Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 682: Ngũ Hành Thi Toàn Âm Chi Nhân

Thực ra sức chịu đựng của mọi người tuy tốt hơn Khâu Uyển Uyển, nhưng trong lòng cũng đã dâng lên cảm giác buồn nôn khó tả.

Bạch Việt nhanh nhẹn nhét một viên kẹo bạc hà vào miệng, đeo khẩu trang lên, rồi chia cho mỗi người một viên kẹo.

Có còn hơn không.

Tạ Bình Sinh có lẽ đã bị lôi ra chuẩn bị mổ bụng phanh thây rồi, dù có muốn nôn thì cũng phải đợi cứu được người ra rồi hãy tính.

Thế là mọi người vừa nôn khan, vừa xông thẳng vào trong.

Đại môn mở toang, chẳng rõ có âm mưu quỷ kế gì bên trong hay không.

Hình Đội đứng khựng lại ở nơi cách tứ hợp viện mấy chục mét, nhất quyết không chịu tiến thêm bước nào.

Mũi chó vốn thính hơn người, e là cái mùi này đã khiến nó phát điên rồi.

Nhưng khi mọi người tiến vào, lại chẳng thấy bóng dáng một ai.

Bất kể là hạng người nào cũng không thấy, từ kẻ lớn người nhỏ, tà sư chính chủ hay tiểu sai, đến một bóng ma cũng chẳng có.

Thế nhưng mùi hôi thối lại càng lúc càng nồng nặc.

Mọi người bịt mũi, xông thẳng vào tận sâu trong viện.

Nơi này quả thực quá đỗi đáng sợ.

Tứ hợp viện vuông vức, chính giữa treo tám chiếc lồng đèn trắng.

Nhưng trên đó không viết chữ “Điện” thường thấy trong tang lễ, mà là những ký tự kỳ quái khó hiểu, có lẽ là kinh văn gì đó.

Một đống lửa trại đang cháy, bên cạnh là bát nước đỏ ngầu như vừa nhỏ máu vào.

Ngay chính giữa đặt một cỗ quan tài đang mở nắp, bên trong có một người đang nỗ lực bò ra ngoài, vừa bò vừa nôn thốc nôn tháo.

Người đó chính là Tạ Bình Sinh.

Mọi người vội vàng lao tới.

“Huynh trưởng, huynh không sao chứ?” Bạch Việt nhìn lại, thấy hai tay Tạ Bình Sinh bị trói chặt, hai cổ chân cũng bị buộc lại, mắt còn bị bịt một tấm vải đen.

Nghe thấy tiếng của Bạch Việt và tiếng bước chân dồn dập, Tạ Bình Sinh mới coi như trút được gánh nặng.

Lương Mông rút đao, nhanh chóng cắt đứt dây thừng trên tay chân Tạ Bình Sinh.

Sau khi khôi phục tự do, việc đầu tiên Tạ Bình Sinh làm là giật phắt tấm vải đen che mắt, việc thứ hai là lảo đảo chạy sang bên cạnh vài bước, cúi người xuống.

“Oẹ...”

Triệu Tam Nguyên thấy người không sao, liền vội hô: “Mau đi thôi, mau rời khỏi đây... oẹ...”

Bạch Việt cũng nghĩ như vậy.

Cái mùi này chẳng khác nào vũ khí giết người, hơn nữa theo lời Triệu Tam Nguyên, tuy phạm vi khuếch tán không quá lớn nhưng sẽ càng lúc càng thối, hiện tại vẫn chưa phải lúc đỉnh điểm.

Ý định ban đầu của hắn rất đơn giản, chỉ là muốn Tạ Bình Sinh mang theo mùi hôi này về nhà, khiến cả nhà thối hoắc không chịu nổi, để hàng xóm láng giềng chỉ trỏ chê cười.

Chỉ đơn giản thế thôi, chẳng có tâm địa gì độc ác.

Ai mà ngờ được lại xảy ra cớ sự này.

Nghe Triệu Tam Nguyên nói, mọi người lập tức phản ứng lại, quay đầu chạy ra ngoài, chẳng màng đến việc Tạ Bình Sinh vẫn còn đang nôn, Lương Mông một tay bịt mũi, một tay lôi xềnh xệch huynh ấy đi.

Dù sao nơi này hiện giờ cũng không có người, cứ rời đi trước rồi tính.

Mọi người hớt hải chạy ra khỏi tứ hợp viện, nhưng sao cảm giác cái mùi kia không những không mất đi mà còn nồng nặc hơn?

Bạch Việt đột nhiên nói: “Có phải nén hương kia vẫn còn trên người huynh ấy không?”

Tạ Bình Sinh hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, vẻ mặt ngơ ngác.

Triệu Tam Nguyên lập tức hiểu ra, vội vàng nhào tới cởi y phục của Tạ Bình Sinh.

“Đúng rồi, y phục, mau cởi y phục ra!”

Tạ Bình Sinh sợ đến mất mật, vừa chống đỡ vừa giận dữ quát: “Triệu lão tam ngươi định làm gì? Mau buông tay...”

Áo khoác ngoài của huynh ấy vốn đã bị lột mất, may mà đang là mùa đông, mặc hết lớp này đến lớp khác, bên trong vẫn còn mấy lớp nữa.

Triệu Tam Nguyên không rảnh để giải thích, Lương Mông và Khâu Uyển Uyển cũng xông vào giúp sức, giống như hai kẻ tay sai trợ trụ vi ngược, mỗi người giữ chặt một cánh tay.

Triệu Tam Nguyên như một tên ác bá, nhanh tay lẹ chân lột phăng y phục của Tạ Bình Sinh rồi ném thẳng vào trong viện.

Quả nhiên, mùi hôi thối nồng nặc dường như nhẹ đi hẳn.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, kéo theo Tạ Bình Sinh đang hồn xiêu phách lạc chạy thêm một đoạn xa, mùi vị mới dần dần nhạt bớt.

“Mẹ kiếp.” Triệu Tam Nguyên nôn một hồi lâu rồi nói: “Cuối cùng cũng chạy thoát rồi.”

Mọi người ai nấy đều mệt lử, đồng loạt trừng mắt nhìn hắn.

Ngươi còn mặt mũi mà nói sao, kẻ gây ra chuyện này là ai?

Triệu Tam Nguyên cảm thấy như có hàng vạn mũi kim châm vào người, đâm hắn đến thủng lỗ chỗ.

Nhưng hắn lập tức ưỡn ngực, gượng gạo giải thích: “Tuy là có hơi thối một chút, nhưng nếu không nhờ nén hương của ta, các người có thể tìm thấy Tạ Bình Sinh nhanh như vậy sao? Nếu đến chậm một chút, nói không chừng huynh ấy đã bị phanh thây rồi.”

Nói đi cũng phải nói lại, so với việc cứu được mạng Tạ Bình Sinh thì chuyện này cũng chẳng đáng là bao, coi như là trong cái rủi có cái may vậy.

Nghĩ vậy, lòng mọi người cũng dễ chịu hơn đôi chút.

Chỉ có Tạ Bình Sinh là nhảy dựng lên: “Ta đã bảo sao tự dưng trên người lại thối như vậy, hóa ra là do lão tam ngươi giở trò. Ta nói ngươi tâm địa đen tối độc ác, ngươi còn không chịu thừa nhận...”

Nói đoạn, Tạ Bình Sinh lao tới định liều mạng với Triệu Tam Nguyên.

Cả hai đều không biết võ công, đánh nhau cũng chẳng ra ngô ra khoai gì, mọi người cũng lười khuyên ngăn.

Triệu Tam Nguyên tuy đêm nay có chút đuối lý, nhưng vẫn khăng khăng: “Cái đồ vong ơn bội nghĩa nhà ngươi, dù sao cũng là ta cứu ngươi đấy...”

Mọi người đều thấy Triệu Tam Nguyên nói có lý, thấy Tạ Bình Sinh cũng đã đánh một trận xả giận, bèn giả vờ vào can ngăn.

Không ngờ Tạ Bình Sinh lại càng giận hơn.

“Cứu cái con khỉ, bọn chúng không phải bắt ta, mà là muốn bắt ngươi, chỉ là bắt nhầm ta thành ngươi thôi. Nếu không phải các người đến sớm, ta suýt chút nữa đã chết thay ngươi rồi.”

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Triệu Tam Nguyên vội hỏi: “Chuyện này là thế nào, tại sao chúng lại muốn bắt ta, ta có quen biết chúng đâu.”

“Ta lẽ nào lại quen chúng sao?” Tạ Bình Sinh bực bội nói: “Chúng là nhận tiền của người ta, bắt ngươi là vì sinh thần của ngươi. Ngươi sinh vào giờ thuần âm, lại còn là quỷ sinh tự, chúng muốn dùng ngươi để làm phép, mở cửa địa ngục.”

Sinh thần của Triệu Tam Nguyên ít người biết đến, vào đúng khoảnh khắc giao thừa giữa ngày mười bốn và mười lăm tháng bảy.

Đó là thời điểm âm khí nặng nhất trong năm, âm dương giao thoa, sinh tử luân chuyển, người sống tránh đường, cô hồn dã quỷ lên đường.

Hơn nữa, cha mẹ Triệu Tam Nguyên trước khi hắn chào đời đã gặp phải một vụ sạt lở núi, bị vùi lấp trong đống đổ nát. Cả hai đều tử vong tại chỗ, sau khi người mẹ được đào lên, mọi người phát hiện đứa trẻ trong bụng vẫn còn cử động, bèn mổ bụng lấy hắn ra.

Từ nhỏ, Triệu Tam Nguyên đã bị người ta lén lút gọi là đứa trẻ ma. Một đứa trẻ sinh ra từ cơ thể người mẹ đã chết, theo một nghĩa nào đó, chẳng phải là đứa trẻ do ma sinh ra sao.

Tạ Bình Sinh buồn bực nói: “Mấy tên bắt cóc là do kẻ khác thuê, không hề biết mặt ngươi. Vào trong thấy ta đang bắt chước ngươi bán hàng, liền tưởng ta là chưởng quầy, thế là trói ta mang đi luôn.”

Nghe đến chi tiết Tạ Bình Sinh bắt chước Triệu Tam Nguyên bán hàng, mọi người đều không biết nên nói gì cho phải.

Triệu Tam Nguyên cũng cạn lời: “Thế ai bảo huynh bắt chước ta bán hàng làm gì? Thuận mua vừa bán, chỉ có huynh là chê ta bán đắt. Bán đắt thì huynh đừng mua, cứ lải nhải mãi.”

Chuyện này có vẻ không được vẻ vang cho lắm, Tạ Bình Sinh lướt qua thật nhanh, tiếp tục nói: “Lúc đó ta bị bịt mắt, nhưng ta nghe thấy giọng của tên tà sư kia. Hắn vừa thấy ta đã nổi trận lôi đình, mắng bọn chúng là một lũ vô dụng, đưa bao nhiêu tiền mà lại bắt nhầm người.”

“Sau đó thì sao?” Mọi người không hiểu: “Sau đó sao bọn chúng đều chạy sạch, chỉ còn lại mình huynh?”

Tạ Bình Sinh uể oải nói: “Sau đó trên người ta bắt đầu tỏa ra mùi hôi thối không ngừng, càng lúc càng nồng, bọn chúng đều nôn thốc nôn tháo một trận. Tên tà sư nói có gì đó không ổn, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, ngay cả đồ đạc cũng không kịp dọn dẹp, tất cả đều bỏ chạy hết.”

Tạ Bình Sinh tin chắc rằng, nếu không phải đám người Bạch Việt đến kịp lúc, huynh ấy nhất định đã chết vì thối trong cái quan tài kia rồi.

Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
Quay lại truyện Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện