Chương 22: Đường về mưa gió bủa vây

Tạm biệt anh Cường, tôi một mình bắt xe từ ga Thái Nguyên đi Thạch Gia Trang. Lúc lên tàu đã hơn mười giờ đêm, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, thi thoảng mới có vài ngọn đèn đường bên đường ray vụt qua, soi sáng hành trình trong đêm vắng.Khoảng một tiếng rưỡi sau, cuối cùng tôi cũng tới ga Thạch Gia Trang. Vừa bước ra khỏi toa tàu, một cơn gió lạnh đã ập đến vây...
Quay lại truyện Nhật Ký Tật Khống
BÌNH LUẬN