Trong bệnh viện, Lâm Húc bị băng bó kín mít như một xác ướp nằm trên giường bệnh, chỉ miễn cưỡng nói được vài câu.
Tôi đời nào chịu chăm sóc anh ta, thế nên đã gọi bà mẹ chồng ở dưới quê lên.
Vừa đến nơi, mẹ chồng đã gào thét om sòm trong phòng bệnh: "Còn có thiên lý nữa không hả?! Đánh người ra nông nỗi này, phải kiện chúng nó! Bà già này nhất định phải kiện!"
Lâm Húc mím môi không đáp lời, chẳng rõ đang tính toán điều gì.
Tôi ngồi cách đó một quãng, thật sự không muốn bị coi là người một nhà với bọn họ.
Mắng đám bạn học xong, bà ta lại quay sang mắng tôi: "Chồng c&o...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 15 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Xâm Nhiễm Giả