Hai tàn ảnh một đen một trắng như tia chớp xé toạc chiến trường, xuyên thoi trong rừng thép do cơ giáp đối phương tạo thành.
Ngón tay của phi công cơ giáp 3S vẫn còn đặt trên nút phát xạ, nhưng pháo năng lượng quang lại giữ im lặng một cách quỷ dị.
Cho đến khi hắn cúi đầu nhìn xuống -- họng pháo kim loại đã bị cắt đứt ngọt xớt.
"Keng ——"
Pháo còn chưa kịp nổ, hai thanh kiếm quang đã như thái rau chém chuối, đem tất cả cổng vũ khí đang giơ lên của bọn chúng cắt sạch sẽ gọn gàng.
Trương Tam nhìn kiệt tác của mình, trong lòng phấn khích không thôi.
Kẻ lót đáy tông môn sau khi xuống núi phát hiện mình vô địch rồi!
Hắn thực sự hóa rồng rồi!
Chưa đầy 10 phút, hai người đã bắt đầu thu dọn tàn cuộc.
"Không hổ là đại gia tộc của Đế Quốc, giàu thật đấy!"
"Các người! Tháo dỡ cơ giáp sao?"
Tên 3S trong cơ giáp phát hiện hai người tháo lõi năng lượng xong thế mà còn tiếp tục tháo các bộ phận khác, cuống lên!
Nhiệm vụ chưa hoàn thành, nếu cơ giáp còn bị phế bỏ, về nhà chắc chắn sẽ bị kỷ luật.
"Chúng tôi là Cosa Nostra! Dám động vào chúng tôi thì nợ máu phải trả bằng máu!"
"??? Tôi có giết người đâu, nợ cơ trả bằng cơ!"
"......."
Tên 3S ngây người, nợ cơ trả bằng cơ là cái quái gì? Là ý nói cơ giáp bị phá hỏng thì phải bồi thường sao?
Cơ giáp của hai người bọn họ, đến cái vỏ cũng chẳng trầy xước miếng nào.......
Mới giáp mặt một cái, bọn họ đã bị hạ gục trong chớp mắt, tốc độ nhanh đến mức giờ vẫn chưa kịp phản ứng đây này.
"Tôi tiêu tốn năng lượng không phải là tiền sao?"
Thác Ni vừa nói, vừa gõ côm cốp vào đầu đối phương.
"Các người là người của băng đảng à?"
Cosa Nostra là Mafia của Đế Quốc.
Những người khác không biết, nhưng là người của Ám Vực, Thác Ni vẫn có nghe danh tổ chức này.
"Băng đảng à, không phải hạng tốt lành gì nhỉ."
Hắn nhìn mấy người bọn chúng, rơi vào trầm tư.
Tên 3S bị cái nhìn đầy ẩn ý đó làm cho mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trực giác bảo hắn rằng, tên này tuyệt đối không có ý đồ gì tốt đẹp.
"Tứ sư thúc, em tháo thế này được chưa?"
Nhìn hiện trường bị Trương Tam tháo dỡ loạn cào cào, Thác Ni cạn lời một hồi.
"Có cần gọi người không?"
Trương Tam thực sự không hợp làm mấy việc tinh tế mà......
"Bọn họ đều đang bận cả, lấy được bao nhiêu thì lấy đi."
"Vâng vâng, dù sao cũng là nhặt được mà."
Nghe xem nghe xem, mấy tên trong cơ giáp sắp nhục nhã đến chết rồi.
Nghĩ kỹ lại cũng đúng, hai người mà dám mang theo nhiều hàng giá cao như vậy đến Đế Quốc, sao có thể là hạng tầm thường được.
Nhưng mà, có thể hạ gục 3S trong chớp mắt thì cũng quá khoa trương rồi.
Đối với kẻ địch mà nói, cơn ác mộng ngày hôm nay vẫn còn lâu mới kết thúc.
Thác Ni: Đã là băng đảng thì phải có giác ngộ bị "đen ăn đen".
"Tứ sư thúc, chúng ta có cần gọi người không?"
"Mấy giờ rồi, thôi đi."
"Em sợ mấy người khác ở Nhất Phong lại bảo em có chuyện tốt mà không gọi bọn họ."
Nghĩ đến Phong chủ, A Tái, A Tư Lan...... có một người tính một người, toàn là lũ thích hóng hớt.
Còn có Ái Lệ Ti của Tam Phong nữa, không nói cho cô ấy biết liệu mình có bị ăn đòn không nhỉ!
"Phụt! Chúng ta nếu không lo được thì tính sau."
Đến cả Trương Tam Luyện Khí tầng hai còn đánh được thế này, giết gà cần gì dùng dao mổ trâu.
Tại Blood Pact Lounge ở cảng khu Thiết Châm, phía tây bắc Khung Vũ Quan, đây là địa bàn của Cosa Nostra.
9 giờ tối, đen nghịt toàn là thành viên băng đảng, trong đó còn có nhân vật số hai của băng nhóm này, người ta gọi là Nhị ca.
"Tiêu Ân vẫn chưa về sao?"
"Chắc sắp rồi ạ."
"Hàng tối nay rất quan trọng, đừng để tao biết nó lại đi đâu chơi bời đấy."
"Yên tâm đi Nhị ca."
Cosa Nostra, bề ngoài là kinh doanh vận tải phi thuyền, sòng bạc quán bar.
Nhưng không ít nhân vật tầng lớp trên đều biết, nhiều năm trước đây chính là một tổ chức tinh tặc lưu lạc tới, giờ là băng đảng hợp pháp.
Có thế lực chống lưng, cộng thêm việc bọn chúng biết tiết chế, thủ pháp cao minh, không có bằng chứng gì.
Cho nên bao nhiêu năm nay đều có thể đứng vững ở vùng lân cận Đế Quốc.
Lần này bắt cóc con tin, Tiêu Ân là một trong số ít 3S trong tổ chức, còn mang theo một đám đàn em, vấn đề không lớn.
Rượu ngon nhạc hay, tán gẫu rôm rả, không khí đang tốt, đột nhiên!
"Rầm!"
Cánh cửa kim loại vỡ tan tành trong một tiếng nổ lớn!
"!!!!!"
Khói bụi tan đi, đập vào mắt chính là người bị ném mạnh xuống đất--
"Tiêu Ân!"
Mặt mũi bầm dập, co thành một cục, như một con chim cút sợ hãi, đầy vẻ ủy khuất.
Tiêu Ân thề, đây là ngày nghẹn khuất nhất đời hắn!
"...... Nhị ca, cứu mạng!"
Tiếp theo đó, đám đàn em bị ném vào từng tên một, chồng chất lên nhau như chơi xếp hình.
Thảm thì thực sự thảm, quan trọng nhất vẫn là mất mặt!
"Ai!"
Lần này Nhị ca thực sự nổi giận rồi!
Đánh người của tao không nói, còn dám đến địa bàn của Cosa Nostra quấy rối.
"Ông nội Tứ của mày đây!"
Trương Tam hét lớn một tiếng, gọi đến mức Thác Ni còn thấy hơi ngại ngùng.
Cái chữ "ông nội" này hơi quá rồi.......
"Khiêm tốn chút, khiêm tốn chút!"
"Các người là ai?"
"Mày hỏi tao là ai, tao còn đang muốn hỏi mày là ai đây? Không phải nói tìm bọn tao đến làm khách sao?"
Trương Tam lúc trước đánh thắng rồi, lưng cũng thẳng hơn hẳn.
Nhị ca phản ứng lại rồi, hai người này chắc hẳn chính là chủ nhân của lô hàng xịn tại sàn đấu giá Ám Vực tối nay -- mục tiêu nhiệm vụ tối nay của Tiêu Ân.
"Vậy mà các người còn dám tới?"
"Đoán xem tại sao bọn tao dám tới?"
Còn cần đoán sao? Nhìn tình hình này, có thể chặn được Tiêu Ân, còn đánh tới tận cửa, chắc chắn là có bản lĩnh rồi.
Xong rồi, hình như đá trúng tấm sắt rồi!
Nhưng lúc này đã đâm lao phải theo lao, tiến thoái lưỡng nan rồi.
Băng đảng quan trọng nhất là gì? -- Thể diện!
Nếu bị người ta ấn xuống đất ma sát mà không phản kháng, sau này làm sao răn đe những kẻ tiểu nhân khác!
"Lên!"
Trận chiến 2 chọi 100 chính thức bắt đầu!
Tuy nhiên, vẫn không có gì hồi hộp!
Nửa giờ sau, Thác Ni và Trương Tam nhìn đống vật tư trong tầng hầm mà cười không khép được miệng.
"Nhị ca, đúng là Nhị ca có khác, mời bọn tao đến làm khách mà khách khí thế này!"
"....... Tứ gia, cứ gọi em là Tiểu Nhị là được, chút lòng thành, không thành kính ý, tối nay chúng em có chỗ đắc tội, các ngài ưng cái gì cứ việc lấy ạ."
Nhị ca lúc này, không còn là nhân vật số hai cao cao tại thượng, không coi ai ra gì, tâm địa độc ác của Cosa Nostra nữa.
Lưng khom xuống, tư thế gần như hèn mọn, cẩn thận từng li từng tí, gật đầu khom lưng, khiêm tốn lễ phép, trên mặt đầy rẫy những bài học sâu sắc.
"Tiểu Nhị, vẫn là mày biết điều đấy!"
Trương Tam lần đầu đi theo trấn lột, cảm giác không làm mà hưởng thực sự quá sung sướng.
Không ngớt lời khen ngợi:
"Tiểu Nhị, mày thực sự biết nhìn hàng đấy, toàn là đồ tốt cả!"
Chứ còn gì nữa, thứ các người đang thu dọn bây giờ chính là bộ sưu tập cá nhân của tao đấy......
Trời ạ! Gia sản tao tích cóp mười mấy năm trời! Mất sạch rồi! Mất sạch sành sanh rồi!
Nhị ca suýt chút nữa không nhịn được mà khóc thành tiếng, miệng vẫn phải nịnh nọt nói:
"Tứ gia! Tam gia! Các ngài thích là được ạ."
Sau khi càn quét một trận, Thác Ni còn không quên mỉa mai vài câu;
"Tiểu Nhị này, làm người quan trọng nhất là gì?"
Câu hỏi này làm Nhị ca mờ mịt cả đầu óc.
Đột ngột thế, định đưa tôi đi đâu đây?
Sắp lên lớp giáo dục tư tưởng à?
"....... Trước khi thò tay ra, phải thăm dò độ nông sâu của nước trước?"
"Sai rồi! Là thành thật!"
"!!!!!"
Nhị ca bây giờ cũng biết rồi, đối phương chắc chắn không có ý đồ gì tốt đẹp.
Sau đó, dưới sự uy hiếp và dụ dỗ, Nhị ca dẫn hai người đi quét sạch mấy cứ điểm khác của Cosa Nostra.
"Tứ gia, thực sự không còn nữa đâu! Nếu mò đến chỗ lão đại thì lão sẽ giết em mất! Các ngài cứ tha cho em một con đường sống đi!"
"Được rồi, bọn tao cũng mệt rồi, mày cũng đừng tiễn nữa."
"Chờ chút, kết bạn quang não đi, nếu có chuyện gì bọn tao sẽ tìm mày."
Quen biết một con rắn địa phương nếu có chuyện gì thì cũng có chút đầu mối đúng không!
Nhị ca: Hu hu hu hu hu! Không kết bạn có được không?
Đề xuất Trọng Sinh: Tái Sinh Rồi, Tôi Khiến Hắn Cùng Bạch Nguyệt Quang Chung Một Mồ