Chương 62: Khắc khổ (1)
Trên nền đất đen kịt một màu, bầu trời trong sáng, những đóa hoa cỏ khẽ lay động theo làn gió thoảng, khắp chốn đều bao phủ trong sương khói huyền ảo.
Kiều Hạnh vừa đi vừa ngáp, nói: "Cô nương à, sau này tiên sinh giao nhiều bài vở như vậy, người không chú tâm được thì làm sao bây giờ?"
Thanh Thư không chút nghĩ ngợi đáp: "Việc học quá nhiều viết không hết, vậy thì để tiên sinh bớt đi một chút."
Kiều Hạnh há hốc miệng, đoạn nói: "Cô nương, người có thể dành thời gian luyện võ sang việc học mà!"
Nàng nhìn Thanh Thư luyện công cũng theo tập tành, ban đầu thấy vui vẻ, nhưng luyện chưa đầy nửa ngày đã không kiên trì nổi nữa, vì quá đau.
Thanh Thư lắc đầu nói: "Đọc sách trọng yếu, tập võ cũng vậy trọng yếu, cả hai ta đều sẽ không bỏ rơi."
Kiều Hạnh có chút đau lòng nói: "Nhưng như vậy quá vất vả. Cô nương, người còn nhỏ như vậy, làm gì mà phải liều mạng thế?"
Thanh Thư mỉm cười nói: "Ta không thấy vất vả, ngược lại, ta thấy rất có ý tứ."
Mấy ngày đầu tập võ, cảm giác tay chân đều không phải của mình, nhưng sống sót qua rồi thì thấy kỳ thực cũng không khó đến vậy.
Kiều Hạnh không còn lời nào để nói.
Đoàn sư phụ trông thấy Thanh Thư, khẽ gật đầu nói: "Con hãy luyện lại những gì đã học cho ta xem."
Đây cũng là để khởi động.
Học được nửa tháng, động tác của Thanh Thư giờ đây không chỉ đúng chỗ mà thời gian kiên trì cũng lâu hơn.
Đoàn sư phụ gật đầu, nói: "Thối công đã học xong, hôm nay bắt đầu học eo công. Thức thứ nhất, trước cúi eo."
Thanh Thư làm theo lời Đoàn sư phụ, hai chân chụm lại đứng nghiêm, dáng vẻ tựa một cây tùng xanh.
Đoàn sư phụ nói: "Hai tay mười ngón giao nhau, thẳng cánh tay nâng lên, lòng bàn tay hướng lên trên..."
"Đúng vậy, thân trên trước cúi, ưỡn ngực, sập eo, hai tay chạm đất." Thấy Thanh Thư tay chưa chạm đất, Đoàn sư phụ nói: "Hai tay nhất định phải chạm đất."
Thanh Thư cố gắng chạm tay xuống đất, nhưng vì dùng sức không đúng cách, cả người liền đổ nhào về phía trước.
Kiều Hạnh thấy Thanh Thư ngã sấp, định chạy lên đỡ nàng.
Đoàn sư phụ nghiêm nghị nói: "Không được đỡ, để chính nàng tự đứng lên."
Thanh Thư từ dưới đất bò dậy, quay sang Kiều Hạnh nói: "Ngươi qua viện sát vách giúp Đoàn đại nương làm việc đi!"
Tránh khỏi việc ở đây mà ảnh hưởng đến mình.
Kiều Hạnh có chút không yên lòng: "Cô nương, ta vẫn nên ở lại đây."
Thanh Thư mỉm cười: "Ngươi đừng lo cho ta, có việc ta sẽ gọi ngươi."
Kiếp trước ở am ni cô còn từng chịu đòn roi! Khi chạy trốn, ngày tuyết rơi nặng hạt từ trên núi lăn xuống, những lúc đó mới gọi là khổ. Hiện giờ bất quá chỉ là té một cú, chẳng đáng là gì.
Dưới sự kiên trì của Thanh Thư, Kiều Hạnh đành ủy khuất lê bước sang viện sát vách.
Đoàn đại nương đang hái rau, trông thấy Kiều Hạnh vội vàng đứng dậy hỏi: "Kiều Hạnh cô nương, có chuyện gì sao?"
Kiều Hạnh lắc đầu: "Không có gì, là cô nương sai ta đến giúp đại nương làm việc."
Vì chưa bái sư, Thanh Thư cũng chỉ xưng hô nàng là Đoàn đại nương, chứ không phải sư nương.
Đoàn đại nương cười nói: "Ta đây không có việc gì, nếu ngươi rảnh rỗi thì ra ngoài chơi đi!"
Trong mắt Đoàn đại nương, Kiều Hạnh bất quá chỉ là một đứa trẻ.
Kiều Hạnh lắc đầu nói: "Không được. Nếu để người khác trông thấy sẽ bị hỏi han."
Làm nha hoàn thiếp thân của cô nương, nếu cứ chạy loanh quanh khắp nơi nhất định sẽ khiến người ta nghi ngờ. Cố Lão thái thái đã dặn, chuyện cô nương tập võ tạm thời không nên để người khác biết.
Đoàn đại nương cũng biết Thanh Thư tập võ là giấu diếm Cố Nhàn: "Vậy ngươi cứ chơi trong sân đi."
Đoàn Tiểu Nhu nghe được hai người đối thoại, nói: "Nương, người vào đây một lát."
Đoàn đại nương đặt rau xuống, đi vào.
Nghe Đoàn Tiểu Nhu nói muốn ra ngoài, Đoàn đại nương lắc đầu nói: "Sáng sớm hàn khí nặng, con mà ra ngoài hứng gió lại nhức đầu."
Đoàn Tiểu Nhu ho khan hai tiếng, nói: "Nương, vậy người để Kiều Hạnh vào đây nói chuyện với con có được không?"
Đoàn đại nương có chút do dự.
Đoàn Tiểu Nhu biết Đoàn đại nương lo lắng, nói: "Nương, không cho Kiều Hạnh lại gần con, cứ để nàng ngồi ở cửa đó thôi."
Thở dài một tiếng, Đoàn đại nương gật đầu nói: "Ta đi hỏi Kiều Hạnh, nếu nàng đồng ý ta sẽ để nàng vào."
Nếu không đồng ý, nàng cũng sẽ không cưỡng cầu.
Ngã hai lần, Thanh Thư mới làm tốt động tác này. Đoàn sư phụ không bảo nàng đứng dậy, Thanh Thư liền giữ nguyên động tác ấy.
Những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu từ trên mặt rơi xuống đất, gân xanh trên trán đều nổi rõ. Nhưng Thanh Thư vẫn cắn răng, không hề rên một tiếng.
"Được rồi."
Thanh Thư đứng dậy thở dốc từng ngụm, đợi đến khi hơi thở đều đặn thì lau mồ hôi rồi tiếp tục luyện.
"Hai tay vòng qua hai chân, ôm lấy hai cẳng chân, thân trên cùng bụng dán chặt vào hai chân..."
Sau khi luyện xong, Thanh Thư như vừa được vớt từ dưới nước lên, toàn thân ướt đẫm.
Mặc dù mới ba tuổi, y phục dính vào thân thể cũng không sao, nhưng Thanh Thư vẫn thay một bộ y phục mới rồi quay lại.
Trên người nhớp nháp đặc biệt khó chịu, về đến chủ viện điều đầu tiên nàng làm là gội đầu tắm rửa.
Cố Lão thái thái nhìn thấy tay Thanh Thư sưng đỏ một mảng, vội hỏi: "Tay con làm sao vậy?"
"Ngã sấp xuống lúc luyện công mà trầy da. Bà ngoại, không sao đâu, hai ngày nữa là khỏi."
Tập võ, sao có thể không té ngã bị thương.
Cố Lão thái thái lớn tiếng gọi Hoa ma ma mang thuốc cao đến, vừa bôi vừa nói: "Ôi chao, hay là con đừng tập võ nữa, chuyên tâm theo Phó tiên sinh đọc sách đi."
Sao ai cũng bảo nàng đừng tập võ. Thanh Thư lắc đầu nói: "Bà ngoại, người đã từng nói với con, làm việc không thể bỏ dở nửa chừng nếu không sẽ chẳng làm nên trò trống gì."
Nói thì nói như vậy, nhưng nhìn thấy Thanh Thư bị thương nàng lại đau lòng. Cố Lão thái thái nói: "Chúng ta lại không cần ra trận giết địch. Ôi chao, nếu con sợ tương lai sẽ gặp nguy hiểm, ta sẽ mời hai nha hoàn biết võ công thiếp thân bảo hộ con."
Thanh Thư cảm thấy dựa vào người không bằng dựa vào mình, nhưng lời này lại nhắc nhở nàng: "Bà ngoại, người hãy mời cho nương một nữ hộ vệ đi! Lần trước ở Đào Hoa thôn nương giẫm phải cục đá suýt ngã, lần đó là may mắn, nhưng không phải lần nào cũng có may mắn như vậy."
Cố Lão thái thái cảm thấy lời Thanh Thư nói rất có lý, chỉ là tính tình Cố Nhàn chắc chắn sẽ không để người lạ thiếp thân đi theo.
Thanh Thư suy nghĩ một chút, nói: "Vậy thì bà ngoại người hãy tìm cho con một nữ hộ vệ đi!"
Cố Lão thái thái đối với Thanh Thư thì hữu cầu tất ứng: "Tốt, ta sẽ sai người đi tìm ngay."
Thanh Thư cảm động không thôi, ôm Cố Lão thái thái thì thầm nói: "Bà ngoại, người nhất định phải sống lâu trăm tuổi."
Bất kể là ai, nếu muốn hại mẹ nàng và bà ngoại nàng đều sẽ không bỏ qua.
Dùng qua điểm tâm, Thanh Thư liền đi Tử Đằng Uyển.
Vết thương trên tay vì đã xức thuốc nên đặc biệt dễ thấy. Phó Nhiễm sau khi nhìn thấy, cau mày hỏi: "Tay con làm sao bị thương vậy?"
Thanh Thư cũng không giấu giếm Phó Nhiễm, nói: "Lúc luyện công ngã sấp xuống trầy da."
Phó Nhiễm kinh ngạc không thôi, hỏi: "Luyện công trầy da? Con đang tập võ ư?"
Thanh Thư gật đầu.
Phó Nhiễm vô cùng bất ngờ nhìn Thanh Thư, sau đó nghiêm túc nói: "Con có biết không, đôi tay này đối với nữ tử mà nói chính là tấm mặt thứ hai."
Thấy Thanh Thư không nói gì, Phó Nhiễm nói: "Tập võ rất dễ bị thương. Hôm nay tổn thương là tay, ngày mai có thể là cánh tay hoặc chân, đến lúc đó đi học đường bị người ta biết sẽ bị người giễu cợt."
Thanh Thư nói: "Ta không sợ bị người cười."
Phó Nhiễm khẽ lắc đầu, nói: "Con bây giờ tuổi còn nhỏ, chưa biết lời người đáng sợ."
Nàng từng gặp không ít đứa trẻ, vì bị đám đông chế giễu và xa lánh mà trở nên mẫn cảm tự ti. Nàng không cho phép học sinh của mình biến thành dạng này.
Thanh Thư nói: "Lão sư, ta không sợ chế giễu cũng không sợ lời đồn đại vô căn cứ, ta chỉ muốn trở nên cường đại."
Phó Nhiễm chấn động trong lòng, thấy ánh mắt nàng kiên định cũng không cần nói thêm nữa: "Hãy ghi nhớ lời con nói ngày hôm nay."
Đề xuất Huyền Huyễn: Công Chúa Hôm Nay Đã Báo Thù Thành Công Chăng?
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ