Không biết rượu uống tối nay có phải làm anh lên cơn rồi không, anh lại có chút không muốn rời đi.
Thẩm Hạc Quy cuộn cổ họng, đặt người lên giường, đầu ngón tay thon dài lướt qua những sợi tóc trên khuôn mặt cô.
Tối nay trong sân đầy mùi đồ nướng, nghĩ đến Vân Đàn vốn dĩ thích sạch sẽ.
Anh khẽ hỏi, “Vân Đàn, em say rồi sao?”
Khương Vân Đàn nghe thấy giọng anh, mở đôi mắt mơ màng, ánh sáng trong con ngươi, rực rỡ như sao trời.
“Không có ạ.” Giọng cô rất nhẹ, nghe có vẻ đặc biệt nũng nịu.
“Có muốn đi tắm không? Vừa rồi nhiều mùi khói dầu bay lượn, nghĩ là em cũng không thoải mái lắm.” Giọng Thẩm Hạc Quy cũng vô thức mềm xuống.
Khương Vân Đàn chớp chớp mắt, ý thức tỉnh táo, nhưng phản ứng vẫn hơi chậm chạp, cô chậm rãi nói, “Muốn ạ.”
“Em tự mình được không?” Thẩm Hạc Quy ánh mắt không chớp nhìn cô.
Khương Vân Đàn nắm lấy tay anh, vô cùng chân thành nói, “Không được ạ.”
Thẩm Hạc Quy cảm thấy tim mình nóng lên, thực sự không c...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.700 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Chân Tướng Của Kẻ Giả Danh Huynh Đệ Bên Cạnh Lang Quân