Liễu Ân Ân không muốn bị người ta phản quân một quân, sau khi hơi ngẩn ra liền nhếch môi: "Ngư Thái Vi, ngươi hà tất phải lên đài, cho dù ngươi là sư tỷ của Phượng Trường Ca thì cũng không phải bản thân nàng ta, càng không phải đối tượng ta muốn khiêu chiến."
"Ta tình cờ là sư tỷ của Phượng Trường Ca, chỉ có vậy thôi, ta lên đài tỷ thí với ngươi không liên quan gì đến sư muội Phượng Trường Ca," Ngư Thái Vi chắp tay sau lưng, "Ta biết ngươi muốn khiêu chiến Tô sư tỷ, nhưng dựa vào cái gì chứ? Tuy đều là kỳ Trúc Cơ nhưng ngươi vừa mới Trúc Cơ, có gì hơn người để có thể chống đỡ việc khiêu chiến Tô sư tỷ?"
"Việc này không nhọc ngươi lo lắng." Liễu Ân Ân lạnh lùng nói.
Ngư Thái Vi mỉm cười: "Ta tự nhiên sẽ không lo lắng cho ngươi, việc ta làm là kiểm tra giúp Tô sư tỷ, không thể để ai đến kêu gào một tiếng muốn khiêu chiến Tô sư tỷ là Tô sư tỷ phải hân hoan tiếp nhận được, ngươi ít nhất cũng phải lộ ra chút bản lĩnh thật sự cho Tô sư tỷ xem chứ. Thế này đi, nếu ngươi có thể đánh bại ta xuống lôi đài trong vòng ba trăm chiêu thì chứng tỏ ngươi có tư cách khiêu chiến Tô sư tỷ, thấy sao?"
Liễu Ân Ân ôm cổ cầm, nhìn về phía Tô Yên Nhiên, không nói lời nào.
Tô Yên Nhiên không phải kẻ không biết tốt xấu, Ngư Thái Vi giải vây cho nàng, nàng tự nhiên phải đón lấy: "Ngư sư muội nói đúng đó, nếu ngươi thật sự có thể thắng Ngư sư muội trong vòng ba trăm chiêu, ta tiếp nhận khiêu chiến của ngươi thì đã sao? Đến lúc đó, cho ngươi thời gian điều tức, ta và ngươi bắt đầu lại từ đầu. Tuy nhiên, ta tin tưởng Ngư sư muội, đừng nói ba trăm chiêu, dù là sáu trăm chiêu, ngươi có thể làm gì được nàng?"
Mấy câu cuối cùng nói ra vô cùng tăng khí thế, ngay cả những đệ tử phe mình vốn không mấy lạc quan về việc Ngư Thái Vi tỷ thí với Liễu Ân Ân đều ngẩng cao đầu, hùa theo khí thế.
Liễu Ân Ân nghiến răng, mặt không đổi sắc: "Được, nếu Tô đạo hữu muốn xem bản lĩnh của ta thì tới đi, Ngư Thái Vi, không nói nhảm nữa, bắt đầu đi."
Dứt lời, mười ngón tay Liễu Ân Ân gảy dây đàn, tiếng đàn uyển chuyển du dương, nghe vào lại thê lương như vậy.
Ngư Thái Vi chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nổi một tầng da gà, mỗi một tần số của tiếng đàn dường như đều đánh vào trái tim nàng, nhịp tim như đánh trống, cực kỳ không thoải mái.
Ngay sau đó, hồn đan trong thần phủ tự hành chậm rãi xoay chuyển, từng luồng hồn lực xuất ra, hình thành rào chắn bảo vệ thần hồn, cư nhiên hóa giải được phần lớn âm công.
Ngư Thái Vi tung kiếm ngự khí, nhanh như một bóng mờ, đâm về phía Liễu Ân Ân.
Liễu Ân Ân nghiêng người né tránh, động tác trên tay tăng nhanh, tiếng đàn uyển chuyển dần dần trở nên dồn dập, mang theo thế không thể cản nổi u u thúc giục.
Ngư Thái Vi xoay người ra kiếm, trong nháy mắt, mười mấy đạo kiếm khí tranh nhau xé xác lao tới, ngay sau đó, kiếm theo người chuyển, đi tới sau lưng Liễu Ân Ân, lại là mười mấy đạo kiếm khí vung ra.
Liễu Ân Ân khẽ hừ một tiếng, mũi chân điểm đất, bay thân né tránh, mấy chục đạo kiếm khí va chạm vào nhau phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, tung lên một màn bụi bặm, nàng ta gảy mạnh dây đàn, tức thì sóng âm cực kỳ thê lương như sóng biển cuộn trào ra, không ngừng gột rửa thần hồn của Ngư Thái Vi.
Liễu Ân Ân không hổ là thiên phú dị bẩm, việc khống chế âm luật chuẩn xác đến mức đáng sợ.
Trong thần phủ, hồn đan vận chuyển nhanh hơn, tuôn ra nhiều hồn lực hơn, hình thành một lớp màng phòng ngự mỏng bao phủ lên màng nhĩ, ngăn chặn tiếng đàn thêm một bước.
Tiếng đàn bị hồn lực ngăn cản, tự hành phân giải thành những sợi kim châm nhỏ, dày đặc đâm vào lớp phòng ngự hồn lực mềm mại, Ngư Thái Vi khẽ nhíu mày, rất đau, nhưng trong phạm vi có thể chịu đựng, chỉ là thần thức bị hạn chế, không thể triển khai toàn lực.
Liễu Ân Ân nhướng mày, nàng ta tăng nhanh tốc độ gảy dây đàn là muốn khiến Ngư Thái Vi dựng lên linh lực tráo hoặc pháp khí phòng ngự để chống đỡ, linh lực tráo và pháp khí phòng ngự khá tiêu tốn linh lực, linh lực trôi đi thì muốn đánh bại Ngư Thái Vi xuống lôi đài sẽ dễ dàng hơn nhiều, không ngờ Ngư Thái Vi chỉ nhíu mày, thân hình cũng không hề trì trệ, không nhịn được động tác trên tay lại nhanh thêm vài phần.
Lúc này, trên lôi đài chỉ thấy kiếm khí dọc ngang, sóng âm từng trận, Ngư Thái Vi và Liễu Ân Ân hai người xoay vần đánh nhau trên lôi đài, chiêu sau nhanh hơn chiêu trước, dưới chân nổi lên gió xoáy, bóng người lay động khiến người dưới đài hoa cả mắt.
Đột nhiên, Liễu Ân Ân dừng thân hình, cổ cầm dựng đứng, gảy một dây đàn, sóng âm như đao, dưới dây đàn xuất hiện thêm một sợi tơ mảnh lơ lửng, sợi tơ đột nhiên rời khỏi thân đàn, nhanh như chớp, ẩn chứa hàn quang đáng sợ, quấn về phía cổ của Ngư Thái Vi, lại gảy một dây đàn, âm thanh cao hơn trước đó, sợi tơ thứ hai theo đó rời đi, bắn về phía đôi chân của Ngư Thái Vi, từng sợi từng sợi, bảy sợi tơ mảnh toàn bộ thoát ly thân đàn, lần lượt tấn công vào các vị trí yếu hại của Ngư Thái Vi.
Ngư Thái Vi đang giơ kiếm chống đỡ đòn tấn công của sóng âm, dưới thần thức nhận ra những dao động nhỏ liên tiếp, từng sợi tơ mảnh đan xen thành lưới, ngăn chặn con đường ở các hướng khác của nàng, muốn từng bước đẩy nàng về phía rìa lôi đài.
Nàng vốn đã cách rìa lôi đài không xa, lúc này, trong tay kết ấn, một bức tường đất cao ba trượng dày hai thước tức thì xuất hiện, ngăn cản sợi tơ.
Sợi tơ tốc độ nhanh lại vô cùng sắc bén, cư nhiên trực tiếp cắt bức tường đất thành bốn mảnh năm mảnh, ầm ầm sụp đổ, Ngư Thái Vi trong khoảnh khắc dựng lên linh lực tráo bao bọc bản thân.
Liễu Ân Ân bỗng nhiên truyền linh lực vào cổ cầm, bảy sợi tơ mảnh giống như uống phải mãnh dược, vô cùng mãnh liệt.
Lưới do sợi tơ tạo thành và linh lực tráo của Ngư Thái Vi kháng cự lẫn nhau, sợi tơ không ngừng cắt mở linh lực tráo, Ngư Thái Vi không ngừng bù đắp khe hở, còn phải nín thở ngưng thần ngăn chặn tiếng đàn tiến vào não hải, đủ loại như vậy cư nhiên rơi vào thế hạ phong, bị ép lùi lại mấy bước.
Dưới đài không khỏi vang lên một trận kinh hô, sợi tơ này uy lực mạnh mẽ biết bao, ngay cả tường đất dày như vậy đều có thể cắt đứt, huống chi là thân thể bằng xương bằng thịt, linh lực tráo của Ngư Thái Vi ngang sức ngang tài với sợi tơ, nhưng tiếng đàn hào hùng kia từng bước xâm thực phòng ngự hồn lực, khuấy động khiến nàng đầu váng mắt hoa, trừ phi nàng chủ động nhảy xuống lôi đài, nếu không một khi không chống đỡ nổi linh lực tráo, sợi tơ chạm vào người, nhẹ thì trọng thương, còn có khả năng bị tháo rời tay chân gì đó, nhiều đệ tử quay đầu đi không nỡ nhìn cảnh tượng tàn nhẫn này.
Thực tế, tình hình của Ngư Thái Vi không nguy kịch như mọi người nghĩ, nàng đã nghĩ ra phương pháp giải quyết sợi tơ.
Quả nhiên, khi sợi tơ mệt mỏi, Liễu Ân Ân đang định một lần nữa truyền linh lực vào cổ cầm thì Ngư Thái Vi đã tay phải cầm Đoạn Trần Tiên tay trái cầm Khôn Ngô Kiếm.
Roi đâm ngang xuyên qua lỗ lưới, đuôi roi xoay chuyển từ một lỗ lưới khác xuyên ngược lại, toàn bộ móc lấy sợi tơ, vặn xoay kéo mạnh, trên lưới sợi tơ liền xuất hiện một lỗ hổng lớn có thể cho người chui qua.
Ngư Thái Vi nhanh chóng chui qua lỗ hổng lớn.
Một loạt động tác này của nàng đều diễn ra trong khoảnh khắc, đợi khi Liễu Ân Ân phát hiện thì Ngư Thái Vi đang đi qua lỗ hổng lớn.
Liễu Ân Ân hạ quyết tâm, thao túng sợi tơ quay ngoắt lại, muốn xuyên qua nửa thân trên của Ngư Thái Vi.
Linh kiếm vung động, kiếm khí phát ra liên tục, ngăn cản sợi tơ đến gần, tuy nhiên khó tránh khỏi có vài sợi mang theo thế dũng mãnh xuyên qua linh lực tráo, quất lên người Ngư Thái Vi.
Ngư Thái Vi hiện giờ luyện thể tầng thứ ba, đừng nhìn vẫn là dáng vẻ nữ tử gầy yếu như vậy, cường độ gân cốt da thịt sao có thể tầm thường, nếu đã không tránh được thì để cơ thể tự chống đỡ, sợi tơ xè xè cắt rách da thịt, má phải, cánh tay trái và bắp chân của nàng có ba vết cắt lớn, cũng may chỉ là cắt rách lớp biểu bì, vết thương không sâu.
Ngư Thái Vi vừa đứng vững liền xoay người lại, Đoạn Trần Tiên trong tay thuận theo hướng thần thức vớt một cái, chuẩn bị tóm lấy sợi tơ.
Thời cơ đã mất, Liễu Ân Ân nhận ra ý đồ của Ngư Thái Vi, vội kết ấn triệu hoán sợi tơ quay về.
Sáu sợi tơ rút thân đi mất, chỉ có một sợi và Đoạn Trần Tiên quấn vào nhau như dây thừng, Ngư Thái Vi lập tức nắm trong tay, cưỡng ép cắt đứt liên hệ giữa sợi tơ và Liễu Ân Ân, thu vào nhẫn trữ vật, bị nàng tóm được chính là chiến lợi phẩm của nàng.
Uổng phí mất một sợi tơ, không ép được Ngư Thái Vi xuống lôi đài, cũng không khiến nàng thương gân động cốt, Liễu Ân Ân sa sầm mặt, nắm chặt lấy cổ cầm.
Ngư Thái Vi thu lại Khôn Ngô Kiếm, hai tay kéo Đoạn Trần Tiên: "Liễu đạo hữu, còn năm mươi bảy chiêu, tiếp tục."
Liễu Ân Ân nhìn cây roi trong tay Ngư Thái Vi, khinh miệt nói: "Ngư đạo hữu không phải kiếm tu sao? Sao thế, thời buổi này kiếm tu cũng bắt đầu múa roi rồi?"
"Hừ, ta chưa bao giờ tự nhận mình là kiếm tu." Ngư Thái Vi ngẩng cao đầu.
Lúc này, dưới đài gần như tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, trước đây Ngư Thái Vi đánh lôi đài luôn là cầm kiếm trong tay, nàng lại là đệ tử của kiếm tu đại năng Hoa Thần Chân Quân, cho nên mọi người đều đương nhiên cho rằng nàng cũng là một kiếm tu chính hiệu, bình phẩm kiếm pháp của nàng đặc biệt khắt khe, hiện giờ lại đột nhiên lòi ra một cây roi, thật không biết Ngư Thái Vi đang diễn trò gì.
Lục Tấn nắm chặt nắm đấm, quay đầu thấy Chu Vân Cảnh cười thâm sâu: "Sư huynh, đây mới là sở trường của Ngư sư muội, hôm đó các huynh tỷ thí, nàng dùng chính là roi."
Chu Vân Cảnh liếc hắn một cái: "Đúng vậy, nhìn cho kỹ đi."
Hoa Thần Chân Quân đang quan chiến trên cao không, khi Ngư Thái Vi lộ ra cây roi, thân hình không khỏi chấn động.
Hắn chưa bao giờ biết Ngư Thái Vi còn giấu một chiêu này, chưa bao giờ nhắc với hắn, hoặc giả cũng không muốn nhắc với hắn.
"Hoa Thần sư đệ, Ngư sư điệt luyện tiên pháp từ khi nào vậy?" Túc Xuyên Chân Quân cũng đang quan chiến trên cao không tò mò, truyền âm hỏi.
Tâm tư Hoa Thần Chân Quân trầm xuống, u u đáp lại: "Không biết con bé học từ đâu, chưa từng nghe nó nhắc tới."
Dù sao đi nữa, cây roi đã hóa giải lưới sợi tơ rất tốt, hơn nữa thứ lấy ra sau cùng đa phần là bản lĩnh giấu kín, như vậy Ngư Thái Vi kiên trì quá ba trăm chiêu trên lôi đài tuyệt đối không thành vấn đề, có lẽ thật sự giống như Tô Yên Nhiên nói, sáu trăm chiêu cũng không thành vấn đề, mọi người đều phấn chấn tinh thần mong đợi.
Người dưới đài có thể nghĩ đến, Liễu Ân Ân không ngốc, ý nghĩ xoay chuyển liền nhìn ra được vài phần, hôm nay e là nàng ta không có cách nào khiêu chiến Tô Yên Nhiên rồi, đối thủ của nàng ta đã biến thành Ngư Thái Vi, nhất thời thay đổi thái độ, trịnh trọng thận trọng hơn nhiều.
Ngư Thái Vi cảm ứng được sự thay đổi của Liễu Ân Ân, không khỏi nở nụ cười rạng rỡ: "Liễu đạo hữu, mời, cây roi này của ta từ khi có được vẫn chưa thực sự lộ diện trước mặt mọi người."
Trong lòng Liễu Ân Ân xẹt qua một tia u ám, lập tức thu lại cổ cầm, trong tay lại có thêm một cây bảo cầm cổ phác tinh khiết, thân đàn đỏ rực, dây đàn bằng vàng, bên trên điêu khắc một con phượng hoàng đang dang cánh muốn bay: "Bảo cầm này của ta cũng chưa thực sự tỷ thí với ai, vậy hãy để ta xem là roi của ngươi lợi hại hay bảo cầm của ta kỹ cao một bậc."
"Được, chúng ta hãy xem bản lĩnh thật sự dưới tay!"
Du long xuất thủy kinh thiên biến, phong mang tất lộ phù thủy diện, Ngư Thái Vi trút bỏ gánh nặng, roi quất ra liền mang khí thế như rồng.
Nói nó nhanh, Phi Tiên Bộ phiêu miểu không dấu vết, nói nó nặng, đó chính là thế không thể cản, luồng khí cuộn trào phun trào như sóng dữ quét về phía Liễu Ân Ân.
Liễu Ân Ân đột nhiên bay xa, tay ngọc khẽ gảy, tiếng nhạc mềm mại phi trường tuôn ra, êm tai dễ nghe khiến người ta không nhịn được đắm chìm trong đó.
Nhưng âm thanh nổi lên, sóng âm vô cùng vô tận giống như thiên nữ tán hoa bao phủ xung quanh Ngư Thái Vi, từng sợi từng sợi hóa thành âm đao thoắt ẩn thoắt hiện tấn công toàn thân Ngư Thái Vi.
"Âm ba hóa hình!"
Đệ tử Quy Nguyên Tông có mặt tại đó không ai không chấn kinh, ngay cả Quỳnh Ngọc Chân Quân kiến thức rộng rãi cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Âm ba hóa hình chính là sóng âm không tiếng động diễn hóa thành lưỡi đao thực chất, sóng âm mạnh bao nhiêu thì lưỡi đao mạnh bấy nhiêu, âm thanh truyền đi bao xa thì phạm vi của những sợi lưỡi đao rộng bấy nhiêu.
Mặc dù phạm vi âm đao mà Liễu Ân Ân giải phóng không lớn, còn thoắt ẩn thoắt hiện chưa ngưng thành thực chất, nhưng Trúc Cơ sơ kỳ đã có thể lĩnh ngộ âm ba hóa hình, thiên phú như vậy thật sự đáng sợ.
Lĩnh ngộ âm ba hóa hình còn gian nan gấp mấy lần so với kiếm tu lĩnh ngộ kiếm ý.
Chẳng trách Liễu Ân Ân lên sân dám khiêu chiến Tô Yên Nhiên Trúc Cơ hậu kỳ.
Khúc nhạc mềm mại, các đệ tử Luyện Khí dưới đài từng người như có tiên âm bên tai, nghe đến say sưa, lúc này nếu âm đao đánh tới, những đệ tử Luyện Khí này không chết cũng tàn.
Ngay cả những đệ tử Trúc Cơ cũng lần lượt vận công chống đỡ sắc âm có vẻ yếu ớt này.
Ngư Thái Vi lúc này âm thầm vận khởi Huyền Âm Luyện Thần Quyết, hồn lực thành phòng ngự ngăn chặn âm công thê lương, lúc này đổi thành khúc nhạc mềm mại cũng có thể ngăn chặn, nhưng về hiệu quả lại kém đi vài phần, nàng cắn môi, khí huyết nồng nặc tràn ngập khoang họng để chống lại sự xâm nhiễu của âm công mềm mại.
Âm đao đó phớt lờ luồng khí do roi tạo thành, không nơi nào không đến, không lỗ nào không vào, tuy nói âm đao không bằng sợi tơ kia, không cắt rách được da thịt luyện thể tầng thứ ba của nàng, nhưng đánh lên người cũng đau đớn vô cùng, đặc biệt là ba vết cắt đã bị thương kia, những sợi âm đao như kiến chui vào, từng chút từng chút lăng trì máu thịt bên trong khiến nàng khổ không thấu.
Chịu đựng những giày vò về tinh thần và thể xác này, Ngư Thái Vi vung roi liên tiếp phát ra bảy tám chiêu lợi hại đều bị sóng âm khuấy động của Liễu Ân Ân đánh bật trở lại, Đoạn Trần Tiên tuy có thể hấp thụ một phần linh lực từ chiêu thức của đối thủ phát ra nhưng dưới sóng âm che trời lấp đất lại khó lòng xoay xở.
Cây roi trong tay Ngư Thái Vi càng lúc càng nhanh, từ đầu đến cuối không làm gì được Liễu Ân Ân, đột nhiên khí thế xoay chuyển, đầu roi điểm về phía vai phải của Liễu Ân Ân, định làm nhiễu âm luật của nàng ta.
Liễu Ân Ân xoay người, sóng âm lệch hướng, nào ngờ đây là hư chiêu của Ngư Thái Vi, cổ tay rung lên thu roi về, vung tròn quét ngang, nhắm thẳng vào eo Liễu Ân Ân quấn tới.
Liễu Ân Ân nhảy vọt ra sau né tránh đầu roi, gảy một dây đàn, sóng âm thành bó hóa thành đao binh chém vào Đoạn Trần Tiên.
Ngư Thái Vi đột nhiên buông tay, tuột khỏi cán roi, thân hình theo đó xoay chuyển chộp lấy đầu roi, bỗng nhiên đổi hướng, quất qua nhanh như chớp, cán roi hóa thành lưu tinh chùy đánh vào ngực Liễu Ân Ân.
Liễu Ân Ân liên tục lùi bước, ngón tay gảy dây đàn nhanh như ảo ảnh, âm thanh đột ngột vút cao, dồn dập như mưa rào trút xuống, sóng âm khổng lồ và cấp bách cuốn lấy âm đao tấn công Ngư Thái Vi.
Ngư Thái Vi cổ tay rung lên thu thân roi về, nắm lại cán roi, một vòng xoay nhảy vọt lên, linh lực hùng hậu từ đan điền tuôn ra, theo kinh mạch đạt tới thân roi, tiên ý cường hoành bạo ngược từ đầu roi phát ra ngưng thành con mãng xà màu vàng đất dài hai trượng, há to cái miệng đỏ ngòm lộ ra răng độc sắc nhọn, xuyên qua tầng tầng âm đao cắn xé về phía đầu Liễu Ân Ân.
Liễu Ân Ân đại kinh, ngón tay xoay chuyển thu nhỏ âm đao thành lưới chắn trước người.
"Ngưng ý thành vật, tiên ý của Ngư sư tỷ đã ngưng ra mãng xà sống." Dưới đài có người reo hò.
Lời còn chưa dứt liền nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa.
"Ầm!"
Hai bên va chạm, tiên ý ngang trời, sóng âm đập đất, phát ra tiếng nổ mạnh kịch liệt, giữa không trung nổ vang loạn xạ như pháo hoa vô hình liên tục phóng ra.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc làm thức tỉnh các đệ tử đang chìm đắm trong âm luật, lúc này mới phản ứng lại, vội vàng nhìn về phía lôi đài.
Trên lôi đài, Ngư Thái Vi và Liễu Ân Ân, một người ở phía đông, một người ở phía tây, các nàng bị lực nổ hất văng ra, lao đến rìa lôi đài, suýt chút nữa là rơi xuống đài.
Dưới đài không khỏi truyền đến những tiếng hít khí liên tục.
Đề xuất Hiện Đại: Đốt Cháy