Sắc mặt Lâm Hải Thăng lập tức trầm xuống: "Chính ông cũng nói trật tự đã thay đổi, còn không cho người khác nói. Nếu không phải nhờ những thứ lưu lại từ trước, ông nghĩ lúc đầu một người không có dị năng như ông, có thể ngồi ở đây sao?"
Gương mặt nho nhã của Vương Hoài Xuyên vẫn như cũ: "Ông cũng nói tôi chỉ là lúc đầu không có dị năng, mà bây giờ tôi đang ngồi vững vàng ở đây, trải qua sự nỗ lực chung tay của mọi người, khiến các công việc của căn cứ tiến hành một cách trật tự."
Thực ra, trong lòng ông cảm thấy mình không hề ngồi vững vị trí chỉ huy trưởng căn cứ. Nhưng nếu người muốn động đến ông là Lâm Hải Thăng, ông cảm thấy mình ngồi khá vững.
Vương Hoài Xuyên tiếp tục nói: "Từ khi mạt thế đến nay, tình hình căn cứ rốt cuộc thế nào, mọi người đều thấy rõ, tôi không nói nhiều nữa. Trước mắt quan trọng nhất, cấp bách nhất, vẫn là chuyện của căn cứ Thạc Quả."
Rất nhanh, mọi người đã thảo luận về lời của Vương Hoài Xuyên, ngoà...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 22.700 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sơn Đào Thác Lạc