Đôi bàn tay hắn không ngừng nhào nặn nắm đất sét thành hình hài của ta, miệng lẩm bẩm: Long nhi, nàng có biết ta yêu nàng đến nhường nào không?
Từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã đem lòng yêu nàng rồi. Khi ấy ta thầm nghĩ, người của Long tộc các nàng sống thật tự tại, phóng khoáng biết bao.
Chẳng sợ bệnh tật dày vò, cũng chẳng vướng bận những vụn vặt đời thường.
Kể từ lúc đó, ta đã muốn mãi mãi dõi theo nàng.
Nàng có biết không? Mỗi một nhát dao cứa lên người nàng, lòng ta đau đớn đến thế nào không?
Ta nghe mà cạn lời.
Thật sự không cần thiết phải như vậy đâu, được chứ?
Vì muốn đi theo ta mà có thể trực tiếp ph...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 31 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành