Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 6

Trong bệnh viện, Lâm Húc bị băng bó kín mít như một xác ướp nằm trên giường bệnh, chỉ miễn cưỡng nói được vài câu.

Tôi đời nào chịu chăm sóc anh ta, thế nên đã gọi bà mẹ chồng ở dưới quê lên.

Vừa đến nơi, mẹ chồng đã gào thét om sòm trong phòng bệnh: "Còn có thiên lý nữa không hả?! Đánh người ra nông nỗi này, phải kiện chúng nó! Bà già này nhất định phải kiện!"

Lâm Húc mím môi không đáp lời, chẳng rõ đang tính toán điều gì.

Tôi ngồi cách đó một quãng, thật sự không muốn bị coi là người một nhà với bọn họ.

Mắng đám bạn học xong, bà ta lại quay sang mắng tôi: "Chồng cô bị đánh thành thế này mà cô cứ đứng trơ mắt ra nhìn à? Đầu heo hay sao mà không biết đường can ngăn?"

Theo đúng kịch bản, tôi vẫn đang chìm trong cơn giận vì chồng mình có "ánh trăng sáng" trong lòng, nên chẳng thèm nể nang: "Con chẳng can, mẹ bảo Lục Tuyền đến mà can cho anh ta."

Mẹ chồng nghẹn họng: "Lục Tuyền là đứa nào?"

"Là người tình trong mộng của con trai mẹ đấy!"

Lâm Húc ngụy biện: "Em đừng nghe bọn họ nói bậy! Anh mới là chồng em, anh nói không phải thì em phải tin anh chứ, sao lại đi tin bọn họ?!"

Tôi nở một nụ cười lạnh lẽo, anh ta vẫn chưa biết rằng uy tín của mình đã phá sản từ lâu rồi.

Mẹ chồng thấy hai chúng tôi sắp cãi nhau, liền nghiến răng nghiến lợi: "Cái thân già này đúng là xui xẻo tám đời mới vớ phải hai đứa báo đời các người."

Tôi chẳng quan tâm bà ta mắng nhiếc thế nào, dù sao mắng xong bà ta vẫn phải đi đổ bô, hầu hạ cơm nước cho con trai mình thôi.

Cái thói chiều con trai như bảo bối ngấm vào tận xương tủy đó, có chết bà ta cũng không bỏ được.

Sợ bản thân nổi nóng, tôi đứng dậy bảo muốn về nhà, nhưng trước khi ra cửa đã bị Lâm Húc gọi lại.

"Chu Mông, mang máy tính đến cho anh."

Đang nằm liệt giường, không đi làm thì cần máy tính làm gì?

Tôi chỉ cần nghĩ một chút là hiểu ngay.

Tất nhiên là để viết thư cho Lục Tuyền rồi, đây chẳng phải là cơ hội tốt để "bán thảm" sao.

Hơn nữa tôi còn biết chắc rằng, Lâm Húc không những không kiện đám bạn học kia, mà anh ta còn sẽ rộng lượng tha thứ cho bọn họ, để rồi tiếp tục lân la dò hỏi tin tức của Lục Tuyền từ chỗ họ.

Đột nhiên, tôi không còn thấy tội nghiệp cho bản thân nữa, mà lại thấy hơi đồng cảm với Lục Tuyền.

Bị một kẻ ghê tởm như thế này đeo bám đến mức phải ra nước ngoài lánh nạn, đúng là thảm thật.

Nhưng không sao, tôi sẽ thay cô ấy trút cơn giận này.

Sau khi Lâm Húc xuất viện, tôi luôn theo sát mọi động thái của anh ta.

Theo đúng quỹ đạo của kiếp trước, sự ngó lơ và mỉa mai trong buổi họp lớp đã nhen nhóm trong Lâm Húc ý định làm giàu mãnh liệt.

Nhưng anh ta thực sự chẳng có bản lĩnh gì, lại đi sai đường, bị lừa sạch tiền rồi gánh một khoản nợ khổng lồ.

Sau khi không còn khả năng chi trả, anh ta để lại một bức thư cho Lục Tuyền rồi chọn cách kết liễu đời mình.

Lần này, ngay khi Lâm Húc vừa bắt mối với đường dây đó, tôi đã nhanh tay tố cáo tập đoàn lừa đảo kia trước một bước.

Nhưng sợi dây liên lạc với Lâm Húc thì không hề đứt.

Mà là do tôi tiếp quản.

Tôi dệt nên một giấc mộng phát tài cho Lâm Húc, cho anh ta nếm chút vị ngọt nhỏ nhoi, thế là anh ta cứ thế chuyển từng khoản tiền vào tài khoản mới mở của tôi.

Thậm chí anh ta còn đi vay mượn để đổ thêm tiền vào đó.

Lâm Húc ôm mộng giàu sang, tâm trạng mỗi ngày một tốt lên, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại ngày càng kỳ lạ.

Chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc hẳn anh ta thấy mình sắp phất lên đến nơi rồi, nên muốn tống khứ người vợ tào khang này đi.

Và sự thật chứng minh, tôi đã đoán không sai.

Trong email anh ta gửi cho Lục Tuyền có viết:

"Tuyền à, anh vừa làm xong một vụ làm ăn lớn, thành công gấp vạn lần lũ chỉ biết bốc phét trong lớp kia. Anh có thể cho em cuộc sống tốt nhất rồi, em mau về đi, về để cùng anh chia sẻ thành công này. Còn nữa, em không cần lo lắng đâu, anh sẽ ly hôn sớm thôi. Những ngày tháng phải sống cùng người mình không yêu anh đã chịu đựng đủ rồi, chưa kể người đàn bà này còn bị mộng du, thần kinh có vấn đề, nên anh sẽ khiến cô ta phải ra đi tay trắng. Tuyền à, anh yêu em, chỉ cần em thôi, anh đợi em về."

Nghĩ đến số dư trong tài khoản mới mở, tôi thấy thật buồn cười.

Con cá bị trêu đùa không thể nhảy ra khỏi cái chậu, lại cứ ngỡ vũng nước nhỏ chính là cả đại dương.

Lâm Húc hoàn toàn không biết rằng, rốt cuộc là ai phát tài, ai phải ra đi tay trắng, và ai mới là kẻ có vấn đề về thần kinh.

Tôi nén cơn buồn nôn trước bộ mặt đắc chí của anh ta để diễn nốt vở kịch này.

Đến khi không nhịn nổi nữa, tôi đột ngột cắt đứt sợi dây liên lạc.

Không ngoài dự đoán, Lâm Húc ngơ ngác.

Sau đó là hoảng loạn.

Cuối cùng là sụp đổ.

Anh ta không còn gửi email cho Lục Tuyền nữa, mà đột nhiên nhìn thấy sự hiện diện của tôi.

Anh ta hớt hải quỳ xuống dưới chân tôi, run rẩy nói: "Mông Mông, anh bị người ta lừa rồi, em là vợ anh, em phải giúp anh!"

Đề xuất Ngược Tâm: Khi Thai Nhi Tròn Bảy Tháng, Ta Mới Vỡ Lẽ Phu Quân Chẳng Mảy May Tình Nghĩa.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện