Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 219: Quân kỳ

Chương 219 : Quân kỳ

Quân Khương Á như hồng thủy vỡ bờ, cuồn cuộn đổ ập vào đại doanh Bình Quan. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng tên bay vút xé gió, cùng những tiếng thét rợn người của binh sĩ hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Đất trời như rung chuyển, bụi khói mịt mù che lấp cả ánh dương. Giữa vòng xoáy hỗn loạn ấy, Trác Tân vung kiếm, mỗi nhát chém đều ẩn chứa nỗi đau thương chưa nguôi ngoai về vị thúc phụ đã khuất.

Bỗng một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn tung lá chính quân kỳ cao ngạo giữa muôn vàn binh đao. Đó là quân kỳ của Bình Viễn Vương, dù vị vương gia anh dũng kia nay đã được cho là ngã xuống nơi Nam Vân Sơn hiểm trở. Dù phong sương và khói lửa đã in hằn dấu vết, lá cờ vẫn kiên cường phấp phới, như một khí phách bất diệt, chứng giám cho sự tồn vong của Bình Quan thành.

Trác Tân ngước nhìn lá cờ, đôi mắt đỏ hoe nhưng rực cháy ý chí. Hình bóng người chú oai hùng hiện về, lời dặn dò thuở nào văng vẳng bên tai. Nỗi đau đớn mất mát bỗng hóa thành sức mạnh cuồn cuộn, thổi bùng ngọn lửa căm thù quân địch. Hắn siết chặt chuôi kiếm, thề sẽ không để lá cờ này, không để Bình Quan này thất thủ. Bên cạnh hắn, Mạnh Tử Huy và Trác Dạ cũng dõi theo ngọn cờ, trong ánh mắt họ là sự kiên định, là niềm tin mãnh liệt vào vị vương gia, dẫu cho cái chết của Bình Viễn Vương vẫn còn là một điều bí ẩn chưa lời giải.

Bàng lão tướng quân, thân thể đã lão luyện nhưng tinh thần vẫn quắc thước, cất tiếng hô vang như sấm. Tiếng kèn hiệu dồn dập, tiếng trống trận thúc giục, hòa cùng tiếng reo hò của binh sĩ Bình Quan. Họ nhìn thấy lá quân kỳ chủ soái vẫn hiên ngang giữa bão táp, như được tiếp thêm dũng khí vô bờ. Mỗi người lính đều gào thét xung trận, quyết giữ vững từng tấc đất, từng góc tường thành, để ngọn quân kỳ ấy mãi mãi tung bay trên đỉnh Bình Quan, như một lời khẳng định về ý chí bất diệt của Đại Việt.

Đề xuất Hiện Đại: Đạo Tình
Quay lại truyện Nhà Trẻ Vương Phủ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện