Khương Nam nhìn thấy máu chảy trên đầu bố mình, đột nhiên nhận ra Khương Vân Đàn vừa rồi đã là nương tay với mình rồi.
Sau lưng bác cả Khương toát mồ hôi lạnh, người khác không biết cảm giác của ông, nhưng ông là biết. Sợi dây leo đó chỉ nhẹ nhàng chạm vào ông thôi, đầu ông đã bị chọc ra một cái lỗ.
Khương Vân Đàn nếu muốn đâm thủng đầu ông, chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao?
Ông sợ đến mức không dám nói thêm lời nào.
Tô Minh Nguyệt và mẹ con Khương Tịch cũng một trận lạnh sống lưng. Rõ ràng trước kia Khương Vân Đàn còn dễ nói chuyện, sao quay đầu đã thành thế này. Họ hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của cô.
Tô Minh Nguyệt thăm dò lên tiếng, làm giọng dịu dàng, thậm chí suýt nữa thì nũng nịu, “Vân Đàn à, con xem cái này, chúng ta cũng là người thân mà, tại sao không thể ở cùng nhau?”
Khương Vân Đàn vung dây leo lên mặt bà ta, trên mặt bà ta lập tức xuất hiện một vết máu.
Cô nhìn Khương Nam, cũng thêm cho cậu ta một vết, ngay cả bá...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.700 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Tuyệt Sắc Vô Biên: Thánh Đế Âm Sủng