Bạch Việt nghe Giản Vũ liệt kê từng người một, lấy làm lạ hỏi: “Thẩm đại ca lần này không đi cùng chúng ta sao? Huynh ấy chẳng phải từng nói muốn đến thảo nguyên dạo chơi một chuyến đó ư?”
“Ồ, huynh ấy tạm thời không đi được.” Giản Vũ cười đầy vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác.
Bạch Việt kỳ quái hỏi: “Huynh ấy làm sao vậy?”
“Giải quyết đại sự cả đời.” Giản Vũ cười nói: “Đừng nhìn Thẩm Diệp vận đào hoa rực rỡ mà lầm, từng nấy tuổi đầu rồi mà chưa thành thân, cũng chẳng chịu đính hôn, người nhà sốt ruột lắm rồi. Thế nên trong phủ đã hạ lệnh, thành thân có thể không vội, nhưng nhất định phải tìm một vị tiểu thư hợp nhãn để đính ước trước đã. Chừng nào chưa đính hôn thì đừng hòng rời khỏi kinh thành nửa bước.”
Quả nhiên dù ở thời đại nào, con người ta cũng không thoát khỏi cơn ác mộng bị giục cưới.
Bạch Việt hình dung ra dáng vẻ mặt mày ủ rũ của Thẩm Diệp khi ở nhà, không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Sau đó nàng nghe thấy Giản Vũ đắc ý nói: “Thật ra ta cũng khuyên huynh ấy, đừng suốt ngày rêu rao hồng nhan tri kỷ khắp thiên hạ, mấy thứ đó có ích gì đâu. Cứ để người nhà tìm cho một vị tiểu thư khuê các, sớm ngày định đoạt, bên cạnh có người biết nóng biết lạnh chăm sóc chẳng phải tốt hơn sao.”
Giản Vũ và Thẩm Diệp năm xưa vốn là đôi bạn cùng cảnh ngộ.
Khi Thẩm Diệp biết tin Giản Vũ bị gia đình sắp xếp cho một mối hôn sự chỉ phúc vi hôn, huynh ấy còn cùng Giản Vũ uống một trận say túy lúy để tế lễ cho sự tự do và tuổi trẻ đã mất của huynh đệ mình.
Ai ngờ thế sự vô thường, chẳng ai ngờ được Giản Vũ lại “sa lưới” nhanh đến thế, giờ chỉ còn lại mình Thẩm Diệp lẻ bóng đơn côi.
Gâu gâu gâu!
Lương Mông dắt theo Hình Đội với vẻ mặt hớt hải chạy tới: “Bạch tiểu thư, Bạch tiểu thư.”
“Có chuyện gì vậy?” Gần đây tinh thần Bạch Việt khá căng thẳng, thấy dáng vẻ của Lương Mông nàng cũng lo lắng theo: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Lương Mông hạ thấp giọng: “Có người tìm tiểu thư.”
Bạch Việt hỏi là ai.
Người đầu tiên hiện lên trong đầu nàng là Thành Sách. Thật ra trước khi đi, nàng cũng muốn tìm Thành Sách một chuyến. Nhưng nàng thật sự không biết dùng lý do gì, lén lút thì không phải không được, Thành Sách chắc chắn có cách tránh mặt Giản Vũ, nhưng làm vậy không hay cho lắm.
Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, vạn nhất để Giản Vũ biết được, trong lòng chắc chắn sẽ có khúc mắc. Chuyện của Hình Đội hiện giờ còn chưa biết giải quyết thế nào, không thể để nảy sinh thêm chuyện khác được.
Lương Mông đáp: “Là Ninh Vương Phi.”
“Hả?” Mọi người đều ngạc nhiên.
Bạch Việt nhíu mày: “Ninh Vương Phi tìm ta làm gì?”
Chẳng lẽ đến để đưa cho nàng công thức trà sữa trân châu khoai môn sao?
“Chuyện này tiểu nhân nào dám hỏi.” Lương Mông liên tục lắc đầu: “Phu nhân đã ra tiếp đón rồi, tiểu thư mau qua đó đi.”
Trong nhận thức của Giản Vũ, những kẻ liên quan đến Ninh Vương phủ đều chẳng phải hạng tốt lành gì, dù cho Thành Sách vừa mới giúp hắn một tay.
Giản Vũ nói: “Ta đi cùng muội.”
“Thiếu gia, thiếu gia.” Lương Mông vội vàng kéo hắn lại: “Ninh Vương Phi đến tìm Bạch tiểu thư, ngài đi theo e là không tiện.”
Nữ quyến có chuyện của nữ quyến, Giản Vũ là nam tử hán, lúc này không nên ra mặt.
Giản Vũ đành bất lực dắt lấy Hình Đội.
Bạch Việt đột nhiên cảnh giác: “Không lẽ Ninh Vương sai bà ấy đến để dò xét tình hình của Hình Đội đấy chứ? Mạc Dịch, ngươi đưa Hình Đội đi trốn trước đi, đợi ta tiễn người đi rồi hãy ra.”
Giản Vũ bỗng cảm thấy hình tượng của Thành Sách trong lòng Bạch Việt chắc chắn còn tệ hơn cả trong lòng mình. Dù sao mấy chuyện lén lút vụng trộm như thế này, hắn nghĩ Thành Sách sẽ không làm ra được.
Ninh Vương Phi đoan trang tú lệ, dịu dàng lương thiện. Dù mọi người có ghét Thành Sách đến đâu thì cũng không ai ghét bỏ Ninh Vương Phi.
Giản mẫu tiếp chuyện một lát, thấy Bạch Việt đến liền để hai người tự nhiên trò chuyện. Nhìn dáng vẻ của Ninh Vương Phi, dường như bà có điều gì đó muốn nói riêng với Bạch Việt.
Bạch Việt tuy thấy lạ nhưng vẫn đưa Ninh Vương Phi về viện của mình.
Vào đến phòng, đóng cửa lại, nàng mới lên tiếng: “Vương phi tìm ta có việc gì sao?”
Dù sao cũng đã ăn của người ta hai bát đồ ngọt ngon đến thế.
“Phải.” Ninh Vương Phi lộ vẻ khó xử: “Chuyện này thật khó mở lời, nhưng ta suy đi tính lại, cũng chẳng biết tỏ cùng ai. Nghe nói các người sắp rời kinh đi xa, nên ta mới đánh bạo tìm đến làm phiền.”
Lời nói này thật sự quá khách sáo, Bạch Việt vốn là người yêu cái đẹp, nàng không đành lòng để một đại mỹ nhân dịu dàng như thế phải hạ mình.
Chỉ cần không phải nhắm vào Hình Đội, chuyện gì cũng dễ thương lượng.
Giọng nói của Bạch Việt cũng trầm xuống vài phần, nhẹ nhàng bảo: “Có chuyện gì Vương phi cứ việc nói, nếu giúp được, ta nhất định sẽ giúp.”
Trước đây thì không chắc, nhưng giờ thì có vấn đề gì đâu. Người là một trong những... tẩu tử của ta mà.
Ninh Vương Phi rũ mắt một lát, lúc này mới lấy hết can đảm nói: “Chuyện là thế này.”
Bạch Việt chăm chú gật đầu.
Ninh Vương Phi nói: “Vương gia trước đây cùng Bạch tiểu thư và Giản đại nhân ra ngoài một chuyến, không may bị thương. Sau khi trở về, tính tình có chút khác xưa.”
Bạch Việt đến đầu cũng không dám gật nữa.
Ninh Vương Phi tiếp lời: “Chuyện cũng đã qua gần hai tháng rồi, ta có hỏi qua thái y, thái y nói thân thể Vương gia đã hoàn toàn bình phục.”
“Vậy chẳng phải là chuyện tốt sao?” Bạch Việt cẩn thận thăm dò: “Ta thấy Vương gia hiện giờ tính tình ôn hòa, đối nhân xử thế đều rất thản nhiên, như vậy không phải... rất tốt sao?”
Lãng tử quay đầu quý hơn vàng, ai mà lại thích cái gã ngông cuồng ngày trước cho được?
Ninh Vương Phi rất phân vân: “Vương gia thay đổi tính nết đương nhiên là tốt. Nhưng mà... nhưng mà... nhưng mà...”
Ninh Vương Phi cúi đầu, mặt dần đỏ ửng lên.
Bạch Việt chợt ngộ ra.
Nàng kéo ghế lại gần một chút, hạ thấp giọng hỏi: “Ninh Vương... có phải thời gian qua không ghé qua phòng của Vương phi không?”
Ninh Vương Phi lí nhí đáp: “Chuyện đó thì không sao, nhưng trong vương phủ còn có các tỷ muội khác. Vương gia thời gian này đều ngủ một mình ở thư phòng, mọi người đều cảm thấy bất an.”
Bạch Việt cảm thán, Bạch Việt thở dài, trong lòng còn có chút ngưỡng mộ. Chuyện tốt như thế này sao lại rơi vào tay Hình Đội mà không phải nàng chứ.
Ninh Vương Phi vô cùng ngượng ngùng, vội vàng nói: “Ta biết Bạch tiểu thư chưa thành thân, chuyện này ta vạn lần không nên tìm đến cô. Nhưng bao nhiêu năm qua, ta chỉ thấy Vương gia đối xử với cô khác biệt với người khác. Ta nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn cách đến tìm cô, xem cô có thể khuyên nhủ Vương gia đôi câu được không?”
Bạch Việt há hốc mồm, cảm thấy Ninh Vương Phi đúng là có bệnh thì vái tứ phương rồi.
Chuyện này làm sao mà giúp được? Nàng đứng ở lập trường nào mà mở lời đây?
Dĩ nhiên nói riêng thì được, nhưng hiện tại nàng và Thành Sách làm gì có cơ hội nói chuyện riêng.
Ngay khi Bạch Việt đang suy nghĩ xem làm cách nào để giúp Ninh Vương Phi một tay, cũng là giúp Thành Sách một chút, thì có người vội vã chạy đến.
Đó là nha hoàn đi theo Ninh Vương Phi, mặt cắt không còn giọt máu.
“Có chuyện gì vậy?” Ninh Vương Phi nhìn biểu cảm của nàng ta, linh cảm có chuyện chẳng lành.
“Đại sự không hay rồi.” Nha hoàn nói: “Vương phi, Vương phi nương nương. Trong phủ xảy ra chuyện rồi, xin người mau trở về cho.”
Ninh Vương phủ có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Bạch Việt cũng lo lắng theo, vội hỏi: “Chuyện gì?”
Nếu Thành Sách xảy ra chuyện, nàng chắc chắn phải quản. Nếu là chuyện lớn đến mức Giản Vũ cũng không can thiệp được, dù có phải cầu xin Bạch Chuyên trực tiếp đưa Thành Sách đi, nàng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nha hoàn run rẩy đáp: “Kim phu nhân mất rồi.”
Ninh Vương Phi sững sờ đứng bật dậy: “Chuyện là thế nào?”
Nha hoàn nói: “Kim phu nhân hôm qua nói trong người không khỏe, hôm nay không thấy ra khỏi cửa, hạ nhân cứ ngỡ là bà ngủ muộn. Mãi đến vừa rồi, nha hoàn không yên tâm vào xem thử, thì thấy bà mặc một bộ hồng y, treo cổ tự vẫn trên xà nhà rồi.”
Người Ninh Vương Phi lảo đảo, Bạch Việt vội vàng đỡ lấy, dìu bà ngồi xuống ghế.
Đề xuất Bí Ẩn: Đô Thị Truyền Thuyết Quản Lý Cục