyên Đế cảnh dẫn đầu bước ra, ánh mắt tham lam quét qua Văn Kiều và Ninh Ngộ Châu như nhìn thấy những kho báu di động.
Ninh Ngộ Châu thần sắc thản nhiên, đôi mắt phượng hẹp dài không gợn chút sóng lòng, như thể đám người trước mắt chỉ là cát bụi ven đường không đáng để tâm. Hắn khẽ nghiêng đầu nhìn Văn Kiều, giọng nói ôn nhu nhưng chứa đựng sự lạnh lẽo thấu xương: “A Kiều, nàng muốn xử lý thế nào?”
Văn Kiều nắm chặt lấy một thanh trọng chùy vừa thu được, trên mặt không chút sợ hãi, ngược lại còn hiện lên một tia hưng phấn. Nàng đã kìm nén mười năm trong Thánh Điện để tu luyện, giờ là lúc cần vận động gân cốt một chút.
“Cần gì phải nói nhiều, cứ chùy bạo đám người này là được.”
Vừa dứt lời, bóng dáng Văn Kiều đã biến mất tại chỗ. Một tiếng nổ vang trời phát ra, thanh trọng chùy mang theo sức mạnh vạn quân giáng thẳng xuống vị trí của gã Nguyên Đế kia, khiến mặt đất nứt toác thành những khe rãnh sâu hoắm.
Đám tu sĩ xung quanh kinh hãi lùi lại, bọn họ không thể ngờ một thiếu nữ trông thanh mảnh như vậy lại sở hữu sức mạnh bạo liệt đến nhường này. Bùi Tê Vũ đứng bên cạnh tặc lưỡi, thầm nghĩ quả nhiên đi cùng Đại Ma Vương thì không ai là kẻ hiền lành, càng xinh đẹp thì ra tay càng tàn nhẫn.
Trận chiến nổ ra chớp nhoáng, tiếng gào thét và tiếng va chạm của binh khí vang vọng khắp núi rừng. Văn Kiều như một cơn lốc nhỏ, đi đến đâu là nơi đó tan tác đến đấy. Với nàng, bảo vật hay truyền thừa không quan trọng bằng việc bảo vệ người bên cạnh và dọn dẹp những kẻ cản đường chướng mắt.
Phía xa, Ninh Ngộ Châu lặng lẽ đứng quan sát, tay áo tung bay trong gió. Hắn không ra tay, vì hắn biết A Kiều của hắn cần những trận chiến như thế này để tôi luyện bản thân. Hơn nữa, với thực lực hiện tại của nàng, đám người ô hợp này căn bản không phải là đối thủ.
Sau một hồi giao tranh, mặt đất đã bị cày xới tan hoang. Đám tu sĩ kiêu ngạo lúc trước giờ đây nằm la liệt, kẻ thì trọng thương, người thì sợ hãi bỏ chạy không dám ngoái đầu. Văn Kiều thu hồi trọng chùy, nhẹ nhàng phủi bụi trên áo, quay lại nhìn Ninh Ngộ Châu với nụ cười rạng rỡ như ánh mai.
“Xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Ninh Ngộ Châu mỉm cười, nắm lấy tay nàng, cả hai cùng bước đi về phía chân trời, để lại sau lưng một đống hỗn độn và những ánh mắt kinh hoàng của những kẻ sống sót. Cuộc hành trình mới chỉ vừa bắt đầu, và họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi sóng gió sắp tới.
Đề xuất Ngọt Sủng: Làm Loạn Hóa Tướng