“A Phong… rốt cuộc, ta đã làm sai ở chỗ nào chứ?” Giọng hắn không mang theo trách cứ, chỉ toàn là nghi hoặc và bi thương. Lời ấy lại khiến nước mắt A Phong trào ra như vỡ đê, “A Bạch… xin lỗi… ta…” Phương Mộng Bạch dường như đau lòng đến cực điểm, khẽ nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, ánh mắt thanh lãnh sắc bén của hắn đã vượt qua nàng, thẳng tắp rơi vào thân...