Ánh mắt Thẩm Hạc Quy tối sầm lại, cụp mắt nhìn bàn tay ngăn cản mình, cố tình hỏi: "Không muốn anh vào?"
"À." Khương Vân Đàn ậm ừ, vẻ mặt vô tội nhìn anh: "Anh về phòng mình chẳng phải tốt hơn sao."
Thẩm Hạc Quy tiến lên một bước, cảm nhận được lực cản to lớn.
Đây là thực sự không muốn cho anh vào?
Chẳng lẽ lại là những người bạn tìm cô có việc?
Thẩm Hạc Quy nghĩ vậy, ôm eo bế người lên, đặt lên tủ ở lối vào, hai tay chống bên cạnh cô, cúi đầu lại gần cô.
"Lại dùng xong rồi vứt bỏ anh?" Giọng người đàn ông trầm thấp, trong giọng điệu mang theo ý nguy hiểm.
"Đâu có khó nghe như anh nói." Khương Vân Đàn ho nhẹ một tiếng: "Em chỉ là tối nay có việc thôi mà."
"Anh trai anh là người hiểu đại cuộc nhất rồi." Cô nhìn anh đầy chân thành khen ngợi.
Thẩm Hạc Quy khẽ cười: "Anh hiểu đại cuộc? Nói nghe hay thật."
Khương Vân Đàn há miệng, còn muốn nói gì đ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.700 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Mượn Điểm Cao Khảo