Giản Vũ nói: “Ta cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng hôm qua lúc đi ngang qua cửa trạch viện của Khâu tỷ, vô tình thấy tỷ ấy đang lôi lôi kéo kéo với một nam nhân.”
“Hả?” Bạch Việt kinh ngạc: “Nam nhân nào thế?”
“Không quen biết, nhưng trông chừng ngoài bốn mươi tuổi, ta đoán cũng trạc tuổi Khâu tỷ. Tất nhiên Khâu tỷ bảo dưỡng tốt nên trông trẻ trung hơn nhiều.” Giản Vũ tiếp lời: “Nam nhân kia vận gấm vóc lụa là, dáng vẻ khá phú quý, tướng mạo cũng được, cứ lôi kéo Khâu tỷ mãi. Ta đang định tiến lại xem sao thì thấy Khâu tỷ vung tay tát một cái khiến hắn ngã nhào.”
“...”
Khâu Uyển Uyển vẫn đúng là Khâu Uyển Uyển.
“Chẳng lẽ là kẻ muốn theo đuổi Khâu tỷ?” Bạch Việt suy đoán: “Huynh cũng biết Khâu tỷ có không ít người ái mộ mà, tuy tỷ ấy chỉ thích tiểu tử trẻ tuổi, nhưng người ngoài đâu có hay biết.”
“Ta thấy không giống.” Giản Vũ lắc đầu: “Kẻ theo đuổi Khâu Uyển Uyển ta cũng từng gặp qua, thái độ khi bị từ chối không giống thế này. Lúc đó ta đang có việc gấp, thấy tỷ ấy không chịu thiệt thòi nên mới rời đi trước.”
Ở chốn kinh thành này, Giản Vũ tự thấy mình có nghĩa vụ phải che chở cho mọi người. Tuy nhiên nam nữ hữu biệt, loại chuyện này hắn không tiện trực tiếp gặng hỏi Khâu Uyển Uyển.
“Hôm nay ta thấy Khâu tỷ tuy ngoài mặt vẫn như thường ngày, nhưng những lúc không có ai, tâm trạng dường như hơi sa sút.” Giản Vũ nói: “Khâu tỷ đối đãi với mọi người rất tốt, lại trọng nghĩa khí, đã đến kinh thành rồi thì chúng ta không thể làm ngơ. Nếu có cơ hội, muội hãy hỏi thử xem tỷ ấy có gặp rắc rối gì không.”
“Được.” Bạch Việt sảng khoái đáp lời.
Nghe Giản Vũ khen Khâu Uyển Uyển trọng nghĩa khí, có thể thấy hiềm khích giữa hai người họ đã lùi vào dĩ vãng. Gia hòa vạn sự hưng mà.
Liêu Nguyên Trung và Trang Tú Nhã hiện tại xem ra không liên quan đến cái chết của Cảnh Mỹ Hạnh. Sau khi thả họ đi, mọi người tiếp tục ở lại Đại Lý Tự chờ đợi tin tức từ các phía khác.
Bạch Việt định bụng đi tìm Khâu Uyển Uyển. Tính tình Khâu tỷ vốn thẳng thắn, nói chuyện không cần vòng vo, tỷ ấy cũng chẳng bao giờ khách sáo, nếu cần giúp đỡ chắc chắn sẽ nói ra.
Thế nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy.
Từ Phi Dương nói: “Khâu tỷ ra ngoài rồi.”
“Đi đâu thế?”
“Không rõ nữa.” Từ Phi Dương ngẫm nghĩ: “Nhưng trông tâm trạng không được tốt lắm, hình như có người đến tìm tỷ ấy.”
Từ Phi Dương vừa dứt lời thì thấy một sai dịch vội vã chạy vào.
“Đại nhân.” Sai dịch nói: “Đại nhân, ngài có muốn ra ngoài xem thử không, trước cổng... có chút chuyện.”
Có kẻ dám gây hấn ngay trước cổng Đại Lý Tự, mọi người đều lấy làm lạ.
Giản Vũ hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Sai dịch đáp: “Khâu cô nương đang ở bên ngoài cãi nhau với một nam nhân.”
Khâu Uyển Uyển cũng đã đến Đại Lý Tự vài lần, tuy mọi người không rõ thân phận thật sự của nàng là gì, nhưng Giản Vũ đã giới thiệu là Khâu cô nương thì họ cũng gọi theo như vậy.
Giản đại nhân bằng hữu khắp thiên hạ, ai là bạn của ngài ấy thì đều là người mình cả.
Bạch Việt nghe xong liền liếc nhìn Giản Vũ, chẳng lẽ vẫn là nam nhân lúc trước? Rốt cuộc là hạng người nào mà dám tìm đến tận cửa Đại Lý Tự thế này?
Phải chăng dạo này uy danh của Đại Lý Tự chưa đủ dữ dằn, hay là kẻ đó chán sống rồi.
Hai người định xông ra ngay lập tức, nhưng Từ Phi Dương đã nhanh tay giữ lại.
“Đợi đã, đợi đã.” Từ Phi Dương nói: “Đại nhân, Bạch tiểu thư, hai người hãy bình tĩnh chút.”
Hiếm khi thấy Từ Phi Dương khuyên bọn họ bình tĩnh.
Từ Phi Dương nói tiếp: “Vạn nhất đó là một trong những tình lang cũ bị Khâu tỷ ruồng bỏ, đang khóc lóc đòi tỷ ấy cho một danh phận, thì chúng ta ra đó chẳng phải sẽ rất khó xử sao?”
Mối lo ngại của Từ Phi Dương cũng có lý. Ngộ nhỡ Khâu Uyển Uyển là kẻ phụ tình, lúc đó họ nên giúp người thân hay giúp lẽ phải đây?
Mọi người trấn tĩnh lại, cảm thấy lời hắn nói rất đúng, bèn chậm bước tiến về phía cổng.
Chỉ thấy Khâu Uyển Uyển đang khoanh tay, lạnh lùng đối chất với đối phương.
Giản Vũ khẽ kéo tay áo Bạch Việt, gật đầu ra hiệu.
Đúng là kẻ hôm qua hắn thấy lôi kéo Khâu Uyển Uyển trước cửa trạch viện.
Hắn ăn vận rất chỉnh tề, sang trọng, chừng bốn mươi tuổi, tuyệt đối không phải kiểu người mà Khâu Uyển Uyển ưa thích.
Bên cạnh nam nhân kia còn có một gã sai vặt, tay bưng một chiếc hộp gấm, dáng vẻ vô cùng cung kính.
Chiếc hộp đã mở ra một nửa, nhưng từ góc độ này họ không nhìn rõ bên trong, chỉ thấy kiểu dáng hộp gấm thì có vẻ là hộp đựng trang sức.
Chẳng lẽ thật sự là một kẻ theo đuổi điên cuồng?
Bạch Việt vểnh tai lên nghe, chỉ thấy Khâu Uyển Uyển gắt lên: “Ngươi điên rồi sao? Còn tìm ta làm gì, lại còn dám tìm đến tận Đại Lý Tự? Cái tát hôm qua chưa làm ngươi tỉnh ra à? Cầm lấy viên đá vụn của ngươi rồi cút mau cho khuất mắt, lão nương đây không thèm.”
Đây đúng là phong cách nói chuyện của Khâu Uyển Uyển.
Lời lẽ trực diện như vậy, xem ra tỷ ấy đối với người này quả thực không chút tình cảm nào.
Thế nhưng nam nhân kia lại chẳng hề tức giận, cười bồi nói: “Uyển Uyển, vừa nãy đi ngang qua thấy nàng ở đây, thật đúng lúc. Ta mới mua một chiếc vòng phỉ thúy ở Thúy Ngọc Hiên, muốn tặng cho nàng, nàng nhận lấy rồi ta sẽ đi ngay.”
Bạch Việt kéo Giản Vũ, cùng Từ Phi Dương lặng lẽ tiến lại gần hơn một chút.
Lúc này đã có thể nhìn rõ bên trong hộp gấm.
Đó là một chiếc vòng tay bằng phỉ thúy xanh biếc, chất ngọc cực tốt, toàn thân xanh mướt, giá trị không hề nhỏ.
Bạch Việt giờ đây đã khá am hiểu về vật giá thời này, chiếc vòng phỉ thúy kia ít nhất cũng phải ba ngàn lượng bạc.
Nam nhân này trông có vẻ giàu có, vì muốn theo đuổi Khâu Uyển Uyển mà cũng thật chịu chi.
Thế nhưng Khâu Uyển Uyển lại cười lạnh một tiếng: “Hừ, thật nực cười. Ngươi tưởng bây giờ một chiếc vòng như thế này mà ta còn để vào mắt sao?”
Radar hóng hớt của Bạch Việt lập tức hoạt động hết công suất, câu nói này có gì đó không đúng.
Tại sao lại là “bây giờ”? Tại sao lại là “còn”?
Chẳng lẽ nam nhân này và Khâu Uyển Uyển có quá khứ với nhau? Nhưng đây đâu phải gu của tỷ ấy.
“Ta biết nàng không còn như xưa nữa.” Nam nhân nói: “Ta cũng không có gì khác, chỉ muốn bù đắp cho nàng một chút...”
Giản Vũ thấy tay Khâu Uyển Uyển trong ống tay áo đang siết chặt thành nắm đấm, trong lòng thầm lo lắng.
Đây là vị đại tỷ giang hồ nuôi nhện ngũ sắc làm thú cưng, lai lịch cũng bí ẩn như Bạch Xuyên, trên tay không chừng đã nhuốm vài mạng người.
Ngàn vạn lần đừng gây ra chuyện gì ngay trước cổng Đại Lý Tự, nếu không đến lúc đó biết xử trí thế nào?
Có ân oán tình thù gì thì cũng nên tìm chỗ riêng tư mà giải quyết chứ.
Ngay lúc Giản Vũ định lên tiếng thì Khâu Uyển Uyển đột nhiên cười lạnh.
“Có phải ta nhận lấy thì ngươi sẽ cút ngay không?”
“Phải.” Nam nhân cười nịnh nọt: “Chỉ cần nàng nhận lấy, ta lập tức biến mất.”
“Được, ta nhận.” Khâu Uyển Uyển nói đoạn liền đưa tay cầm lấy chiếc vòng phỉ thúy.
Nụ cười trên mặt nam nhân còn chưa kịp nở rộ thì thấy Khâu Uyển Uyển vung tay lên rồi buông ra.
Một tiếng “xoảng” giòn tan vang lên khiến mọi người đều giật mình.
Chiếc vòng phỉ thúy trị giá ít nhất ba ngàn lượng, xanh đến thấu tận tâm can kia cứ thế vỡ tan tành trên nền đá xanh cứng nhắc trước cổng Đại Lý Tự.
Khâu Uyển Uyển lạnh lùng thốt ra một chữ: “Cút.”
Nói xong, nàng xoay người đi thẳng vào trong Đại Lý Tự.
Chẳng thèm liếc nhìn ai thêm một cái nào.
Khâu tỷ quả nhiên vẫn luôn cao ngạo và dứt khoát như vậy.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Ta Phong Bút, Thanh Mai Của Bạn Trai Tiền Hoảng Loạn