Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 65: Nói đến tiền là tôi không buồn ngủ nữa đâu nha! (Nhiệm vụ tái 8)

Lời này không sai chút nào, nếu không phải vì thi đấu, mọi người đều là người Liên Bang.

Trên chiến trường đều là những người giao phó tấm lưng và tính mạng cho nhau.

Nếu gặp phải kẻ thù mạnh, bọn họ đoàn kết chưa từng có! Và sẽ vô điều kiện tuân theo chỉ lệnh.

Chuyện âm mưu quỷ kế này sớm nhất cũng là do Liên Minh khơi mào.

13 đội ngũ cuối cùng quyết định, Siren sẽ làm tổng chỉ huy.

Tiền trạm trinh sát, đoạn giữa là tấn công chủ lực, phía sau là dọn dẹp cộng thêm phòng ngự.

Phòng ngừa có các đội khác hoặc tinh thú dị thực đột ngột tấn công.

Trường quân đội số 18 chiến lực bình thường, được phân vào nhóm tiền trạm, trường quân đội số 15 cũng ở cùng.

"Lên cơ giáp!"

Trận thạch được tạo thành từ một lượng lớn các tảng đá khổng lồ với hình thù và kích thước khác nhau.

Ở giữa các loại thực vật đan xen, sắp xếp, tạo thành một mạng lưới đường đi phức tạp khiến người ta hoa mắt chóng mặt.

Điều đáng sợ nhất của dị thực chính là khả năng ngụy trang của nó, trông có vẻ là loại thực vật bình thường vô hại, nhưng giây tiếp theo có thể những dây leo, lá kim hoặc nhựa cây chết người sẽ ập đến chỗ bạn.

Vòng thi nhiệm vụ đã đi đến nửa sau, năng lượng và vật tư của mọi người đều đã không còn dư dả.

Để bảo lưu chiến lực, chỉ có thể đi bộ tiến lên.

Hai trinh sát sẽ thông qua thiết bị bay để dò đường.

Một trong số đó chính là Tô Tử Ngang.

Cậu ta được chọn làm trinh sát cũng khá đơn giản ---- tinh thần lực thấp, có thể dùng làm bia đỡ đạn.

Siren không ngờ rằng, anh ta đã chọn đúng người rồi.

Một người dùng thần thức để dò đường, có thể chuẩn xác tìm ra lộ trình tốt nhất, và nhanh chóng nhận diện nguy hiểm xung quanh.

Tất nhiên, lúc đầu không ai nghe lời cậu ta cả.

"Đi bên phải!"

"? Tại sao?"

"Trực giác!"

"Theo kế hoạch ban đầu, đi bên trái trước."

"Chậc, sao không nghe người ta nói gì thế, bên trái là đường cụt!"

"Vòng qua phía nam đi, bên kia là sai rồi, lại vòng ngược lại đấy!"

"Cẩn thận!"

Tiếng hô của cậu ta vừa dứt, đòn tấn công bằng cành cây của thiết liễu cấp ba che trời lấp đất ập tới.

"Tôi đã nói rồi, bên này không được mà!"

"Các người sao cứ không nghe người ta nói thế nhỉ!"

Sau vài lần như vậy, Siren cũng phát hiện ra rồi, cái cậu cấp F này tuy hay la hét, nhưng trong việc dẫn đường này, thực sự có hai bàn chải nha.

"Nghe cậu ta đi."

"Được, thế mới đúng chứ, đội trưởng Siren đã nói rồi, nghe tôi đi, tôi có giác quan thứ 6."

Tô Tử Ngang được công nhận, kiêu ngạo ưỡn ngực.

Cả người càng hoạt bát hơn.

"Bên phải!"

"Ngã tư thứ hai phía trước, rẽ trái!"

"Phía sau đừng có đi lạc đấy!"

"Cẩn thận, là đàn chuột sa mạc! Phía tây 300 mét! Phòng ngự phòng ngự!"

"Xương rồng cấp ba, tấn công!"

Mặc dù là một người dẫn đường, nhưng cậu ta đã làm một nửa công việc của chỉ huy.

"Cậu ta là trinh sát của trường quân đội số 18 sao? Có chút lợi hại đấy."

"Không phải, cậu ta là tay tấn công chính."

"Cấp F làm tấn công chính?"

"Cậu ta có phải chọn sai chuyên ngành rồi không, trinh sát này có chút thiên phú nha."

"Đâu chỉ có chút thiên phú......"

Trong đội ngũ hơn 100 người, cấp S có 7 người, cấp SS chỉ có một mình Siren.

Dựa vào kinh nghiệm chiến đấu siêu cường và cảm giác đối với nguy hiểm, anh ta có thể cảm nhận được ngay khi đòn tấn công xảy ra.

Nhưng Tô Tử Ngang là báo trước! Giống như có mắt nhìn xuyên thấu và khả năng tiên tri vậy.

Siren chưa từng thấy ai có cảm giác nhạy bén như vậy!

Đội ngũ hành quân gấp trong mê cung hơn 1 tiếng đồng hồ, càng lúc càng tiếp cận cây xương rồng khổng lồ đó.

"Đội trưởng Siren, xung quanh không vấn đề gì rồi."

"Tốt, mọi người tại chỗ nghỉ ngơi, chuẩn bị chiến đấu."

Các đội thu hồi cơ giáp, tìm vật che chắn để bổ sung năng lượng, điều trị vết thương.

Dược tề sư và thợ cơ giáp bắt đầu bận rộn.

Trường quân đội số 18, Thời An mang danh hờ là thợ cơ giáp, nhưng việc đều là Tôn Thiên Vũ xung phong nhận làm.

Chỉ thấy cậu ta nghe loảng xoảng gõ một hồi, các loại trang bị vật liệu công cụ lạch cạch lên sàn.

Rất nhanh trên cơ giáp ngay cả vết xước cũng không thấy nữa, nhẵn bóng như mới.

"Xong rồi!"

Tốc độ sửa chữa của cậu ta vừa nhanh vừa chuyên nghiệp, mượt mà như nước chảy, mấy đội ngũ bên cạnh đều chú ý tới.

"Đó là thợ cơ giáp của trường quân đội số 18 sao? Cũng khá đấy chứ."

Trường quân đội số 18 tinh thần lực đội sổ là điều không cần bàn cãi.

Nhưng màn thể hiện hôm nay, không ít người đã chú ý tới ngoài Cố Hàn ra, trong đội ngũ của bọn họ quả thực còn có vài người nổi bật.

"Chào cậu, tôi là đội trưởng Dương Trình của Học viện Quân sự Hải Vương, muốn hỏi xem có thể giúp sửa cơ giáp một chút không."

"?"

"Thợ cơ giáp của chúng tôi bị loại rồi......"

Vốn dĩ chuyện thợ cơ giáp bị loại này Hải Vương nên giữ kín như bưng.

Điểm yếu này mà để các đội khác biết thì rất dễ bị tấn công.

Nhưng bản thân Hải Vương cũng là đội sổ, chủ yếu là phong cách Phật hệ.

Mục tiêu của bọn họ chính là tham gia vòng thi nhiệm vụ, trải nghiệm rèn luyện lấy kinh nghiệm là đủ rồi.

Các đội khác lại quá mạnh, khí thế quá đủ, không ít thợ cơ giáp còn xuất thân từ danh môn.

Hải Vương có chút sợ, không dám trực tiếp mở miệng hỏi.

Lúc nhìn thấy Tôn Thiên Vũ, mắt cả đội đều sáng rực lên.

Vừa dễ gần lại vừa có kỹ thuật tốt, thế là mặt dày đi tới hỏi.

"Tất nhiên rồi, không làm miễn phí cho anh đâu, trả tiền, ghi lại bao nhiêu ra ngoài chuyển khoản cho chúng tôi."

"Cậu nói đấy nhé!"

Nghe thấy tiền, mắt Tôn Thiên Vũ sáng rực lên, nói đến tiền là tôi không buồn ngủ nữa đâu nha!

"Yên tâm đi! Hải Vương chúng tôi mặc dù không giàu nứt đố đổ vách như Minh Vương, nhưng cũng không kém, tuyệt đối sẽ không để cậu chịu thiệt đâu."

"Được, đảm bảo phục vụ anh chu đáo."

Tôn Thiên Vũ nhìn Thời An một cái, nhận được câu trả lời khẳng định.

Thế là, dưới sự chứng kiến của mọi người, cậu ta đi tới khu nghỉ ngơi của Hải Vương, một trận thao tác mãnh liệt như hổ.

Hành động vừa rồi đã lọt vào mắt Siren.

Trường quân đội số 18 vô danh, thực lực nền tảng khiến người ta bất ngờ nha.

Đội trưởng Cố Hàn, tay tấn công chính Cao Vân Lôi, Tô Tử Ngang cấp F nhưng trinh sát cực kỳ có thiên phú, thợ cơ giáp Tôn Thiên Vũ......

Anh ta còn chú ý tới một người thấp điệu đến mức hầu như không có sự tồn tại.

Cô gái đó là ai?

"Con gái à, chắc là dược tề sư hoặc là một thợ cơ giáp khác nhỉ?"

"Đúng, đội trường của bọn họ chỉ có ba nữ sinh, Bạch Nhụy là năm ba, khóa trước đã từng tham gia đại tỷ thí các trường quân đội."

"Hai người còn lại đều là gương mặt mới."

"Dược tề sư?"

Anh ta nhìn Tiết Linh Linh đang phát dung dịch dinh dưỡng.

"Cô ấy chắc là một thợ cơ giáp khác, năm nhất Thời An."

"Thợ cơ giáp? Sao không thấy cô ấy ra tay sửa cơ giáp?"

"Không biết nữa, trận đối chiến vừa rồi cô ấy cũng không ra tay."

Điều khiến Siren để ý là, ánh mắt vừa rồi rõ ràng là ý trưng cầu sự đồng ý của đối phương.

Tôn Thiên Vũ không hỏi ý kiến đội trưởng và chỉ huy, lại cần có được sự gật đầu của một thợ cơ giáp khác?

Chuyện này có hợp lý không?!

Đề xuất Hiện Đại: Mẹ, Mẹ Không Sai
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện