Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 386: Người giữ làng, không ai được đi

Những thứ xác định không có độc thì để sang một bên. Những thứ không chắc chắn thì trực tiếp đổ xuống đất rồi giẫm nát...

Bạch Việt và Giản Vũ dẫn theo Lão Khổng và Đinh Miểu đi ra ngoài.

Thi thể trúng độc tử vong lúc trước vẫn còn nằm sấp ở bên ngoài, chưa kịp xử lý. Nhưng cỏ dại mọc cao đã che khuất nàng ta hoàn toàn. Đinh Miểu vừa nãy đi tới từ phía bên kia, nếu không đặc biệt rẽ cỏ tìm kiếm thì quả thực không thể nhìn thấy.

Hắn bị xác chết làm cho giật mình kinh hãi.

“Có người chết, có người chết rồi.” Đinh Miểu lùi lại một bước, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Ánh mắt Bạch Việt không đặt trên người kẻ chết mà dán chặt vào Đinh Miểu. Ánh mắt của hung thủ và người bình thường khi nhìn thấy xác chết nhất định là khác nhau.

Đinh Miểu hoàn toàn là dáng vẻ bị dọa sợ, không chỉ lùi lại một bước mà còn như muốn nép sau lưng Giản Vũ, run rẩy nói: “Chuyện này phải làm sao bây giờ, chúng ta mau báo quan đi thôi.”

Nhìn thấy người chết liền đòi báo quan, đây là phản ứng đầu tiên hết sức bình thường của một người lương thiện.

Giản Vũ trấn an: “Yên tâm đi, ta đã sai người đi báo quan rồi.”

Đinh Miểu bình tĩnh lại một chút, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hắn nhìn quanh quất bốn phía, vẻ mặt vẫn đầy sợ hãi.

“Hung thủ liệu có ở gần đây không?” Phản ứng thứ hai của Đinh Miểu cũng rất tự nhiên: “Hay là chúng ta mau rời khỏi đây đi, nàng... nàng ấy chết như thế nào vậy?”

Giản Vũ lắc đầu: “Không biết, nhưng trước khi quan phủ đến, tốt nhất đừng động vào nàng ta.”

“Phải phải phải, huynh nói đúng lắm.” Đinh Miểu liên tục gật đầu.

“Hiện tại chúng ta cũng không thể đi.” Giản Vũ nghiêm túc dọa dẫm hắn: “Vạn nhất rời đi rồi sẽ nói không rõ ràng. Đợi quan phủ tới, phát hiện nàng ta bị người ta giết hại, chẳng phải ai đi trước sẽ bị nghi ngờ là sợ tội bỏ trốn sao?”

Sắc mặt Đinh Miểu cứng đờ: “Huynh nói phải, vậy... vậy phải làm sao?”

Giản Vũ nói: “Nơi này hơi hẻo lánh, quan phủ chưa chắc đã đến nhanh như vậy. Chúng ta đông người thế này, cũng có thể làm chứng cho nhau.”

Thấy Giản Vũ trấn định như vậy, lại suy nghĩ chu toàn, Đinh Miểu lập tức thả lỏng hơn một chút, liên thanh nói: “Vẫn là công tử nghĩ chu đáo, vậy chúng ta mau vào trong thôi, mọi người ở cùng nhau cũng an toàn hơn.”

Bạch Việt không nhịn được lên tiếng: “Đinh công tử, huynh vừa dám vẽ người chết, lại dám ở lại ngôi làng không người này qua đêm, lá gan đáng lẽ phải rất lớn mới đúng chứ.”

Đinh Miểu bị Bạch Việt nói vậy thì có chút ngượng ngùng: “Chuyện đó... đó đâu có giống nhau. Vẽ người chết là giả, còn đây... đây là thật mà.”

Nói cũng không sai, người không tin ma quỷ khi xem truyện ma tự nhiên sẽ không sợ. Nhưng dù có gan dạ đến đâu, nếu một ngày thật sự nhìn thấy, vẫn sẽ kinh hồn bạt vía như thường.

Phản ứng của Đinh Miểu là phản ứng bình thường nhất của người thường, nhưng Lão Khổng lại chẳng có biểu cảm gì. Lão vẫn là bộ dạng ngơ ngác, vừa nhìn vừa ngoạm miếng gà quay thật lớn, chẳng hề ảnh hưởng đến khẩu vị chút nào.

Bạch Việt gọi: “Lão Khổng.”

Lão Khổng nghe thấy Bạch Việt gọi mình, miệng vẫn đang nhai, ngẩng đầu nhìn nàng: “Hửm?”

Bạch Việt hỏi: “Ông có quen nàng ta không?”

Lão Khổng mờ mịt lắc đầu.

Bạch Việt hỏi tiếp: “Không phải người của Vũ thôn sao?”

Lão Khổng lại mờ mịt lắc đầu, cũng không biết lão muốn diễn đạt nàng ta không phải người Vũ thôn, hay là lão không biết nàng ta có phải người Vũ thôn hay không.

Bạch Việt thở dài: “Được rồi, quay về thôi, bên trong còn rất nhiều đồ ăn ngon.”

Câu này Lão Khổng lập tức nghe hiểu, liền xoay người đi về phía từ đường, không một chút do dự.

Mọi người cũng đi theo trở về, Bạch Việt hỏi Đinh Miểu: “Huynh thường xuyên đến Vũ thôn, có thân thiết với Lão Khổng không?”

“Haiz.” Đinh Miểu nói: “Cũng không tính là thân thiết, nhưng mỗi lần tới đều gặp lão. Ta đến Vũ thôn bao nhiêu lần rồi, chưa từng thấy ai khác, chỉ có mình lão, người ở đây đi hết cả rồi, chỉ còn lão trông coi. Nhưng lão cứ hồ đồ thế nào ấy, nghe cũng không hiểu, hỏi cũng chẳng rõ ràng.”

Bạch Việt đầy hứng thú: “Huynh biết bao nhiêu về ngôi làng này?”

Đinh Miểu suy nghĩ một chút: “Cũng không nhiều lắm, chỉ là nghe người trong trấn kể lại, nói trong thôn xảy ra một trận hỏa hoạn lớn, sau đó phần lớn mọi người đều bị chết cháy, những người còn lại cũng bỏ đi, ngôi làng này dần dần bị hoang phế.”

Vừa nói vừa bước vào từ đường, Đinh Miểu bỗng ngẩn người.

Những đồ ăn hắn mang tới, nào là màn thầu, thịt kho, bánh nướng, điểm tâm các loại, có cái đã được bày biện sẵn, có cái lại vương vãi trên mặt đất, bên trên còn in hằn dấu chân rõ rệt.

“Chuyện này...” Đinh Miểu không nhịn được hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Thật ngại quá.” Tạ Bình Sinh áy náy nói: “Vừa rồi ta lỡ chân ngã một cái, làm đổ hết mấy thứ này rồi. Nhưng không sao, chúng ta cũng có mang theo đồ ăn, cùng nhau dùng đi.”

Bạch Việt vội vàng tiếp lời: “Đúng đúng, cùng ăn đi. Đồ bẩn rồi thì đừng ăn nữa, kẻo lại đau bụng.”

Đinh Miểu nhìn thịt kho dưới đất có chút xót xa, nhưng cũng không quá để tâm.

Chỉ là chút đồ ăn thôi, cũng không phải cố ý làm bẩn, huống hồ nhóm người Giản Vũ cũng mang theo rất nhiều đồ ăn, còn thịnh soạn hơn của hắn, nhìn qua là biết không thiếu tiền.

Mọi người ngồi xuống cùng ăn, ăn được vài miếng, Đinh Miểu lại bồn chồn nhìn ra bên ngoài, dáng vẻ ăn không ngon miệng.

Người bình thường biết bên ngoài có người chết, đại khái đều sẽ có dáng vẻ này, Bạch Việt thầm nghĩ nếu hắn đang diễn kịch thì kỹ năng diễn xuất quả thực là tuyệt đỉnh.

Hình Đội phủ phục bên cạnh Bạch Việt, ngửi ngửi miếng thịt rơi dưới đất, ghét bỏ quay đầu sang hướng khác.

Đinh Miểu bị sự thần kỳ của Hình Đội thu hút, không nhịn được cầm một miếng thịt đưa tới bên miệng nó.

Hình Đội chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn.

Đinh Miểu hiển nhiên không hiểu chuyện gì, thốt lên: “Con chó này không thích ăn thịt sao?”

“Không phải.” Bạch Việt xoa đầu Hình Đội, lấy một miếng thịt từ phần của họ đưa cho nó, Hình Đội há miệng ăn ngay.

Đinh Miểu đã hiểu: “Nó không ăn đồ của người lạ đưa cho sao.”

Bạch Việt gật đầu.

Chó nghiệp vụ ở nha môn của họ cũng như vậy, sẽ không tùy tiện ăn đồ bên ngoài, chỉ ăn thức ăn do người huấn luyện đưa cho.

“Con chó này khôn thật đấy.” Đinh Miểu vô cùng hứng thú với Hình Đội, vừa ăn vừa trêu chọc nó. Đáng tiếc Hình Đội cực kỳ cao ngạo, chỉ quay mông về phía hắn.

Ăn xong, mọi người đưa mắt nhìn nhau chờ đợi người của quan phủ tới, trong lúc buồn chán, Bạch Việt đề nghị: “Hay là, chúng ta vẽ tranh đi.”

“Vẽ tranh sao?” Đinh Miểu có chút do dự: “Vẽ cái gì bây giờ?”

Giấc mộng còn chưa bắt đầu, hắn cũng không biết nên vẽ gì cho tốt.

Bạch Việt kéo Tạ Bình Sinh ra: “Đây là ca ca của ta, huynh ấy cũng biết vẽ, hay là hai người so tài một chút. Ca ca ta vẽ đẹp lắm, được mệnh danh là Kinh thành nhất chi bút đấy.”

Tạ Bình Sinh nghĩ đến những bức họa của Đinh Miểu liền nhíu mày, hắn chẳng muốn vẽ đủ loại kiểu chết chóc chút nào.

Nhưng Bạch Việt đã lỡ lời khoe khoang giúp hắn, hắn chỉ đành đâm lao phải theo lao.

Tạ Bình Sinh đành hỏi: “Vậy vẽ cái gì?”

Bạch Việt nói: “Vẽ một người bị trảm quyết đi, chính là loại phạm nhân bị đưa ra ngoài Ngọ môn ấy.”

Tạ Bình Sinh nhíu mày, tuy hắn từng thấy người chết, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến cảnh hành hình phạm nhân. Nhìn sang Đinh Miểu, sắc mặt hắn cũng tương tự, rõ ràng là cũng chưa từng thấy qua.

“Vẽ đi.” Bạch Việt đưa mắt ra hiệu cho Tạ Bình Sinh.

Tạ Bình Sinh không hiểu ý tứ trong đó, nhưng vẫn nói: “Được, vậy vẽ cái này. Tuy ta chưa từng thấy, nhưng có thể tưởng tượng ra.”

Đề xuất Hiện Đại: Nguyện Cắt Đứt Duyên Tơ Cùng Kẻ Bạc Tình
Quay lại truyện Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện