Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 5: Gặp gỡ tại thành Vị Ương

Sau khi từ biệt Thẩm Ngọc, Kỳ Thăng một mình xuôi về phương Nam. Đường dài đằng đẵng, ngựa mỏi thì nghỉ, sức hồi lại đi. Chàng băng qua những thị trấn sầm uất, cũng từng gối đầu lên sương gió đại ngàn. Hành trang trên vai cứ thế dày thêm, chàng thay bộ y phục lụa là cũ kỹ bằng những món đồ giản tiện, phong trần hơn, lại mua thêm một chiếc mũ mịch ly che khuất dung nhan. Kể từ ngày rời khỏi kinh hoa, chàng chưa từng khoác lại bộ áo cũ ấy thêm một lần nào nữa.

Ngày đặt chân vào thành Vị Ương, Kỳ Thăng dường như đã lột xác thành một người khác. Sự thay đổi ấy rõ rệt đến mức chính chàng cũng cảm thấy đôi chút lạ lẫm với bản thân. Đứng trước cổng thành, chàng xuống ngựa, dắt theo con tuấn mã lầm lũi tiến vào. Thiếu niên gầy gò năm nào giờ đây đã có thêm phần rắn rỏi, những nét trẻ con trên gương mặt dần biến mất, thay vào đó là những đường nét thanh tú nhưng cương nghị, rõ ràng.

Đúng lúc ấy, ba người nhà họ Quan cũng vừa từ Nam Vực đặt chân đến cổng thành. Giữa dòng người phong trần mệt mỏi, sự xuất hiện của họ rực rỡ và nổi bật đến lạ thường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ấy, và Kỳ Thăng cũng không ngoại lệ.

"Rạng rỡ tựa tinh tú, thanh khiết tựa hoa sen." Đó là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong tâm trí Kỳ Thăng khi nhìn thấy nữ tử áo trắng ấy. Nhưng rất nhanh, chàng đã chủ động thu hồi tầm mắt, khẽ nghiêng người dắt ngựa lặng lẽ hòa vào dòng người vào thành.

Quan Tam Nguyệt vốn đã quen với những ánh nhìn ngưỡng mộ, nhưng lần này, nàng lại cảm nhận được một tia nhìn rất khác. Nó nhẹ nhàng như gió thoảng qua mặt hồ, chạm vào rồi tan biến ngay lập tức. Khi nàng ngoảnh lại, chỉ kịp thấy một bóng lưng thanh mảnh, cao gầy như nhành liễu rủ, đầu đội mũ mịch ly đang khuất dần sau cánh cổng. Bóng hình ấy tựa như một chiếc lá rụng xuống mặt nước, khiến lòng nàng gợn lên những vòng sóng lăn tăn không rõ lý do.

Sau khi nhận phòng tại một quán trọ, ba người theo chân tiểu nhị lên lầu. Vừa bước lên tầng hai, họ lại bắt gặp bóng dáng đội mũ mịch ly lúc nãy. Quan Tinh Nhi ghé sát tai chị gái, nhỏ giọng thì thầm: "Chị ơi, người kia lạ thật đấy, vào tận trong quán rồi mà vẫn không chịu bỏ mũ ra. Hay là vì trông xấu xí quá nên không dám nhìn ai nhỉ?" Dù nàng đã cố ý hạ thấp giọng, nhưng với thính lực của người tu hành, những lời ấy vẫn lọt vào tai người đối diện.

Kỳ Thăng vừa mở cửa phòng định bước ra thì gặp họ. Nghe thấy lời tiểu nhị hỏi, chàng khẽ đáp: "Làm phiền mang cho ta một ấm trà lên phòng." Giọng nói trầm ấm, thanh tao vang lên khiến Quan Tinh Nhi hơi ngẩn người. Nhận ra nữ tử ở cổng thành đang đứng trước mặt, Kỳ Thăng có chút không tự nhiên, chàng khẽ lùi lại một bước, nhường đường cho họ đi qua.

"Giọng nói nghe cũng hay đấy chứ." Quan Tinh Nhi vẫn không thôi tò mò. Quan Tam Nguyệt thấy em gái cứ liến thoắng mãi, lại đang đứng ngay trước mặt người ta nên cảm thấy có chút ngại ngùng. Nàng khẽ gọi: "Tinh Nhi, đừng nói lung tung nữa." Vừa dứt lời, Tam Nguyệt đột ngột dừng bước. Quan Tinh Nhi không kịp phản ứng, va vào lưng chị mình rồi lảo đảo lùi lại phía sau, đúng lúc đâm sầm vào lồng ngực Kỳ Thăng.

"Xin lỗi, thật xin lỗi!" Tinh Nhi vội vàng nắm lấy cổ tay đối phương để giữ thăng bằng, miệng không ngừng xin lỗi. Nhưng khi nàng ngẩng mặt lên, nhìn thấy dung nhan ẩn sau lớp màn che ấy, cả người bỗng chốc sững sờ, đôi mắt tròn xoe ngây dại. Kỳ Thăng khẽ nhíu mày, sự đường đột và những lời bàn tán lúc nãy khiến chàng không khỏi khó chịu. Chàng dứt khoát gỡ tay nàng ra, chẳng nói chẳng rằng, xoay người trở vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.

Trong phòng trọ, Quan Tinh Nhi vẫn chưa hết bàng hoàng. Nàng chống cằm, thẫn thờ thốt lên: "Chị ơi, người đó đẹp quá... Đẹp đến mức em thấy chị cũng chẳng bằng." Quan Tam Nguyệt nghe vậy chỉ mỉm cười bao dung: "Em ngốc à? Trên đời này người đẹp thiếu gì, ngay cả Ảnh Vô Sương cũng rực rỡ hơn chị đó thôi."

"Không giống đâu! Ảnh Vô Sương sao bì được. Người này đẹp như tiên giáng trần vậy, da trắng như tuyết, giữa chân mày còn có một nốt ruồi son đỏ thắm, nhìn một lần là không thể quên được." Tinh Nhi vừa nói vừa thở dài, trong lòng thầm hối hận vì lúc nãy đã lỡ lời khiến người ta giận.

Quan Lam đứng bên cạnh cũng thấy dở khóc dở cười: "Thiếu chủ, Tinh Nhi, ta vẫn còn đứng đây mà." Tinh Nhi tinh nghịch trêu lại: "Lam ca ca đừng để ý, cái đẹp thì ai cũng yêu mà. Biết đâu chị em nhìn thấy rồi cũng sẽ thích mê cho xem."

Quan Tam Nguyệt gõ nhẹ vào trán em gái, trong lòng nàng không quá bận tâm đến dung mạo, chỉ thầm nghĩ thế gian này thật khéo trùng hợp, gặp nhau ở cổng thành rồi lại cùng chung một quán trọ, âu cũng là một đoạn duyên phận thoáng qua.

Đề xuất Trọng Sinh: Bồ Châu
Quay lại truyện Nhật Nguyệt Hàm Đan
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện