Giản Vũ cảm thấy bản thân có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ, hay là nên ngủ thêm một giấc nữa, biết đâu khi tỉnh lại Ninh Vương vẫn là vị Ninh Vương tâm tàn thủ lạt kia, và thế giới này vẫn là một thế giới bình thường.
Nhưng đã lâu không được gặp Bạch Việt, hắn lại chẳng nỡ nhắm mắt, đành nén lại cảm giác khó chịu mà nói: “Nàng đến kinh thành chưa lâu, đối với Ninh Vương còn chưa hiểu rõ.”
Bạch Việt gật đầu lia lịa.
Trước đây nàng chẳng mảy may hứng thú với con người Ninh Vương, hắn có xấu xa hay chết chóc thế nào cũng mặc kệ. Nhưng giờ thì khác rồi, Thành Sóc cũng giống như nàng, sau một tiếng vang lớn giữa trời không liền hiên ngang xuất hiện, chẳng có chút ký ức nào về quá khứ, hoàn toàn phải tự mình lần mò.
Nàng đương nhiên muốn trong phạm vi có thể hỏi han nhiều hơn về chuyện xưa của Ninh Vương, như vậy cũng tốt để sau này giúp đỡ hắn một chút, cũng là tìm cho mình một con đường sống về sau.
Giản Vũ thấy Bạch Việt muốn nghe, bèn bắt đầu kể.
Hắn có thể thề rằng những lời mình nói tuyệt đối là sự thật, không hề pha tạp chút tình cảm cá nhân nào, cũng chẳng hề có ý bôi nhọ. Thật là nực cười, những việc Thành Sóc đã làm còn cần phải cố ý bôi đen sao? Chỉ cần nói giảm nói tránh đi một chút thôi cũng đủ để người đời phẫn nộ rồi.
Bạch Việt chăm chú nghe xong, khẽ thở dài: “Thành Sóc quả thực không phải hạng người gì tốt đẹp.”
Những chuyện quá khứ này, nàng chỉ nên chọn lọc những điều quan trọng để nói với Thành Sóc thôi, chuyện không quan trọng thì hắn biết cũng được, không biết cũng chẳng sao. Hắn vốn là người có lòng chính nghĩa mạnh mẽ, đừng để hắn tự làm mình tức chết. Dù sao thì kẻ ác thật sự cũng đã chết rồi, chuyện cũ không nên chấp nhất quá nhiều.
Giản Vũ nghe câu nói ấy, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khoan khoái, giống như giữa ngày hè oi ả được uống một bát nước lạnh thấu xương.
“Không sai, Ninh Vương chẳng phải hạng người lương thiện.” Giản Vũ đúc kết: “Tuy lần này xác thực đã giúp sức, nhưng hắn tất có mục đích, sau này gặp lại, vẫn cần cẩn trọng đề phòng.”
Bạch Việt nghiêm túc gật đầu: “Ta biết rồi, ta nhất định sẽ cẩn thận.”
Chuyện khác đều dễ nói, nhưng tuyệt đối không thể để Ninh Vương tìm đến tận cửa, trọng điểm là nhất định phải giấu kỹ con chó của nàng.
Dù nỗi vui buồn của mỗi người không tương thông, nhưng Bạch Việt và Giản Vũ vẫn đạt được sự đồng thuận. Chỉ có điều, một người trọng điểm là bảo vệ vị hôn thê, còn một người trọng điểm là bảo vệ con chó của mình.
Giản Vũ tuy đã rửa sạch hiềm nghi, nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Hoàng Đế vừa tức giận, lại vừa thấy an lòng.
Bởi vì đứa em trai vốn chẳng ra gì của mình trong chuyện lần này lại biểu hiện rất tốt, không những không giúp kẻ ác làm càn, cũng không bỏ đá xuống giếng, càng không thừa cơ trục lợi, mà lại nhanh chóng tìm ra hung thủ, hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ.
Hoàng Thái Hậu rất hài lòng, nắm lấy tay Hoàng Đế mà bảo.
“Con xem, con xem, ai gia đã nói gì nào, Sóc nhi trưởng thành rồi, nó đã biết điều hơn, sẽ trở thành cánh tay đắc lực của con. Huynh đệ đồng lòng, đó là đệ đệ ruột thịt của con, sau khi ai gia trăm tuổi, nó chính là người thân thiết nhất của con...”
Hoàng Đế còn có thể nói gì đây, dù là bậc quân vương nhất ngôn cửu đỉnh, cũng chỉ có thể an ủi rằng: “Có hai anh em con hiếu thuận với người, Mẫu hậu nhất định sẽ trường thọ vạn tuế.”
Giản Vũ ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày, sau khi cơ thể hoàn toàn bình phục mới vào cung diện thánh.
Bạch Việt cả ngày hôm đó cứ lén lén lút lút.
Sáng sớm thức dậy, thấy Giản Vũ đã đi, nàng liền gọi Tiểu Hoàng đến.
Tiểu Hoàng hiện giờ thường trú tại Giản phủ, chuyên trách việc ăn uống, dắt đi dạo, tắm rửa chải lông cho Hình Đội, để Hình Đội lúc nào cũng oai phong lẫm liệt.
Bạch Việt đóng cửa lại, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Hoàng à, có một chuyện quan trọng đến tính mạng, ngươi nhất định phải nghĩ cách giúp ta.”
Tiểu Hoàng sợ hết hồn: “Bạch tiểu thư cứ nói, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Vẫn là chuyện đổi tên.” Bạch Việt nói: “Hình Đội thật sự không thể đổi một cái tên khác sao, tên gì cũng được?”
Tiểu Hoàng nhíu mày.
Nhìn vẻ mặt của Tiểu Hoàng, lòng Bạch Việt lạnh toát, nhưng vẫn cố gắng nài nỉ: “Ngươi thử xem sao, thương lượng với ông nội ngươi một chút, biết đâu đấy...”
Vẻ mặt Tiểu Hoàng rất khó xử, nhưng vì đã nhận ơn huệ của người ta nên đành miễn cưỡng gật đầu.
Sau đó, Bạch Việt tập hợp người trong phủ lại, thông báo cho họ một tin tức đáng sợ.
Gần đây, có kẻ đã nhắm vào Hình Đội của phủ chúng ta.
Trong Giản phủ này ai mà không biết Hình Đội.
To lớn dũng mãnh, lông trắng bồng bềnh, là bảo bối tâm can của thiếu phu nhân tương lai. Vừa biết làm nũng, lại vừa biết cắn người, vừa đẹp đẽ lại vừa lợi hại.
Trong Giản phủ này ai mà không yêu quý Hình Đội.
Kẻ nào không thích đều đã bị Hình Đội dọa cho khiếp vía rồi.
Thế mà lại có kẻ dám có ý đồ với Hình Đội, chuyện này sao có thể chấp nhận được, người trong Giản phủ lập tức phẫn nộ sục sôi.
“Là ai, kẻ nào muốn trộm Hình Đội? Bạch tiểu thư người đừng sợ, chúng ta sẽ đánh cho hắn cả đời này thấy chó là phải đi đường vòng.”
“Đừng đừng đừng, ngàn vạn lần đừng.” Bạch Việt vừa phát tiền cho mọi người vừa nói: “Ta nói cho các ngươi biết, đó là người mà chúng ta không chọc vào được, ai cũng không chọc vào được, tuyệt đối không thể dùng biện pháp mạnh.”
Mọi người nghe thấy Bạch Việt vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất mà cũng nhát gan đến mức này, nhất thời cũng sợ hãi, liên tục gật đầu.
Bạch Việt dặn dò: “Từ giờ trở đi, chúng ta ở trong phủ gọi thì thôi, nhưng ra ngoài tuyệt đối không được nhắc đến hai chữ Hình Đội. Một chữ cũng không được nhắc, biết chưa? Bất kể là đối với ai?”
Mọi người đồng thanh vâng dạ.
Bạch Việt thở phào nhẹ nhõm, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Ở trong phủ cũng cố gắng đừng gọi quá lớn tiếng, kẻ đó tai mắt khắp nơi, tránh việc tai vách mạch rừng, vạn nhất bị nghe thấy thì không hay.”
Giản Vũ từ trong cung trở về, ban đầu cũng không thấy có gì bất ổn, nhưng vô tình nhìn thấy Trương Đại Thẩm dưới bếp đang ngồi xổm bên cạnh Hình Đội, thì thầm vào tai nó: “Hình Đội, ngươi có muốn ăn đùi gà không? Ta để dành cho ngươi hai cái đấy.”
Điều này cũng không có gì lạ, tuy rằng đồ ăn của Hình Đội đều do Tiểu Hoàng đặc biệt chế biến, nhưng là con chó được yêu thích nhất Giản phủ, tự nhiên sẽ có người lén cho nó ăn vặt.
Nhưng Trương Đại Thẩm vốn nổi tiếng là người có giọng nói oang oang, một tiếng gọi cơm có thể triệu hồi được phân nửa người trong phủ, sao giờ lại nói năng nhỏ nhẹ thế kia, chẳng lẽ đùi gà đó là trộm được?
Giản Vũ tò mò hỏi một câu, lúc này mới biết trong phủ đã xảy ra chuyện lớn như vậy.
Tuy nhiên, Giản Vũ không hiểu lắm.
“Ta đương nhiên biết Ninh Vương chẳng phải hạng người tốt lành gì.” Giản Vũ kỳ quái hỏi Bạch Việt: “Nhưng nàng lo hắn cướp Hình Đội, thì cũng không đến mức đó chứ.”
Dù Hình Đội rất tốt, nhưng chung quy cũng chỉ là một con chó mà thôi. Thành Sóc đã luyện được công phu đạo mạo đến mức thượng thừa, lẽ nào lại vì một con chó mà để lộ sơ hở sao?
“Sao lại không đến mức đó.” Bạch Việt nghiêm mặt nói: “Chàng quên trước đây hắn còn tổ chức hội chọi thú sao? Mấy ngày nay hắn còn hỏi ta mấy lần, có phải đang nuôi một con chó lớn rất đẹp không, vạn nhất Hình Đội bị hắn nhìn trúng thì sao? Chàng nói xem, đến lúc đó chúng ta vì một con chó mà cùng hắn liều mạng thì có đáng không?”
Giản Vũ bị hỏi đến ngẩn người, cũng không phải là... không có lý.
Bạch Việt nói: “Chúng ta phải phòng bệnh hơn chữa bệnh, làm giảm sự chú ý vào Hình Đội, của cải không nên để lộ ra ngoài, chàng hiểu không?”
Tuy thấy hơi kỳ lạ, nhưng lời nàng nói cũng đúng, Giản Vũ gật đầu. Hắn quay sang dặn dò Lương Mông và những người khác, không được gọi tên Hình Đội ở bên ngoài, dạo này rủi ro cao, không được dắt Hình Đội ra ngoài đi dạo.
Dù sao Giản gia cũng rất rộng lớn, đủ cho Hình Đội chạy nhảy rồi.
Vuốt ve Hình Đội xong, Giản Vũ nói: “Sắp tới, chúng ta ra ngoài chơi một chuyến đi.”
Không cần nói cũng biết không phải chỉ đơn thuần là đi chơi, chắc chắn lại là đi làm nhiệm vụ rồi.
Bạch Việt hỏi: “Đi đâu?”
Giản Vũ đáp: “Thập Nhị Tộc.”
Bạch Việt hơi bất ngờ: “Vì chuyện của Công chúa sao?”
“Phải, dù sao cũng là chuyện lớn.” Giản Vũ nói: “Tước Quang sắp đưa thi hài Công chúa trở về, tuy hung thủ là người của họ, nhưng nàng ta chết ở đây, nên cũng cần có một lời giải thích. Tuy nhiên chúng ta không đi cùng đường với Tước Quang, họ đi trước, chúng ta đi sau, không cần vội vã.”
Bạch Việt nhíu mày: “Có nguy hiểm không?”
Giản Vũ nói: “Thực ra cũng không có gì nguy hiểm, nàng thấy Vu nữ của Thập Nhị Tộc thần bí như vậy, nhưng biên giới dù có xích mích thế nào cũng chưa từng thấy Vu tộc ra tay. Ta đã hỏi Tập Sơ Bắc, Tập gia bao nhiêu năm nay cũng chưa từng gặp người của Vu tộc.”
“Vậy tại sao lần này Vu nữ Thập Nhị Tộc lại ra tay với chàng?”
Giản Vũ nhún vai: “Ta cũng không rõ, nhưng ta nói không có nguy hiểm, còn có một nguyên nhân khác.”
Nghe có vẻ như có một vị cứu tinh lớn.
Giản Vũ cười nói: “Hai vị tiền bối đã truyền tin về, chẳng mấy ngày nữa sẽ tới nơi. Tuy chỉ có vài chữ không nói chi tiết, nhưng nghe chừng Thạch tiền bối và Vu tộc của Thập Nhị Tộc có chút ân oán, vì vậy ông ấy muốn đi cùng chúng ta.”
Bạch Việt lúc này mới yên tâm, có Bạch Xuyên và Thạch Vấn Thiên ở đó thì còn lo gì nữa.
“Thảo nguyên xanh ngát tiết tháng hai.” Bạch Việt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sắc xuân đã bắt đầu thấp thoáng: “Thật tốt, ta còn chưa từng được cưỡi ngựa trên đại thảo nguyên bao giờ.”
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Ta Sa Cơ, Lang Quân Giả Nghèo Chẳng Buồn Diễn Nữa