Chương 378: Thân Thế Văn Kiều (Phần Một)
Đoạn hành lang đầy cạm bẫy với những mũi tên đá chết chóc đã lùi vào dĩ vãng, nhưng sự kinh hãi lại tiếp tục bủa vây nhóm người Ninh Ngộ Châu. Họ giờ đây đang đứng giữa một vương quốc ánh sáng xanh biếc, nơi linh khí hỗn độn cuộn trào như thủy triều. Những rạn san hô, vốn dĩ chỉ nhỏ bằng nắm tay, giờ đây vươn lên sừng sững tựa những ngọn núi băng, tạo thành mê cung vĩ đại nuốt chửng tầm nhìn.
Các tu luyện giả khác, sau chuỗi ngày chịu đựng sự tra tấn của thông đạo dày đặc, đã bắt đầu mất đi lý trí, họ lạc lối trong không gian kỳ dị này, bị sự hỗn loạn của linh khí làm cho tâm thần dao động.
Ninh Ngộ Châu khẽ nhíu mày, chân nguyên trong cơ thể nàng cảm nhận được sự bất thường. Đây không phải là cảnh quan thiên nhiên, mà là một Trận Pháp Thượng Cổ đã khuếch đại mọi vật lên quy mô khủng khiếp. Mỗi bước chân, mỗi cử động đều có thể chạm vào cơ quan sinh tử của trận đồ.
Đột nhiên, vương quốc xanh biếc rung chuyển dữ dội. Từ sâu thẳm của vùng sáng, một bóng đen khổng lồ lao tới. Đó là một con Thải Điệp Ngư, thân hình đồ sộ tựa như chiến thuyền, đôi cánh lấp lánh màu cầu vồng của nó xé toang không khí, mang theo luồng áp lực mạnh mẽ muốn nghiền nát tất cả.
Tiếng thét kinh hoàng vang lên. Những người hoảng loạn cố gắng dùng pháp bảo chống đỡ hoặc tìm đường chạy trốn, nhưng luồng linh khí hỗn độn đã làm pháp lực của họ trở nên yếu ớt.
"Đừng động!" Ninh Ngộ Châu quát lớn, giọng nói nàng mang theo một lực trấn tĩnh kỳ lạ giữa cơn hỗn loạn. "Trận pháp này lấy động làm mục tiêu! Mọi sự kháng cự hay di chuyển đều sẽ kích hoạt công kích của nó! Tĩnh lặng, mới là đường sống!"
Quả nhiên, những kẻ nhanh chóng nghe theo lời nàng, lập tức ngưng đọng tại chỗ, dù luồng khí tanh tưởi của con Thải Điệp Ngư khổng lồ lướt qua, họ vẫn an toàn vô sự. Trong khi đó, những tu luyện giả cố gắng tháo chạy đều bị con cá khổng lồ dùng đuôi quật mạnh, thân thể nổ tung thành màn máu.
Lúc này, các tu luyện giả khác nhìn Ninh Ngộ Châu với ánh mắt vừa sợ hãi vừa sùng kính. Nàng không những vượt qua được cạm bẫy mà còn biết rõ cách đối phó với sinh vật quái dị này.
Sư Vô Mệnh đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn không hề rời khỏi Ninh Ngộ Châu, sự nghi ngờ trong đáy mắt càng lúc càng đậm sâu. Hắn bước tới gần, giọng nói trầm như chuông đồng vang vọng giữa không gian xanh biếc: "Ngộ Châu, ngươi biết quá nhiều về những bí mật cổ xưa này. Đây là Trận Pháp Thượng Cổ mà chỉ những người mang huyết mạch Mẫn gia mới có thể nhìn thấu. Rốt cuộc, ngươi có liên quan gì đến bí ẩn của Mẫn gia?"
Đối diện với câu hỏi sắc bén của Sư Vô Mệnh, Ninh Ngộ Châu không hề né tránh. Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Sư Vô Mệnh, như thể nàng đã chuẩn bị cho giây phút này từ rất lâu. Giữa không gian đầy rẫy nguy hiểm và ánh sáng huyền ảo, nàng thốt ra lời nói chấn động, phơi bày một bí mật bị chôn vùi trong bóng tối:
"Mẫu thân của ta, chính là Mẫn Tố Địch."
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Rời Khỏi Hoàng Thất Đại Thanh, Ta Sát Phạt Quyết Đoán