Giản Vũ nhìn lướt qua vị trí đó rồi hỏi: “Cửa tiệm ở nơi này, sao có thể rẻ được?”
“Bởi vì ông chủ kinh doanh ế ẩm mà.” Bạch Việt đáp lời như lẽ đương nhiên: “Chúng ta đứng trên phố quan sát cả buổi chiều, chỉ thấy mỗi tiệm này là vắng khách nhất.”
Giản Vũ thầm nghĩ, mấy cô nương này vừa cắn hạt dưa vừa cười hì hì nhìn người ta buôn bán ế ẩm, cũng may là không bị ông chủ tiệm bắt gặp, nếu không chắc chắn sẽ bị cầm chổi đuổi đánh một trận.
Dù chưa từng kinh doanh nhưng Giản Vũ cũng hiểu đôi chút: “Có những cửa tiệm dù nằm ở nơi sầm uất nhưng làm ăn vẫn cứ lụn bại, mở tiệm gì cũng không xong, các nàng phải xem xét cho kỹ. Đến lúc thua lỗ, nàng và Lâm Di thì không sao, chứ Bội Kỳ là một tiểu nha hoàn, chắc chắn sẽ khóc nhè cho xem.”
Tuy nói Bội Kỳ thuộc diện không có tiền chỉ có sức, nhưng góp sức cũng tính là một trong những cổ đông ban đầu.
“Huynh yên tâm đi, ta đã tính kỹ cả rồi.” Bạch Việt vỗ vỗ ngực: “Sẽ không để con bé phải chịu thiệt đâu.”
Giản Vũ gật đầu, tuy trong lòng hiếu kỳ nhưng cũng không hỏi thêm nữa.
Trước đó nghe ý tứ của Bạch Việt là muốn mở một tiệm bán các loại điểm tâm kỳ lạ, sau lại bảo lợi nhuận điểm tâm thấp quá nên đổi ý, cứ thay đổi xoành xoạch, chẳng biết giờ nàng định bán cái gì.
Thôi thì tùy nàng, dù sao hắn cũng không thiếu chút tiền này, cứ để đám cô nương này thích làm gì thì làm, cùng lắm thì hắn đi dọn dẹp tàn cuộc là được.
Chuyện cửa tiệm Bạch Việt đã có chủ ý riêng, nàng bèn nhắc đến chuyện lúc ban ngày dùng bữa với Mễ Tử Hàm, hắn có đề cập đến tình hình của Thẩm Diệp.
Nghe Bạch Việt nói xong, Giản Vũ cũng nhíu mày: “Nghe có vẻ kỳ lạ, ta và Thẩm Diệp quan hệ rất tốt, nhưng bao năm qua chưa từng nghe hắn có ý trung nhân nào, sao tự dưng lại yêu đến mức sống đi chết lại, hận không thể tuyệt thực tuẫn tình như thế?”
Ai mà biết được, Bạch Việt cũng thấy vô cùng khó hiểu.
Bạch Việt hỏi: “Lúc chúng ta ở núi Yến Vân, chẳng phải huynh có về một lần sao? Lúc đó có gặp Thẩm Diệp không?”
“Không có, lần đó đi về vội vã, làm gì có thời gian tìm hắn.” Giản Vũ ngẫm nghĩ một hồi vẫn không ra manh mối, rồi cảm thấy có gì đó không ổn: “Thẩm Diệp không phải hạng người như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?”
“Cái đó thì ta không rõ.”
Bạch Việt và Thẩm Diệp tuy có quen biết nhưng cũng chưa thân thiết đến mức đi dò xét chuyện riêng tư của người ta.
“Không được, ta phải đi xem sao.” Giản Vũ nói: “Mấy ngày nay bận rộn đến mụ mị cả đầu óc, cũng không nhớ tới chuyện này. Theo lý mà nói, hắn biết chúng ta về rồi thì phải hớt hải chạy tới tìm mới đúng.”
Bạch Việt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Bây giờ đi luôn sao?”
Trời tối mịt mùng thế này, mọi người đều đã đi ngủ cả rồi. Nếu Thẩm Diệp sống một mình thì không sao, nhưng hắn còn cả một gia đình lớn, e là không tiện.
Nhưng Giản Vũ quả quyết: “Đi ngay bây giờ, ta đi một lát rồi về.”
Bạch Việt nghiêm mặt dặn dò: “Huynh đi đi, bảo Lương Mông mang theo nhiều thuốc một chút, vạn nhất bị người ta đánh đuổi ra ngoài thì bôi ngay cho kịp, bôi sớm mới mau khỏi.”
Giản Vũ cạn lời: “Nàng chẳng thể nghĩ tốt cho ta được một chút sao.”
Bạch Việt giải thích: “Ta thật lòng mong huynh bình an mà, nhưng giờ này huynh đến đó, thật sự không sợ bị người ta đuổi ra ngoài ư?”
“Không bị đuổi đâu, ta có lối đi bí mật.” Giản Vũ cười: “Ta sẽ lén lẻn vào.”
Nói xong, Giản Vũ liền rời đi.
Bạch Việt vô cùng cạn lời, hai người này thế mà còn có cả lối đi bí mật, làm như đôi tình nhân lén lút hẹn hò không bằng.
Tuy chuyện này có phần kỳ quái nhưng Bạch Việt cũng không nghĩ ngợi quá nhiều.
Thẩm Diệp ở nhà vốn được nuông chiều, dù có mâu thuẫn với cha mẹ thì cũng chẳng đến mức nào. Ước chừng chỉ là thiếu một người đứng ra hòa giải, khiến đôi bên đều không tìm được bậc thang để xuống mà thôi.
Tắm rửa xong xuôi, vẽ thêm một bản vẽ thiết kế, Bạch Việt liền đi ngủ.
Ngủ đến nửa đêm, Giản Vũ trở về.
Giản Vũ thật sự chẳng coi nàng là vị hôn thê gì cả, vừa về đã nghênh ngang tự tiện đi vào, như thể vào chỗ không người.
Bạch Việt đang ngủ mơ màng thì cảm thấy có người đang lay mình.
Mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt to đùng của Giản Vũ.
“...” Bạch Việt lại nhắm mắt lại: “Vị công tử này, ngài đi nhầm phòng rồi.”
Bạch Việt trở mình, giờ là mấy giờ rồi, có kẻ nào đó muốn cả đời này chỉ được ăn rau xanh không dầu không muối hay sao?
“Đừng ngủ nữa, xảy ra chuyện rồi.” Giản Vũ đưa bàn tay hơi lạnh ra, áp cả hai tay lên mặt Bạch Việt.
Bạch Việt giật mình mở choàng mắt: “Chuyện gì vậy?”
Bạch Việt đảo mắt nhìn một lượt, thấy Giản Vũ cũng không bị cha mẹ Thẩm Diệp đánh cho sưng đầu mẻ trán.
“Thẩm Diệp xảy ra chuyện rồi.” Giản Vũ trầm giọng.
“Ừm...” Bạch Việt chậm chạp bò dậy, tựa vào thành giường: “Hắn làm sao?”
Lúc này nhìn ra ngoài, cũng không hẳn là nửa đêm, trời đã bắt đầu mờ mờ sáng, ước chừng dưới bếp đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị bữa sáng rồi.
Bạch Việt ngáp một cái, thôi thì dậy vậy.
Nhưng Thẩm Diệp có thể xảy ra chuyện gì được chứ, hắn vẫn luôn ở trong nhà mình, chẳng lẽ lại bị hồ ly tinh nào mê hoặc tâm trí rồi?
Giản Vũ thấy Bạch Việt đã tỉnh táo hẳn, bèn rót cho nàng chén nước, đợi nàng nhấp một ngụm mới nói: “Thẩm Diệp nhất định là bị hồ ly tinh quấn thân rồi.”
“Phụt!” Bạch Việt bị ngụm nước làm cho sặc, suýt chút nữa thì phun hết lên giường.
Giản Vũ vội vàng tiến lại vỗ lưng cho nàng, nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi.
Bạch Việt đẩy cả chén nước lẫn người hắn ra: “Huynh nói cái gì? Thẩm Diệp bị cái gì quấn thân cơ?”
“Hồ ly tinh đó.”
Bạch Việt lúc này là thật sự hết buồn ngủ: “Hồ ly tinh ở đâu ra?”
“Cái đó thì ta không biết.” Giản Vũ đặt chén nước lại lên bàn, ngồi xuống cạnh giường nói: “Đêm nay ta đến Thẩm gia.”
Bạch Việt đính chính: “Là đêm qua.”
Giản Vũ đổi lời: “Đêm qua ta đến Thẩm gia, muộn như vậy nên không làm kinh động đến phụ mẫu hắn, mà trực tiếp đi tìm Thẩm Diệp. Cái viện kia của hắn ta đã đến vô số lần, chưa lần nào bị phát hiện cả.”
Cũng may là Giản Vũ không thầm thương trộm nhớ tiểu thư nhà nào, nếu không với cái công phu lén lút này, thật sự là tai họa khôn lường.
Giản Vũ tiếp tục: “Lúc đó ta đã cảm thấy có gì đó không ổn, xung quanh viện của hắn dường như có thêm rất nhiều người.”
Thẩm Diệp không làm quan trong triều, tuy bên cạnh đại thiếu gia đương nhiên có tiểu sai và nha hoàn thân cận hầu hạ, nhưng một nam tử hán đại trượng phu thì không cần quá nhiều hộ vệ. Một khi hộ vệ tăng lên, chứng tỏ là đã đắc tội với ai đó, hoặc đang phải đề phòng kẻ nào.
Thẩm gia đêm qua giống như đang phải đề phòng ai đó vậy.
Giản Vũ không nghĩ nhiều, vẫn theo đường cũ quen thuộc mà vào viện, đang định vào phòng tìm Thẩm Diệp thì đột nhiên trong viện xông ra mấy người, làm hắn giật nảy mình.
Tình cảnh lúc đó có phần gượng gạo.
Giản Vũ sờ sờ mũi: “Trong viện của hắn bình thường chỉ có hai tiểu sai và hai nha hoàn, từ khi nào lại có nhiều thị vệ như vậy. Hơn nữa võ công đều rất khá, không phải gia đinh của Thẩm gia, dường như là người trong giang hồ được thuê từ bên ngoài về.”
Bạch Việt lúc này cũng bắt đầu nghiêm túc hẳn lên.
Vậy là Thẩm Diệp thật sự đã xảy ra chuyện, hơn nữa không phải chuyện ngày một ngày hai, Thẩm gia đã phải đề phòng đến mức này rồi.
Bạch Việt hỏi: “Vậy huynh có gặp được Thẩm Diệp không? Hiện giờ hắn rốt cuộc thế nào rồi?”
“Gặp rồi.” Giản Vũ nhíu chặt mày: “Chỉ còn da bọc xương, sống dở chết dở.”
Bạch Việt vạn lần không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến thế.
“Đúng vậy.” Giản Vũ nói: “Thẩm bá phụ thấy là ta nên cũng không giấu giếm, nói vốn dĩ cũng định đi tìm ta xem có giúp được gì không. Sau đó ông ấy đưa ta đi gặp Thẩm Diệp... Thẩm Diệp hắn, giống hệt như trong mấy cuốn thoại bản nói về kẻ bị tinh quái quấn thân vậy, người gầy rộc chỉ còn da bọc xương, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt xanh mét...”
Đề xuất Hiện Đại: Ngũ Gia! Phu Nhân Có Vô Số Thân Phận Trong Giới Hắc Bạch