Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 526: Xuất phát thượng cổ động phủ

Chỉ còn mười ngày nữa là đến thời khắc thượng cổ động phủ chính thức khai mở, cả tòa Bảo Đỉnh thành tựa như một vò nước sôi, sục sôi náo nhiệt đến cực điểm. Tu hành giả từ khắp nơi đổ về, ai nấy đều gấp rút chuẩn bị hành trang, khiến bầu không khí trong thành trở nên bận rộn lạ thường.

Tại khách sạn Hồng Lâm, bóng dáng những người đến cầu đan ngày một đông đúc. Đối với bọn họ, một viên Thiên cấp linh đan không khác gì tấm lệnh bài thông hành để bước chân vào cõi thượng cổ. Thực tế, thứ họ thực sự khao khát chính là Ngũ Hành Phá Chướng đan. Loại linh đan này cực kỳ khó luyện, ngoại trừ Ninh Ngộ Châu, e rằng khắp Hồn Thú đại lục hiện nay chẳng mấy ai có thể luyện thành công với phẩm chất hoàn mỹ.

Dù Thiên Trận Minh nắm giữ đan phương, nhưng tỷ lệ thành đan của các luyện đan sư bên đó thấp đến đáng thương, phẩm cấp lại chẳng ra sao. Trái ngược với sự ích kỷ, che giấu của Thiên Trận Minh, Ninh Ngộ Châu lại vô cùng phóng khoáng. Chàng chẳng hề nề hà mà chia sẻ đan phương với các vị Thiên cấp đan sư khác trên đại lục, khiến danh tiếng của chàng trong giới luyện đan vang dội như cồn, thậm chí có người còn muốn tôn chàng làm bậc thầy mà thờ phụng.

Hành động này của Ninh Ngộ Châu khiến đám trận pháp sư của Thiên Trận Minh tức đến hộc máu. Nghĩ lại năm xưa, để lấy lòng chàng, họ đã tặng đan phương Tử Phủ Uẩn Khí đan và Thái Tố đan, lúc đó chàng còn nói mình không biết luyện. Vậy mà vừa đặt chân tới Bảo Đỉnh thành, chàng liền luyện ra những viên đan dược cực phẩm không chút tì vết. Điều này chẳng khác nào một cái tát trời giáng vào mặt Thiên Trận Minh, chứng tỏ chàng vốn dĩ đã có truyền thừa hoàn chỉnh từ trước.

Bên trong mật thất của Thiên Trận Minh, Tiêu trưởng lão – một Vương cấp trận pháp sư – đang run lên vì giận dữ. Lão đã trấn thủ tại đại lục này nhiều năm, âm thầm che giấu tin tức về thượng cổ động phủ với mưu đồ chiếm trọn truyền thừa cho riêng mình. Nào ngờ chỉ sau một đêm, bí mật mà lão dày công thêu dệt lại bị Ninh Ngộ Châu công khai cho toàn thiên hạ.

Ma quản sự đứng cạnh đó, cúi đầu cung kính bẩm báo rằng vẫn chưa điều tra rõ lai lịch thực sự của Ninh Ngộ Châu, chỉ biết người này đến từ Thiên Luân đại lục. Tiêu trưởng lão hừ lạnh một tiếng, đôi mắt già nua nheo lại đầy hiểm độc. Dù Ninh Ngộ Châu có tài giỏi đến đâu, đây vẫn là địa bàn của Thiên Trận Minh. Lão hạ lệnh tiếp tục giám sát, ép Ninh Ngộ Châu phải luyện đan cho bọn họ, thầm nghĩ xem chàng có mạng để hưởng số linh thạch đó hay không.

Thế nhưng, khi Ma quản sự tìm đến khách sạn Hồng Lâm, người tiếp đón gã lại là Văn Thỏ Thỏ. Vốn tính tình bạo liệt, "con thỏ nhỏ" này chẳng thèm nể nang ai, trực tiếp đuổi khách với lý do Ninh ca ca đang bận luyện Bổ Linh đan cho người nhà, không rảnh tiếp chuyện. Ma quản sự dù tức đến tím mặt nhưng nhìn vào đám đông tu hành giả đang vây quanh bảo vệ khách sạn vì muốn cầu đan, gã đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà rời đi.

Lúc này, trong sân viện, Ninh Ngộ Châu đang đồng thời khống chế ba lò luyện đan, thần thái vẫn ung dung tự tại. A Kiều ngồi bên cạnh, chăm chú giúp chàng xử lý dược liệu. Nàng tò mò hỏi phu quân xem liệu vào động phủ có cần linh đan đặc biệt nào không, chàng chỉ mỉm cười nói rằng cứ luyện thêm thật nhiều cao giai linh đan, chuẩn bị chu đáo bao giờ cũng tốt hơn.

Văn Kiều sau khi xong việc liền đứng dậy ra sân. Nàng nhìn thấy Ninh Ký Thần đang miệt mài luyện đan ở gian bên cạnh, dù phẩm cấp chưa cao nhưng cũng đủ để kiếm một khoản linh thạch không nhỏ. Trong sân, tiểu Phượng Hoàng, Túc Tinh và tiểu Kỳ Lân đang nô đùa vui vẻ, còn Văn Cổn Cổn thì lười biếng ngồi gặm Tử Linh trúc, cảnh tượng bình yên đến lạ lùng.

Sư Vô Mệnh từ bên ngoài bước vào, trêu chọc hỏi A Kiều có muốn ra ngoài tỷ thí với Điêu Lăng Tích một trận nữa không vì nàng ta lại đến gây sự. Văn Kiều chỉ nhàn nhạt đáp rằng mình không có hứng thú đấu với bại tướng dưới tay. Sư Vô Mệnh bật cười, ra ngoài nói vài câu mỉa mai khiến Điêu Lăng Tích tức đến phát điên nhưng cũng đành hậm hực bỏ đi.

Bùi Tê Vũ đứng gần đó, ánh mắt âm trầm nhìn theo bóng dáng Điêu Lăng Tích. Hắn vốn định ra tay trừng trị nàng ta để giải tỏa cơn giận, nhưng thấy Túc Mạch Lan đã đường đường chính chính đánh bại nàng ta trên đài đấu võ, phá hủy cả vũ khí của nàng ta trước mặt bàn dân thiên hạ, hắn cũng thấy nguôi ngoai phần nào. Hơn nữa, hắn không muốn khiến Túc Mạch Lan phải lo lắng vì mình sát tính quá nặng.

Cuối cùng, ngày khởi hành cũng đã tới. Một đoàn người ngựa trùng trùng điệp điệp, khí thế bàng bạc rời khỏi Bảo Đỉnh thành. Phi thuyền của nhóm Văn Kiều hòa vào dòng người, nhắm thẳng hướng Đông mà tiến phát. Dẫn đầu đoàn quân là phi thuyền của phủ thành chủ, nơi có hai vị Yêu Tôn Nguyên Đế cảnh tọa trấn, khiến đám yêu thú dọc đường chỉ biết im lặng cúi đầu, không con nào dám ra ngăn cản.

Vượt qua ngàn dặm rừng thiêng nước độc, đoàn người dừng chân tại một hẻm núi u ám, nơi hơi nước mịt mù bao phủ. Đây chính là lối vào thượng cổ động phủ. Tại đây, họ bắt gặp những thế lực từ Thiên Trận thành và năm đại gia tộc đã đến từ trước. Giữa đám đông, Lê Nghiêu Niên – lão tổ nhà họ Lê – đang đơn độc đứng trên mỏm đá, ôm thanh trường kiếm màu đỏ nhắm mắt dưỡng thần, tỏa ra một khí thế bất phàm khiến người khác phải kiêng dè.

Trận chiến tranh đoạt truyền thừa thượng cổ, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Đề xuất Cổ Đại: Biểu Cô Nương Yếu Đuối Đáng Thương, Rời Kinh Thành Lại Chạm Mặt Diêm Vương
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện