Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 25: Xem bói bảo ngươi tam canh tử

Nam nhân tiến lên mấy bước, khom người hành lễ rằng: “Tiểu nhân sẽ đem nguyên lời báo lại.”

Lời vừa dứt, y liền vụt thân phất đi, biến mất trong kháp trắng xóa của tuyết phủ.

Bạch Việt giả bộ bình tĩnh bước vào phòng, đóng cửa lại, sắc mặt mới thoáng sa sầm, dùng hết sức gõ lên ngực mình.

“Ôi mẫu thân ơi, quả thật là kinh hồn, tưởng rằng sinh mệnh thứ hai cũng đến điểm tận cùng rồi.”

“Tiểu thư, ngài có sự chi sao?” Bội Kỳ vừa trải giường gấp chăn, thấy sắc mặt Bạch Việt như mới gặp ma quỷ, không khỏi lo lắng hỏi.

“Không sao, chuẩn bị sẵn sàng, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài vui chơi.” Bạch Việt lại hồi phục tinh thần, Giản Vũ chỉ dám dọa nạt thôi, những lời nói ấy một lần nữa minh chứng rằng bọn địch nhân kia chỉ là hổ giấy mà thôi.

Bèn gọi là đại tập, tức là dân các thôn bản quanh đây sẽ cùng tụ họp trong một ngày, người Nam kẻ Bắc mua bán qua lại, huyên náo phơi phới, rộn ràng náo nhiệt.

Bạch Việt theo cùng Giản Vũ xuất môn, xe ngựa nhỏ lăn bánh chưa được bao xa, liền nghe tiếng xôn xao của dân chúng vang vọng.

“Ai oán, hôm nay chẳng thấy Lương Mông, Lâm Di cũng vắng mặt.” Bạch Việt nhảy xuống xe, nhìn quanh hỏi: “Có phải đều bận rồi?”

“Đúng vậy.” Giản Vũ không giấu giếm đồng ý.

“Nếu vậy ngươi không việc gì bận hả?” Bạch Việt hết lòng thông cảm: “Nếu ngươi có đại sự thì khỏi bận đến ta, bằng không có gì ta giúp được cũng đừng ngại ngùng.”

Ăn người ta, mặc người ta, ở nhờ nhà người ta, mà không ra tay giúp đỡ thì thật mất mặt.

“Không cần thiết.” Giản Vũ chẳng bận tâm, bước chân tiếp tục tiến lên: “Lương Mông bọn họ sẽ lo, ta chi tiền nuôi bao người, không lẽ lại lười biếng ăn không ngồi rồi?”

Lời ấy như kẻ tử tế đắm chìm trong cuộc sống phóng túng ăn chơi, nhưng Bạch Việt lại cảm nhận sâu thẳm trong tâm rằng y không phải người hư hỏng, lòng nàng cảm thấy kỳ dị, tựa hồ có vật gì lướt ngang qua bên người mà không thể bắt lấy.

Nơi đây chẳng phải đường phố đô thành, mà là một con đường dài ngoại thành, tuyết màng đã được quét sạch giữa đường, hai bên là người dân từ bốn phương tám hướng, giọng nói đều có chút sai khác phương ngữ.

Cửa tiệm nào cũng là trải một tấm vải lên mặt đất, người kẻ không cầu kỳ thì bày thẳng hàng giỏ rổ trước mặt, đặt đủ thứ trái cây trên đất, khăn tay, túi thơm do các cô gái đảm đang thêu thùa, đồ thủ công mỹ nghệ, chật ních đầy màu sắc, náo nhiệt khắp nơi.

“Ta có điều phải nói này.” Giản Vũ nép người bước vào đám đông, Bạch Việt vội theo sau.

“Có điều chi?” Nàng hỏi.

“Trong mấy ngày ngươi ở nhà, cũng biết nhà ta đông người lắm phải chăng?” Giản Vũ nói.

Bạch Việt gật đầu, suýt bị bà lão cầm cây gánh đụng phải, may nhờ Giản Vũ kịp gian tay đỡ.

“Lần đi chơi gái nhỏ nào cũng khóc lóc đòi theo, song mẫu thân chẳng cho ai đi cả.”

Bạch Việt mỉm cười, lòng biết rõ nỗi lòng của Giản phu nhân, cảm khái rằng tâm tư kẻ mai mối thật trên đời chi khổ vậy.

“Cho nên thiết nghĩ ngươi nên mua thứ chi đó, an ủi lòng tổn thương của bọn nhỏ một chút.” Giản Vũ lấy một chiếc mặt nạ vẽ hình thú đủ màu sắc từ hàng quán bên cạnh, lấy tay đặt trên mặt Bạch Việt, gật đầu vừa ý, rồi chụm bốn năm chiếc đưa vào tay nàng, tiểu tốt bên cạnh quen thuộc lo trả tiền.

Bội Kỳ vội nhận từ tay Bạch Việt, ai dám để tiểu thư vất vả làm việc cơ cực chứ.

Đó rồi như vậy, vừa đi vừa ngắm, vừa mua sắm, từ lão gia đến Giản lão gia, đến Giản phu nhân, từ thiếu gia thiếu nữ đến tỳ thiếp, may mà Giản Vũ mang theo vài nô bộc, nếu không đống đồ mua cũng không thể một mình hai người khiêng nổi.

Cho đến lúc lòng đường gần một nửa tán ngát, đồ đã mua kha khá, song giọng Giản Vũ vẫn chưa cam lòng, đứng giữa phố vẻ mặt lưu luyến chưa dứt.

Gái hầu tiểu tốt đều đã gửi đồ lên xe, giờ chỉ còn mỗi hai người họ.

Bạch Việt kéo tay áo Giản Vũ, lôi y đến gần, rồi khẽ nói vào tai.

“Chẳng tìm được sao?”

Giản Vũ một lúc như mất tập trung, vô ý đáp một tiếng “ừm”, rồi ngay lập tức nhận thấy bất ổn, vội vàng nói thêm: “Đang tìm gì cơ?”

“Ta nào biết.” Bạch Việt mặt đầy thắc mắc.

Giản Vũ truy vấn: “Vậy vì cớ sao ngươi hỏi như vậy?”

Rõ ràng lời đó hàm ý sâu xa.

Bạch Việt nhún vai: “Mỗi lần ngươi đứng trước gian hàng nào, đều nhấc món thứ ba bên tay trái hàng đầu, màu sáng lấy đôi, màu tối lấy lẻ. Mỗi lần hỏi giá, y như thu thần tập trung hồi hộp, đến lúc chủ quán ra giá liền thở phào, thản nhiên vứt tiền cho tiểu tốt.”

Đời gia thế như Giản Vũ, hà tất phải lo những thứ lặt vặt giá cao mà mua không được hay sao.

Giản Vũ trợn mắt trừng miệng, trong lòng nổi lên ý muốn giết người trừ khẩu.

“Vậy ngươi tìm vật gì, cần ta giúp chăng?” Bạch Việt giả bộ ngây thơ không biết gì.

“Không cần.” Giản Vũ nghiến răng đáp: “Không có gì, chỉ là một cố nhân tính tình nặng nề phiền phức thôi.”

Y với người kia dùng dấu hiệu bí mật này nhiều năm, thậm chí cha mẹ gia quyến đều không biết, chỉ biết y thích lui tới đại tập làng mười dặm mỗi dịp tuyết rơi đầu đông, nào ngờ nay bị Bạch Việt nhận diện, lòng cay đắng mấy phần.

Bạch Việt không hỏi tiếp, định hỏi xem phải chăng còn tìm tiếp thì bỗng có người dừng lại trước mặt nàng.

Lời sắp nói rốt cuộc nuốt xuống không trôi, nàng quay đầu nhìn.

Trước mặt là một trung niên người gầy yếu, mặc áo dài xám, tay trái cầm lá cờ, mặt trước viết ba chữ lớn: “Tài Bán Tiên”. Mặt sau ghi bốn chữ: “Thiết Khẩu Thần Quẻ”. Vai phải vác một túi vải, trong ấy chứa bên trọng không rõ là vật gì.

Bạch Việt hiểu ngay, đó là một “thầy bói”.

Thầy bói dừng đứng trước mặt Bạch Việt, không bỏ đi, tỏ vẻ huyền bí cao siêu nhìn nàng.

Bạch Việt đành lên tiếng: “Tiên sinh, ngài đến tìm ta có sự gì?”

“Tỷ tỷ, ngươi muốn xem bói không?” Tài Bán Tiên mở lời.

Đường phố người qua kẻ lại, Bạch Việt thản nhiên đáp: “Ta vì cớ gì phải xem bói?”

Tài Bán Tiên khua tay cằm để râu vài sợi: “Gặp nhau là hữu duyên, ta mỗi ngày đoán ba quẻ, mỗi nghìn bước một quẻ, hôm nay còn sót một quẻ, liền dừng lại đương nơi nàng, mong được chỉ đường khai sáng cho nàng.”

Xem bói chi tiết, Bạch Việt không phải chưa từng thử, song luôn coi là tốt thì linh nghiệm, xấu là mê tín dị đoan, chưa từng trải qua duyên phận cùng thầy tử vi đại tài như vậy.

Bạch Việt không kềm lòng nhìn lại Giản Vũ, mấp máy hỏi: “Hay là, thử xem một quẻ?”

Giản Vũ vẫn chìm trong trạng thái thất vọng vì chưa kiếm được người, thờ ơ không mặn không nhạt.

Tài Bán Tiên thấy Bạch Việt đồng ý, vội vàng tháo túi vải trên vai, rút ra một hộp gỗ dâng lên: “Cô nương xin rút một quẻ, lúc rút phải giữ tâm không nhiễu loạn.”

Quả thực không giống nghi thức tại đình chùa, hộp gỗ dày nặng trông chất lượng đắc giá.

Mở hộp, bên trong đầy chất chữ trục giấy, gấp thành hình tam giác, đủ trăm mấy chục chiếc một chặp.

Bạch Việt khoanh tay lần hồi xem rồi lấy một chiếc.

Tài Bán Tiên gật đầu, gấp hộp lại, cất vào túi vải, sau đó đón lấy quẻ giấy.

Mở quẻ ra xem, sắc mặt Tài Bán Tiên chợt tái mét.

“Ba ngày sau sẽ tuyệt mệnh, có chết không sống.” Tài Bán Tiên lưỡng lự run giọng: “Cô nương, này là quẻ hung, thật là ám quẻ đoạt mạng rồi.”

Đề xuất Bí Ẩn: Tiệm Đồ Cúng Âm Dương
Quay lại truyện Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện