Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2

Đêm nay ta đã chịu quá nhiều cú sốc, đầu óc sớm đã rối bời như một mớ bòng bong. Ta chỉ biết mình không thể để ai phát hiện, nếu người ta biết con gái duy nhất của Vân tướng quân còn sống, ta chắc chắn sẽ bị truy sát đến cùng.

Mà người duy nhất có thể che chở cho ta lúc này chính là Lệ Quyết Lan – kẻ một tay che trời. Ta chỉ có thể cầu xin hắn, cầu hắn thu nhận ta, cầu hắn đừng đem chuyện ta còn sống nói cho bất kỳ ai.

Ta khóc đến tê tâm liệt phế, vậy mà Lệ Quyết Lan vẫn luôn đứng từ trên cao nhìn xuống ta bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

Không biết qua bao lâu, khi ta gần như khóc đến ngất đi, người đàn ông ấy mới đại phát từ bi mà mở miệng, giọng điệu vẫn xa cách như cũ: "Chờ đến khi đi lại được thì cút!"

Hắn nói vậy nghĩa là đã đồng ý. Thế nhưng, chưa kịp để ta lên tiếng cảm kích, hắn đã vung chân đá văng ta ra, rồi hơi lộ vẻ chán ghét mà phủi phủi vạt áo...

Cứ như vậy, ta theo Lệ Quyết Lan trở về phủ Nhiếp chính vương.

Hắn tìm cho ta một lang trung từ bên ngoài đến chữa trị vết bỏng trên chân, nơi đó sớm đã máu thịt be bét, chẳng nỡ nhìn.

Tay nghề của lang trung không mấy tỉ mỉ, quá trình lau rửa, bôi thuốc và băng bó khiến ta đau đến mức mồ hôi đầm đìa, ngay cả môi cũng bị cắn đến bật máu. Lệ Quyết Lan suốt cả quá trình đều thờ ơ đứng một bên quan sát.

Thế nhưng, sau khi lang trung rời đi, hắn đột nhiên lên tiếng:

"Ráng mà nhịn đi. Nếu gọi thái y cho ngươi, cả thiên hạ sẽ biết ta đã mang con gái độc nhất của tướng quân về đây."

Ta chợt ngước mắt lên, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau lại vội vàng dời tầm mắt đi: "Ta... ta biết rồi, đa tạ vương gia đã cứu mạng. Chỉ cần ta có thể sống sót, nhất định sẽ vì vương gia mà ngựa trước ngựa sau, nghe theo sai bảo."

Lời vừa dứt, chỉ nhận lại một tiếng cười khẩy đầy khinh miệt của Lệ Quyết Lan: "Không cần. Vẫn là câu nói đó, dưỡng thương xong thì cút đi, còn sau này ngươi sống hay chết đều không liên quan đến ta."

Nghe vậy, sắc mặt ta lập tức trắng bệch.

Lệ Quyết Lan đã nói được thì sẽ làm được, trong phút chốc, nỗi sợ hãi bao trùm lấy ta.

Ở trong vương phủ hơn mười ngày, nhìn vết thương bị bỏng nát trên chân trái đang dần khép miệng, lòng ta nóng như lửa đốt. Lúc này ta thật sự không thể rời xa Lệ Quyết Lan, không chỉ vì ta muốn giữ mạng...

Quan trọng hơn là, mấy ngày nay ta dần dần xâu chuỗi lại được kẻ đã diệt môn cả nhà ta là ai.

Là Hoàng đế, là vị bù nhìn mới mười bốn tuổi đang ngồi cao trên minh đường kia. Hắn kiêng dè cha ta công cao át chủ, trong triều cũng có không ít kẻ ghen ghét cha ta, thường xuyên dâng sớ hặc tội...

Đến nay, phủ tướng quân bị diệt môn đã lâu, nhưng Hoàng đế vẫn chậm chạp không truy cứu. Huống hồ ngay đêm đó Lệ Quyết Lan đã biết thảm cảnh xảy ra, vậy mà đến giờ vẫn không có bất kỳ ai phải chịu trách nhiệm, không ai bị trừng phạt.

Điều này chứng tỏ, kẻ chủ mưu đứng sau diệt môn cả nhà ta là bậc bề trên. Mà kẻ nào có thể khiến Nhiếp chính vương Lệ Quyết Lan cũng phải nhắm mắt làm ngơ? Ngoài vị Hoàng đế bù nhìn kia ra, ta không nghĩ tới ai khác.

Hơn nữa... mũi tên lông đen bắn trúng nương ta, trước đây ta từng vô tình nghe cha nói trong thư phòng, chỉ có tử sĩ do Hoàng đế nuôi dưỡng mới được dùng. Mọi chuyện đều không thể thoát khỏi can hệ với tên hoàng đế tàn độc kia.

Vì vậy, ta càng không thể rời xa Lệ Quyết Lan. Ta nhất định phải mượn quyền thế địa vị của hắn, để có ngày báo thù rửa hận. Chỉ có ở bên cạnh Lệ Quyết Lan, ta mới có cơ hội tiếp cận Hoàng đế nhanh hơn.

Nghĩ đến đây, ta hạ quyết tâm, lập tức nhét một chiếc khăn tay vào miệng, sau đó rút con dao găm vẫn luôn giấu dưới gối ra, đâm thẳng vào vết thương sắp lành.

Lưỡi dao sắc bén chạm vào vết sẹo, máu tức khắc loang ra. Ta đau đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn nghiến răng gọt đi lớp da trên cùng, chân trái một lần nữa trở nên máu thịt bầy nhầy.

Ta buông dao, mồ hôi lạnh toát ra vì đau đớn chảy vào mắt. Đúng lúc này, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói thô bạo, lạnh lùng:

"Vân Triều! Ngươi đang làm cái gì vậy?"

Đề xuất Hiện Đại: Vì Người Dân Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá đi

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện