Dư Khác và mấy người nghe xong đều cảm thấy cạn lời. Nhưng không thể phủ nhận là những gì Thẩm Hạc Quy nói hình như cũng không sai.
Họ thực sự không biết tại sao Khương Vân Đàn lại đi cùng người khác.
Dư Khác không nhịn được hỏi: "Sao em gái đột nhiên quyết định đi cùng cô gái đó vậy?"
Thẩm Hạc Quy tóm tắt lại chuyện hôm qua.
Sau đó, anh nói tiếp: "Đó là nơi Bạch Chỉ phát hiện ra, cô ấy cũng không tiện dẫn tất cả chúng ta đi."
"Hơn nữa, ai mà biết được lại trùng hợp với lịch trình lần này của chúng ta chứ. Yên tâm đi, cô ấy sẽ về thôi."
Dù sao Vân Đàn đã hỏi anh địa chỉ dây dưa hấu biến dị rồi. Dù thế nào đi nữa, ít nhất cô ấy cũng sẽ đi cùng họ một lần, như vậy anh cũng không tính là nói dối.
Dư Khác và mấy người nghe xong cũng cảm thấy là đạo lý đó.
Nếu họ cùng đi thì rừng trúc đó của Bạch Chỉ chắc chắn bị vặt sạch không còn gì.
Vân Đàn cứu cô ấy, cô ấy dẫn Vân Đàn đi là chuyện dễ hiểu. Dẫn theo họ thì ra thể thống gì nữa?
Thẩm Hạc Quy thấy họ không suy nghĩ nhiều thì trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút.
Như vậy là tốt rồi, tránh để họ nghĩ Vân Đàn có ý gì khác, hoặc là muốn xa cách họ nên mới chọn người khác mà không chọn họ.
Vì là đồng đội thân thiết nhất, anh không muốn bất kỳ ai hiểu lầm Vân Đàn, dù là nói đùa cũng không được.
Anh biết, dù lần này Vân Đàn thực sự muốn đi cùng người khác thì Dư Khác họ cũng sẽ không thấy có vấn đề gì.
Nhưng lần này, Vân Đàn chủ yếu là muốn trốn tránh anh, anh không muốn Dư Khác họ nghĩ Vân Đàn không muốn đi làm nhiệm vụ cùng họ.
"Đi thôi, lên xe." Thẩm Hạc Quy lên tiếng: "Chúng ta không đi nhanh thì lát nữa người cũng đông lên đấy."
Lần này họ cũng lái hai chiếc xe, vì chỉ có sáu người, Kiều Thừa Minh qua ngồi cùng anh và Tiết Chiếu.
Trên xe, Kiều Thừa Minh hỏi: "Cậu không lo em gái đi cùng một cô gái thì có nguy hiểm à?"
Thẩm Hạc Quy: "Tôi tin vào năng lực của cô ấy, cô ấy cũng không muốn người khác đi theo."
Kiều Thừa Minh cạn lời nhìn anh: "Em gái rất lợi hại, nhưng trong mạt thế có bao nhiêu nguy hiểm chưa biết, hai cô gái các cô ấy nếu gặp phải chuyện bị bao vây thì chẳng phải lành ít dữ nhiều sao?"
Thẩm Hạc Quy nghe vậy liền kể chuyện pháo tín hiệu và Tiểu Tử ra.
Anh xoa xoa huyệt thái dương: "Cậu đừng nói nữa, đống trang sức trên người cậu làm mắt tôi đau quá."
Kiều Thừa Minh:...... Ai bảo anh nhìn, anh quay đầu lại chưa?
Thẩm Hạc Quy nhìn ra ngoài cửa sổ, hạ cửa sổ xuống, khi thấy tang thi gần xe thì thỉnh thoảng lại giáng xuống vài tia sét, sau đó dùng xích kéo tinh hạch về, đặt lên cái giỏ nhỏ ngưng tụ bằng dị năng bên cạnh xe, cách làm y hệt Khương Vân Đàn trước đây.
Anh cứ cảm thấy trong lòng hơi bứt rứt.
Thẩm Hạc Quy giơ tay chỉnh điều hòa trong xe thấp xuống.
Kiều Thừa Minh nhìn ra trạng thái của anh không ổn: "Cậu chỉnh điều hòa thấp xuống, chi bằng đóng cửa sổ lại cho thực tế, còn tiết kiệm được chút xăng."
"Không thiếu chút đó." Thẩm Hạc Quy nhàn nhạt đáp.
Kiều Thừa Minh không nhịn được hỏi: "Cậu đây là ăn phải thuốc nổ hay là bị nóng trong người thế. Nếu cậu lo cho em gái thì sao không mặt dày đi cùng cô ấy."
Thẩm Hạc Quy: "Cô ấy muốn đi cùng người khác thử xem thì cứ để cô ấy đi. Hơn nữa, cô ấy nói cô ấy muốn ăn cơm ống tre và măng tre, không đi không được."
"Bây giờ cậu lại dễ nói chuyện rồi, thế cậu lo lắng cái gì ở đây." Kiều Thừa Minh nói.
Thẩm Hạc Quy cuối cùng cũng kéo cửa sổ lên: "Tôi tin cô ấy có thể đối phó với nguy hiểm, nhưng không có nghĩa là tôi không lo cho cô ấy."
Anh cảm thấy trên người Vân Đàn giấu bí mật, những thực vật biến dị bị vặt sạch lông đó, còn cả những trang sức vàng bạc, dụng cụ nông nghiệp, đồ cửa hàng kim khí thu vào lúc đầu nữa......
Rất nhiều thứ trông có vẻ rác rưởi cô đều thu vào, nhưng rất ít khi thấy cô dùng. Hơn nữa, anh cảm thấy ngay từ đầu Vân Đàn đã thức tỉnh dị năng tốc độ, nhưng cô luôn không nói ra.
Cũng chỉ có tên ngốc Dư Khác mới tin lời cô nói "sợ chết nên mới chạy nhanh". Dù là người trước đây hay Vân Đàn bây giờ, thực tế đều không thích vận động, sao có thể chạy nhanh như vậy được.
Cô giấu cũng tốt, người khác không biết, đến lúc đó cô có thể lợi dụng dị năng tốc độ để chạy trốn.
-
Khương Vân Đàn lái xe hơn bốn mươi phút, theo lộ trình Bạch Chỉ chỉ, lái xe vào một nơi hẻo lánh.
Chỉ mới hơn bốn mươi phút, cô cảm thấy họ từ thành phố đến nông thôn rồi. Hơn nữa, ở đây nhà không nhiều, một số ngôi nhà trông như đã lâu không có người ở từ trước mạt thế.
Khương Vân Đàn tò mò: "Cậu tìm thấy nơi này bằng cách nào vậy?"
Bạch Chỉ cười cười: "Đây là quê cũ mình lớn lên, cũng là nơi mình lớn lên từ nhỏ. Ở đây ít người, gà vịt lợn nuôi cũng ít, cũng chẳng có mấy người trồng rau, nên tang thi và động thực vật biến dị các thứ cũng ít."
"Vốn dĩ mình chỉ muốn về xem thử, không ngờ quê cũ lại là nơi an toàn hơn so với nội thành. Cho nên, đôi khi mình không vội về căn cứ mà ở lại đây vài ngày."
Khương Vân Đàn giật giật khóe miệng: "Cậu cũng thật gan dạ, cách đây không xa là núi, cậu không sợ trên núi có động vật hung dữ gì sao? Đặc biệt là động thực vật biến dị."
Bạch Chỉ thản nhiên nói: "Lúc đầu là sợ, sau này quen rồi thì không sợ nữa. Hơn nữa, lúc mới bắt đầu mình bị ép ở lại đây, lúc đó thời tiết hơi tệ, mình chỉ có thể bị ép ở lại đây."
Khương Vân Đàn hiểu rồi, cô ấy là vô tình tìm được một nơi tương đối an toàn.
"Cậu cũng thật may mắn."
Bạch Chỉ bật cười: "Mình cũng thấy mình may mắn, nếu không thì không thể gặp được cậu."
Nếu cô ấy kém may mắn hơn chút thì hôm qua có lẽ đã chết trong tay Hạo Bồi rồi. Hơn nữa, trước đây cũng vì Khương Vân Đàn mua dược thảo của cô ấy nên cô ấy mới có điểm tích lũy để sinh tồn trong căn cứ.
Bạch Chỉ nhìn ngôi nhà cách đó không xa, hỏi: "Cậu có muốn vào nhà mình ngồi một lát không? Hay là chúng ta đi thẳng đến rừng trúc?"
Khương Vân Đàn vẻ mặt buồn cười nhìn cô ấy: "Bây giờ là mạt thế rồi, cậu vẫn giữ phép lịch sự mời người ta vào nhà ngồi à. Chúng ta đi thẳng đến rừng trúc đi, đợi lấy được đồ rồi về nghỉ ngơi cũng chưa muộn."
Bạch Chỉ gật đầu: "Được, mình chỉ là nghĩ, người ta đã đến tận cửa rồi, luôn phải mời một tiếng."
Khương Vân Đàn cười cười: "Cậu cũng thật đáng yêu, đi thôi, đi xem rừng trúc."
Trước khi xuống xe, Khương Vân Đàn dùng ý thức giao tiếp với Tiểu Tử một phen, Tiểu Tử lập tức rời khỏi chậu, khiến Bạch Chỉ nhìn đến ngây người.
"Cái này cái này...... nó thành tinh rồi à?" Bạch Chỉ nhìn Tiểu Tử, nói không nên lời.
Khương Vân Đàn trong mắt mang theo ý cười: "Nó là thực vật biến dị, nếu cậu nói nó thành tinh thì cũng không phải không có lý."
Cô đang nói chuyện thì Tiểu Tử đã bò lên người cô, ngoan ngoãn chui vào túi áo trên của cô, trông như một cây bút trúc màu tím mực.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 80: Mỹ Nhân Yêu Kiều Cùng Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Rồi