Hà Xuân Phượng lần này không tránh được, bị cái chậu rửa mặt giáng cho hai phát đau điếng.Cô ta ôm cánh tay đau điếng vì bị đập, vừa né tránh vừa than vãn thảm thiết: "Hồng Hà ơi, Hồng Hà em nghe chị nói đã, chị biết lỗi rồi, nhưng đó là biên chế của chị mà, sao có thể nói thu là thu được chứ, nhà máy thật quá nhẫn tâm! Không có việc làm, chị biết sống...
Quay lại truyện Nhận Chức Tại Cung Tiêu Xã, Ta Làm Người Mua Dùm Ở Thập Niên 60