Ánh sáng nơi đây luôn mờ mịt, như bị một bức màn u ám vĩnh viễn che phủ. Từng luồng gió lạnh lẽo cuộn qua, mang theo tiếng than khóc vô hình của vô số linh hồn chưa thể siêu thoát. Đây chính là U Minh chi Địa, nơi mà sự sống chỉ còn là một khái niệm xa vời.
Dưới mỗi bước chân là đất đai cằn cỗi, nơi từng giọt máu và chấp niệm của các cường giả đã ngã xuống thấm sâu. Nguy hiểm không đến từ những con quái vật hữu hình, mà từ chính những tàn niệm khát khao kéo người sống vào cõi hư vô lạnh lẽo.
Chỉ những kẻ có ý chí sắt đá, hoặc mang theo gánh nặng cơ duyên không thể từ bỏ, mới dám đặt chân vào chốn tử địa này. Giữa U Minh, ranh giới sinh tử mỏng manh hơn bất cứ nơi nào khác trên thế gian.
Đề xuất Hiện Đại: Trò Chơi Sinh Tồn Tận Thế? Ta Dựa Vào Nhặt Ve Chai Làm Lão Đại