Ngư Thái Vi luôn cảm ứng, chỉ sợ có khí cơ rò rỉ, thần thức phóng ra ngoài giám sát, không bỏ qua bất kỳ biến động nào.
Thời gian trôi qua, không từng cảm ứng được gió nổi mây phun, không từng nghe thấy lôi lạc oanh oanh, hết thảy phong bình lãng tĩnh, tịch tịch vô thanh.
Đến ngày thứ ba, ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây nhạt nhòa rắc xuống núi non, mười mấy đạo linh quang đột nhiên hiện lên, làm Ngư Thái Vi sắc mặt đột biến, người đến dẫn đầu chính là Kình hậu Lạc Vô Ưu, bên cạnh nàng đứng Lạc Vô Trần và Long Tiễn, phía sau đi theo mười mấy Đại La Kim Tiên.
Làm sao có thể? Ngư Thái Vi chắc chắn thời gian này căn bản không có khí cơ rò rỉ, với thần thức của nàng chưa từng cảm ứng được bất kỳ điều gì bất thường, Lạc Vô Ưu bọn họ lại làm sao có thể biết được, vậy bọn họ làm sao có thể ở thời cơ trùng hợp như vậy đến Thiên Ngu Sơn?
Lúc này liền thấy Lạc Vô Ưu vẫy tay một cái, từ phía sau bước ra một nam tu, đầu trọc lóc, lông mày như tuyết dài dài rũ xuống...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 10.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Trọng Sinh, Vợ Lại Không Cần Tôi Nữa Rồi