Ai mà ngờ được vừa ra khỏi cửa đã gặp phải chuyện này. Giản Vũ vốn là vị công tử quý tộc, lúc làm việc chẳng ngại bẩn thỉu, nhưng ngày thường lại cực kỳ ưa sạch sẽ. Sao hắn có thể nhẫn nhịn được việc ống tay áo của mình bị tạt cả một bát canh bóng mỡ, lại còn dính thêm mấy mẩu hành hoa thế kia?
Chân mày Giản Vũ khẽ giật, định bụng tiến tới đá văng mấy kẻ đang đánh nhau kia ra. Nếu đá không đi, hắn sẽ một tay xách một tên ném thẳng ra ngoài cho rảnh nợ.
Đám người này đều chẳng biết võ công, chỉ là đánh đấm loạn xạ. Ngay cả tiểu nhị cũng gia nhập chiến cuộc, ôm nhau lăn lộn trên đất, cảnh tượng thật chẳng nỡ nhìn.
Thế nhưng Bạch Việt đã nhanh tay kéo hắn lại.
“Xem náo nhiệt, xem náo nhiệt đã.” Bạch Việt đưa mắt nhìn quanh, rồi lôi Giản Vũ lom khom nấp vào một góc mà đòn roi không chạm tới được.
Phía sau quầy tính tiền của chưởng quỹ, hai người bọn họ cùng nhau ngồi xổm xuống.
Giản Vũ cạn lời, hắn cảm thấy bao nhiêu chuyện lén lút, mất mặt trong đời cộng lại cũng chẳng bằng lúc này.
Tuy nhiên, hắn vẫn còn đánh giá thấp Bạch Việt, bởi chuyện còn “mất mặt” hơn thế nữa sắp sửa diễn ra.
Đám tiểu nhị và đầu bếp ở hậu viện ban đầu vốn chẳng hay biết gì, nghe thấy tiếng động lạ ở phía trước mới lục đục kéo ra xem tình hình. Trong đó có gã đầu bếp tay cầm muôi xẻng, lại có gã tiểu nhị đang bưng khay thức ăn chưa kịp dâng lên cho khách.
Trên khay là một bát trà sữa, một đĩa bánh rán và một đĩa thịt nướng thơm phức.
Bạch Việt huých nhẹ vào người hắn, ra hiệu: “Mau đi đi, chẳng phải chúng ta tới đây để ăn sáng sao?”
“Mau đi can ngăn đi.” Giản Vũ đứng dậy nói với gã tiểu nhị đang bưng khay: “Thứ này để ta cầm giúp cho.”
Gã tiểu nhị nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà ngây người, còn chưa kịp phản ứng thì Giản Vũ đã nghe thấy tiếng gió rít sau gáy, hắn khẽ nghiêng đầu né tránh.
Một miếng thịt nướng “bạch” một tiếng, đập thẳng vào mặt gã tiểu nhị.
Miếng thịt nướng kia rõ ràng là đã bị ai đó cắn dở một miếng.
Gã tiểu nhị thấy vậy thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, liền ấn cái khay vào tay Giản Vũ, xắn tay áo lao vào cuộc chiến.
Giản Vũ bưng khay thức ăn quay lại nấp dưới quầy.
“Mau ăn đi.” Giản Vũ nói: “Vẫn còn nóng lắm.”
Chẳng đợi hắn phải nhắc, Bạch Việt đã sớm sáp lại gần.
Tuy rằng một bát trà sữa, một đĩa bánh rán cùng đĩa thịt nướng đối với hai người thì hơi ít, nhưng trốn dưới gầm quầy, nghe tiếng ồn ào náo loạn bên ngoài, nhìn bát đĩa bay đầy trời mà người một miếng ta một miếng, quả thực cũng có cái thú riêng.
Bạch Việt vừa ăn vừa nhận xét: “Hương vị không tệ, đặc biệt là món bánh rán này. Lát nữa phải tìm đại sư phụ học hỏi một chút, về dạy lại cho đầu bếp trong phủ, sau này sẽ được ăn thường xuyên.”
Bạch Việt tuyệt đối là một người có khả năng học hỏi cực kỳ cao, lại còn rất ham học hỏi.
Một khi gặp được món gì ngon, hợp khẩu vị, ý nghĩ đầu tiên của nàng không phải là ăn thêm vài miếng hay gói mang về, mà là vào bếp học cách làm. Học xong cũng chẳng tự mình xuống bếp, mà là để dạy lại cho đầu bếp trong nhà.
“Cho người ta con cá không bằng dạy người ta cách câu cá.” Bạch Việt nói một cách đầy lý lẽ: “Phải đi theo con đường phát triển bền vững, các người thì hiểu cái gì, lo mà học tập đi.”
Giản Vũ đang ăn, đột nhiên đưa tay ra che chắn cho đầu của Bạch Việt.
Bạch Việt còn chưa kịp hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy ống tay áo của Giản Vũ trĩu xuống. Sau đó, hắn hơi nhổm người lên, đẩy hai kẻ đang vật lộn đè lên quầy ra ngoài.
Ăn cơm giữa làn tên mũi đạn, có lẽ hương vị sẽ đặc biệt thơm ngon hơn chăng?
“Không sao đâu.” Giản Vũ bưng bát trà sữa đưa tới bên miệng Bạch Việt: “Ăn tiếp đi.”
Bạch Việt vừa định ghé miệng uống một ngụm, đột nhiên từ phía cửa vang lên một tiếng quát lớn.
“Làm cái gì đó? Tất cả dừng tay cho ta!”
Tay Giản Vũ run lên, răng của Bạch Việt suýt chút nữa thì va vào vành bát.
Bạch Việt ôm miệng, nghe thấy giọng nói bên ngoài, nhất thời cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Sáng nay để tránh gây chú ý, bọn họ chia nhau ra mà đi. Bạch Việt và Giản Vũ đi trước, sau đó mới đến lượt Lương Mông và những người khác. Bọn họ tự nhiên cũng lảng vảng quanh đây, vì chậm một bước nên khi tới nơi đã thấy bên trong đánh nhau loạn xạ.
Lương Mông cũng chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì, đang phân vân không biết có nên quản hay không thì thấy một đội binh lính tuần tra đi ngang qua.
Dẫn đầu đội quân là một vị thị vệ trưởng dưới trướng Mạnh Lam. Người này tình cờ Lương Mông đã từng quen biết khi vào cung trước đó, thế là cả đám cùng nhau tiến vào.
Một toán binh lính xông vào tửu lầu, rất nhanh đã khống chế được tình hình trong đại sảnh.
Dù sao cũng chỉ là những thực khách bình thường, đánh nhau cũng chẳng phải thâm thù đại hận gì, thuần túy là do nhất thời nóng nảy kích động mà thôi. Cũng không có án mạng xảy ra, kẻ bị thương nặng nhất cũng chỉ là bị ghế đập trúng đầu nổi một cục u lớn.
Mọi người than ngắn thở dài đứng dậy xếp hàng, chưởng quỹ cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Loại tranh chấp này không cần phải đưa lên công đường, cùng lắm là đôi bên thương lượng, kẻ ra tay trước bồi thường chút tiền thuốc men, rồi đền bù tổn thất cho tửu lầu là xong.
Những kẻ xem náo nhiệt hoặc bị vạ lây, thấy quan phủ đến cũng không muốn rước họa vào thân, ai không có việc gì liền lủi ra ngoài.
Nếu là bình thường thì chuyện này cũng cứ thế mà giải tán, nhưng ngặt nỗi vị thị vệ trưởng kia cảm thấy có chút mất mặt trước Lương Mông, bèn nghiêm giọng quát: “Tất cả đứng nghiêm cho ta! Có chuyện gì, tại sao lại gây rối?”
Mọi người đều biết mình sai, lại cảm thấy xui xẻo, ủ rũ đứng thành một hàng, người này oán trách người kia một câu, nhưng không ai dám động thủ nữa.
Ánh mắt thị vệ trưởng quét qua tửu lầu, đột nhiên nhíu mày: “Phía sau quầy kia, hai người các ngươi cũng ra đây cho ta. Đứng cho ngay ngắn vào, trốn ở đó có ích gì, trốn được sao?”
Lương Mông khoanh tay đứng một bên, vốn dĩ là đang xem kịch vui.
Bọn họ so với Giản Vũ và Bạch Việt thì có tầm nhìn xa trông rộng hơn nhiều.
Lúc ra ngoài nhìn trời thì thấy cũng đã muộn.
Lương Mông nói: “Lâm Cẩm Ký ở vị trí đắc địa, giờ này chắc là đông người lắm, hay là để ta đi xem có chỗ ngồi không, các người cứ thong thả dạo chơi.”
Thế là Từ Phi Dương dẫn theo Tần Cửu và Hình Đội không vội tới ngay, để Lương Mông đi tiền trạm trước.
Khi Lương Mông đang trưng ra bộ mặt nghiêm nghị nhưng trong lòng lại cười thầm, tò mò không biết kẻ nào nhát gan lại còn ham hố náo nhiệt mà trốn sau quầy, thì hắn đã nhìn thấy một cảnh tượng khó quên nhất trong đời.
Đại thiếu gia nhà mình và đại thiếu phu nhân tương lai, đang từ từ đứng dậy từ phía sau quầy tính tiền.
Trên tay Giản Vũ vẫn còn bưng đĩa thịt nướng ăn dở, vẻ mặt của cả hai đều vô cùng bình thản.
Sau khi nhìn thấy Lương Mông, biểu cảm của hai người lại càng thêm phần tĩnh lặng.
Lương Mông sững sờ, nụ cười ẩn hiện trên mặt lập tức cứng đờ, hắn há hốc mồm, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Xem náo nhiệt lại xem trúng ngay người nhà mình, chuyện này biết thu xếp thế nào đây?
Thật đáng tiếc, vị thị vệ trưởng kia biết Lương Mông là vì trước đó khi vào cung, Lương Mông có trao đổi với hắn về việc canh phòng. Nhưng hắn chưa từng gặp qua Giản Vũ và Bạch Việt, bởi hắn chưa đủ tư cách tham gia yến tiệc trong cung, thế nên chẳng có ai giới thiệu cho hắn biết đây chính là khách quý của tộc trưởng Mạnh Lam, sứ thần đến từ Đại Chu, Giản đại nhân.
Giản Vũ và Bạch Việt nhìn qua là biết không phải người của Thập Nhị tộc, nhưng điều này cũng bình thường, trong thành Ha Ni người Đại Chu không ít, thị vệ trưởng đã sớm thấy quen mắt.
“Hai người các ngươi.” Thị vệ trưởng vừa nói vừa tiến lại gần, cũng chẳng định làm gì quá đáng, chỉ muốn giáo huấn vài câu, thì đã bị Lương Mông túm chặt lấy ống tay áo.
Thị vệ trưởng ngạc nhiên quay đầu lại: “Lương đại nhân?”
Hai chữ “đại nhân” này, Lương Mông thật không dám nhận.
Lương Mông chẳng muốn tìm hiểu sâu xa tại sao Giản Vũ và Bạch Việt lại trốn ở đây ăn sáng, hắn chỉ muốn ngay lập tức tan biến khỏi chỗ này. Nếu không, hắn chắc chắn sẽ trở thành kẻ đáng thương đầu tiên bên cạnh Giản Vũ bị giết người diệt khẩu.
“Đây là người mình.” Lương Mông nghiến răng nói: “Vệ đại nhân, hiểu lầm rồi.”
Đề xuất Xuyên Không: Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa