Từ Diêu Quang miệt mài ngồi trước màn hình máy tính trong phòng làm việc, ánh mắt dán chặt vào đoạn video giám sát hành lang. Sự bực bội dâng lên khi hình ảnh cứ giật cục, mờ nhòe rồi hoàn toàn biến mất ở đúng khoảnh khắc quan trọng. Cô siết chặt tay, cảm giác bất lực bao trùm. "Lại hỏng vào lúc này sao?" cô lẩm bẩm, giọng đầy vẻ khó chịu.
Trong chiếc xe sang trọng của nhà họ Ngụy, Ngụy đại sư trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng nặng trĩu. Ông quay sang nhìn Trần Thục Lan đang tựa đầu thiếp đi, sắc mặt tái nhợt. Một nỗi lo lắng khôn nguôi dâng lên. "Sức khỏe của bà ấy dạo này không ổn định chút nào," ông thở dài, thầm mong mọi chuyện sẽ ổn.
Giữa lúc mọi người còn đang bận rộn ở sảnh ngoài phòng nghỉ của buổi biểu diễn, Tần Nhiễm lẳng lặng rút điện thoại. Cô thao tác cực nhanh, gửi đi một đoạn video giám sát hành lang vừa lấy được cho một số liên lạc bí ẩn. Động tác dứt khoát, không chút do dự, như thể cô đã lường trước được mọi chuyện.
Tại đại sảnh âm nhạc, không khí căng thẳng bao trùm. Ngụy đại sư, với vẻ mặt nghiêm nghị, đưa ra nghi vấn về bản nhạc của Tần Ngữ. "Chuyện này không thể nào là trùng hợp được," ông nói, ánh mắt đầy sự ngờ vực, ám chỉ Tần Ngữ đạo nhạc.
Thế nhưng, lời ông vừa dứt, Mang Can cùng nhiều giáo viên khác đã lên tiếng phản bác kịch liệt. "Đại sư, đây là tài năng thực sự, không phải sao chép," Mang Can khẳng định, giọng điệu kiên quyết, bảo vệ Tần Ngữ. Những người khác cũng gật đầu đồng tình, bày tỏ sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của cô bé.
Trước sự ủng hộ đó và cả tài năng được công nhận, Tần Ngữ đứng lên, cúi đầu trân trọng trước Mang Can. "Em xin nhận thầy làm sư phụ," cô bé nói, ánh mắt rạng ngời niềm hạnh phúc và lòng biết ơn. Một khởi đầu mới đầy hứa hẹn đã mở ra cho cô.
Bên lề đường, dưới ánh đèn đêm, Tần Nhiễm đang đợi xe. Bất chợt, một bóng người quen thuộc xuất hiện. "Lục Chiếu Ảnh," cô khẽ gọi. Anh ta đến gần, trao cho cô một tin nhắn ngắn gọn: "Bản biên khúc vẫn chưa hoàn thành." Tần Nhiễm khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng qua một tia suy tư, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản thường thấy.
Đề xuất Xuyên Không: Quận Chúa Xuyên Không Chỉ Mong Cầu Tài Lộc!