Qua cơn nghén ngẩm, Yểu Yểu ăn uống ngon miệng, khẩu vị vô cùng tốt. Mỗi bận Hoàng đế dùng bữa cùng nàng đều thấy ngon miệng hơn hẳn ngày thường, thế nên A Trinh không khỏi đề nghị để Yểu Yểu dọn về cung ở hẳn.
Yểu Yểu chẳng chút do dự mà từ chối, khẽ thưa: “Xa thương gần thường. Thỉnh thoảng về cung thăm thú thì được, chứ ở mãi trong cung, e là Phụ hoàng lại thấy chán ghét con thôi.”
Nàng vốn hiểu rõ Hoàng đế đối với nàng – đứa con dâu này – vốn chẳng mấy hài lòng, cũng nhờ có A Trinh hết lòng yêu thương cùng Mẫu hậu che chở nên người mới không trách cứ điều gì.
Vân Trinh nghe vậy cũng chỉ hỏi qua một câu, thấy nàng không đồng ý bèn chẳng ép uổng. Yểu Yểu hiện đang mang long thai, bất luận chuyện gì Vân Trinh cũng đều thuận theo ý nàng.
Ở trong cung được hai ngày, Yểu Yểu lại hớn hở trở về Phù phủ. Dẫu cho thức ăn của Ngự thiện phòng có mỹ vị đến đâu, nàng vẫn thiên vị hơi ấm nơi nhà mình hơn cả.
Đêm ấy, Hoàng đế đem chuyện này tâm sự cùng Dịch An.
Dịch An liếc nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói: “Năm xưa Thanh Thư sở dĩ bằng lòng gả Yểu Yểu cho A Trinh, chính là bởi nàng ấy biết chúng ta sẽ xem Yểu Yểu như con gái ruột mà đối đãi.”
Ngừng một lát, nàng lại tiếp: “Ông đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa. Yểu Yểu đã hứa sau khi sinh hạ hài tử sẽ chuyển vào cung ở rồi. Ông hãy dành tâm trí mà nghĩ xem hài tử thích gì để còn chuẩn bị cho chu toàn.”
Trong lòng Dịch An, Yểu Yểu chẳng khác gì Vân Chiêu, thế nên dù nàng ở trong cung, ở Vương phủ hay ở Phù gia, Dịch An đều không có ý kiến, chỉ cần Yểu Yểu thấy vui là được. Còn về phần Hoàng đế, người cũng chỉ nói ngoài miệng vậy thôi, chứ chưa thực lòng xem Yểu Yểu như con gái mà yêu chiều.
Hoàng đế biết chẳng thể thuyết phục được nàng, bèn đổi giọng: “Bà muốn đối đãi tốt với Yểu Yểu thế nào cũng được, nhưng Thái tử phi tương lai thì không thể buông thả như thế, bằng không sẽ làm loạn quy củ.”
Thái tử phi chính là mẫu nghi thiên hạ tương lai, phàm là chuyện gì cũng phải hành xử theo phép tắc.
Dịch An khẽ cười, đáp lời: “Tình hình của Yểu Yểu đặc thù, Thái tử phi sau này tự nhiên không thể giống như con bé được.”
Xét về tình cảm tư riêng, nàng cũng chẳng thể đối tốt với Kiều Thấm như với Yểu Yểu, có điều nàng cũng sẽ không làm khó dễ gì Kiều Thấm.
Hoàng đế gật đầu tán đồng, lại bàn sang chuyện khác: “Ta dự tính để Vân Kỳ đại hôn vào nửa cuối năm sau, bà thấy thế nào?”
Ánh mắt Dịch An thoáng ngưng trệ, nhưng rồi vẫn gật đầu: “Được thôi, cứ để Khâm Thiên Giám chọn lấy ngày lành tháng tốt.”
Dẫu hai tháng nay Hoàng đế không đau ốm gì, nhưng thời gian ngủ của hắn ngày một ngắn, ăn uống cũng kém đi, đó đều là những điềm báo chẳng lành. Vậy nên chỉ cần yêu cầu của Hoàng đế không quá phận, Dịch An đều sẽ chiều theo ý hắn.
Hoàng đế mỉm cười: “Tốt lắm, ngày mai ta sẽ triệu Giám chính tới.”
Thực ra Thanh Thư không muốn hắn phải lao tâm khổ tứ, nhưng Hoàng đế vốn không chịu ngồi yên, hễ nhàn rỗi là lại cảm thấy mình như kẻ phế nhân. Vì vậy, trừ những việc triều chính hao tổn tâm trí, những việc không cần động não nhiều nàng đều để hắn tự ý quyết định.
Dịch An chợt hỏi: “Buổi chiều Mẫu hậu đến tìm ông nói chuyện gì thế?”
Dẫu cùng ở trong cung nhưng nếu không có việc gì, Trương Thái hậu sẽ chẳng tìm đến Hoàng đế. Dịch An biết Thái hậu vẫn luôn oán hận hắn, nên mỗi bận bà tìm tới hẳn là phải có duyên cớ.
Hoàng đế thở dài: “Mẫu hậu nói bà bận rộn triều chính đại sự, nên muốn đứng ra lo liệu hôn sự cho Vân Kỳ. Ta biết bà sẽ không đồng ý nên đã khước từ rồi.”
Những năm qua, chút tình nghĩa mẫu tử giữa Hoàng đế và Trương Thái hậu cũng đã phai nhạt gần hết. Ban đầu hắn che chở Dịch An là thật, nhưng ngoài việc đó ra, hắn vẫn cố gắng thỏa mãn mọi yêu cầu của Thái hậu. Thế nhưng khi hắn trúng độc, sức khỏe suy sụp, Trương Thái hậu vẫn một mực muốn nhúng tay vào triều chính. Nếu bà có tài cán thì đã đành, đằng này bà chỉ có dã tâm mà năng lực lại chẳng tày gang.
Với tính tình hồ đồ ấy, Hoàng đế sao có thể giao phó giang sơn vào tay bà? Nếu thật sự làm vậy, e rằng chưa đầy hai mươi năm, thiên hạ này đã phải đổi họ mất rồi.
Dịch An tự nhiên cũng không đời nào đáp ứng. Trương Thái hậu vốn là hạng người “được đằng chân lân đằng đầu”, thế nên bao năm qua nàng luôn dùng uy quyền trấn áp. Dẫu bên ngoài có lời ra tiếng vào, chỉ trích nàng thế nào, nàng cũng chưa từng thay đổi ý định.
Dịch An trầm ngâm: “Đại hôn của Vân Kỳ, ta định mời Thanh Thư và Tiểu Du cùng đứng ra lo liệu. Mẫu hậu tuổi tác đã cao, chớ nên để bà phải chịu vất vả này.”
Thanh Thư không chỉ là phu nhân của Thủ phụ mà còn là tỉ muội thân thiết của Dịch An, còn Tiểu Du hiện giờ cũng là Quận chúa chính nhị phẩm. Với thân phận của hai người bọn họ, việc lo liệu hôn sự cho Thái tử là điều danh chính ngôn thuận, văn võ bá quan cũng chẳng thể bắt bẻ được lời nào.
Hoàng đế cười ha hả: “Phù Cảnh Hy mà biết chuyện này, chắc chắn mặt mũi lại sa sầm cho mà xem.”
Có điều chỉ cần Thanh Thư gật đầu, Phù Cảnh Hy có phản đối cũng vô dụng.
Dịch An mỉm cười: “Có quan viên của Lễ bộ hiệp trợ, lại thêm Tiểu Du bên cạnh, nàng ấy sẽ không đến mức mệt mỏi sinh bệnh như lần gả Yểu Yểu đâu.”
Cũng bởi nàng thực sự không dứt ra được, bằng không đã tự mình lo liệu mọi việc.
Khâm Thiên Giám làm việc hết sức nhanh chóng, chỉ trong ba ngày đã chọn ra được hai ngày hoàng đạo. Hoàng đế đích thân chọn ngày mười sáu tháng mười một năm sau.
Ngày lành đã định, Dịch An liền triệu Thanh Thư và Tiểu Du vào cung để truyền đạt ý tứ của mình.
Tiểu Du nghe xong liền sảng khoái đồng ý. Lo liệu hôn sự cho Thái tử không chỉ là vinh dự to lớn mà còn khiến Thái tử ghi nhớ ân tình này. Thái tử chính là Hoàng đế tương lai, sau này chắc chắn sẽ có nhiều lợi ích. Nàng không cần, nhưng ba đứa con của nàng thì rất cần.
Thanh Thư cũng không từ chối, có điều nàng vẫn còn công vụ nên đề nghị để Tiểu Du làm chính, nàng hỗ trợ từ bên cạnh, còn Yểu Yểu thì phụ giúp thêm một tay.
Dịch An mỉm cười gật đầu: “Ta vốn cũng định như vậy. Tiểu Du à, hôn sự của Vân Kỳ lần này phải làm phiền ngươi chịu vất vả rồi.”
Tiểu Du hớn hở đáp: “Vất vả gì chứ, ngươi tin tưởng giao việc trọng đại này cho ta là ta vui lắm rồi. Dịch An, ngươi cứ yên tâm, ta đảm bảo sẽ khiến hôn lễ của Thái tử diễn ra thật nở mày nở mặt.”
Lúc rời cung, gương mặt Tiểu Du vẫn tươi rói như hoa nở.
Thanh Thư thấy vậy trêu ghẹo: “Phải gánh thêm việc mà cũng vui thế sao?”
Tiểu Du cười hì hì: “Chỉ vất vả đôi ba tháng mà đổi lại được lòng Hoàng hậu và Thái tử thì quá xứng đáng rồi. Có điều ta chưa từng lo liệu hôn lễ nào long trọng thế này, đợi vài ngày nữa ta phải về biệt viện thỉnh giáo Tổ mẫu mới được.”
Thanh Thư vốn ưa thanh tĩnh, nên những buổi yến tiệc tại Tướng phủ bao năm qua chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngược lại, Tiểu Du lại thích náo nhiệt, chẳng những tự mình tổ chức tiệc tùng mà còn thường xuyên lui tới phủ đệ khác làm khách.
Đến ngã rẽ, hai người liền chia tay nhau.
Thanh Thư vừa về đến nhà, Ba Tiêu đã tiến tới bẩm báo: “Phu nhân, Đại gia sai Lạc Uy đưa tin về ạ.”
Lạc Uy là tâm phúc của Phù Dịch, phàm là việc gì cũng được hắn trọng dụng. Ở Kim Châu hơn một năm qua, Lạc Uy đã giúp Phù Dịch xử lý không ít sự vụ. Trước đây đưa tin thường là người khác, lần này đích thân hắn trở về, chắc chắn là có chuyện quan trọng.
Thanh Thư lập tức cho gọi hắn vào, hỏi: “Đại gia ở Kim Châu mọi bề vẫn khỏe chứ?”
Lạc Uy hành lễ rồi thưa: “Bẩm phu nhân, Đại nãi nãi đã mang thai rồi ạ. Đại gia sai tiểu nhân về báo tin vui cho Lão gia và Phu nhân, sẵn tiện đón vợ con tiểu nhân cùng sang đó.”
Tháng chín năm ngoái, Trình Ngu Quân sinh được một mụn con trai, Phù Dịch đặt tên là Diệp Chu. Phù Cảnh Hy không ưng ý cái tên này, bảo rằng con thuyền nhỏ nghe vừa bé lại vừa nhẹ, nên ông đặt lại là Phù Nguy. Thế là đứa nhỏ đại danh gọi Phù Nguy, nhũ danh gọi là Chu Chu.
Tháng tư năm nay, Trình Ngu Quân mang con đi Kim Châu. Lúc ấy vợ Lạc Uy vốn định đi theo, chẳng ngờ cha mẹ Lạc Uy đột ngột đổ bệnh nên không đi được. Sau này Thanh Thư mới biết, mẹ Lạc Uy vì không muốn con dâu và cháu nội đi xa nên mới giả bệnh. Dẫu là chủ tử nhưng đây là việc riêng của người ta, Thanh Thư cũng không tiện can thiệp sâu.
Thanh Thư không ngờ Trình Ngu Quân lại mang thai nhanh đến thế. Trước khi nàng đi Kim Châu, Thanh Thư đã dặn dò phải đợi Chu Chu lớn thêm chút nữa mới nên có con. Mang thai liên tục vừa không tốt cho sức khỏe, lại thêm hai đứa nhỏ sàn sàn tuổi nhau thì việc dạy bảo sẽ rất vất vả. Tuy nhiên, mang thai dù sao cũng là chuyện vui, nàng liền hỏi: “Được bao lâu rồi?”
Lạc Uy hớn hở đáp: “Dạ, đến nay đã gần hai tháng. Phu nhân, Đại nãi nãi từ khi mang thai lại đặc biệt thèm món dưa muối do chính tay người làm. Đại gia dặn tiểu nhân nếu trong phủ còn dưa muối thì xin mang theo vài hũ ạ.”
Nói cũng thật lạ, cùng một công thức nhưng món dưa muối do chính tay Phu nhân làm ra lúc nào cũng mang hương vị thơm ngon đặc biệt.
Đề xuất Cổ Đại: Đích Nữ Trọng Sinh, Quyết Báo Thù! Quyền Thần Cấm Dục, Chưởng Trung Kiều
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ