Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2993: Phúc Ca Nhi Phiên Ngoại (20)

Phúc Ca nhi vừa lên thuyền liền hạ bút vẽ tranh. Mỗi khi hắn đang lúc nhập tâm thì người ngoài không nên quấy rầy, bởi vậy Đỗ Triều cũng chẳng tiện tìm tới.

Tuy nhiên, Đỗ Triều vốn là kẻ ham vui, thấy trên thuyền nhàn rỗi bèn gọi Mộc Thần cùng hai tên hộ vệ đến đánh Diệp Tử bài. Hắn còn giao hẹn trước là không đánh bạc, ai thua sẽ bị dán một tờ giấy lên trán. Thực ra hắn cũng muốn đặt cược tiền bạc, nhưng sợ lát nữa Phúc Ca nhi biết chuyện lại giáo huấn mình.

Mộc Thần chưa từng chơi Diệp Tử bài, càng không muốn chịu cái nhục bị dán giấy lên trán, bèn từ chối: “Ta không chơi đâu, các ngươi cứ tự nhiên.”

Mạnh Tần lên tiếng: “Đánh Diệp Tử bài khó lắm, nếu có Bài Chín thì còn chơi được một chút.”

Đỗ Triều cạn lời đáp lại: “Bài Chín nặng như thế, ta mang theo làm gì chứ? Đừng nói nhảm nữa, có chơi hay không? Không chơi ta lại gọi người khác.”

Mạnh Tần tuy có chút ghét bỏ, nhưng nghĩ đến việc phải ở trên thuyền hơn mười ngày, chẳng lẽ cứ ngủ mãi, đành tặc lưỡi: “Chơi thì chơi.”

Mộc Thần ngồi bên cạnh quan sát một lát, đúng lúc ấy Diêu đại nương đi tới bẩm báo rằng Tăng thị muốn mời hắn qua đó một chuyến: “Công tử, Tăng di nương tìm ngài.”

Tuy chưa bày tiệc rượu chính thức, nhưng Mộc Thần đã đặt bút viết văn thư nạp thiếp, nên nàng ta liền để Diêu đại nương gọi mình như vậy. Nàng ta làm thế là muốn biến chuyện này thành sự thật đã định, để khi hồi kinh, Tiểu Du không thể không thừa nhận thân phận của nàng.

Mộc Thần ban đầu bị tính kế nên vô cùng tức giận, nhưng về sau thấy Tăng thị hạ mình cung kính, lại dịu dàng chu đáo hầu hạ, nên hiện giờ đối với nàng ta cũng không còn bài xích như trước.

Hai ngày tiếp theo, Phúc Ca nhi dành phần lớn thời gian ở trong phòng vẽ tranh. Đỗ Triều nhịn không được bèn hỏi: “Ngươi cứ như vậy mãi mà không thấy mệt sao?”

Phúc Ca nhi mỉm cười, hắn không những không mệt mà còn cảm thấy rất hưởng thụ. Được làm điều mình thích chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

Mộc Thần cũng hiếu kỳ hỏi: “Tiểu Dịch, đệ đang vẽ gì thế?”

“Đợi khi vẽ xong, đệ sẽ mời mọi người cùng thưởng lãm, giờ thì vẫn chưa được.”

Đỗ Triều nghe vậy liền đoán: “Có phải ngươi đang vẽ lại phong cảnh đêm trên sông Tần Hoài không? Cảnh đó không dễ họa chút nào đâu.”

Phúc Ca nhi không phủ nhận, cười nói: “Đợi khi hồi kinh, đệ phải vào Hàn Lâm viện làm việc, lúc đó sẽ có nhiều thời gian hơn.”

Cụ thể bao giờ mới vẽ xong thì hắn cũng không rõ, nhưng lần này hắn nhất định phải ghi lại tất cả những hình ảnh đã thấy vào tranh. Hắn chắc chắn rằng khi bức tranh hoàn thành, dù là muội muội hay phụ mẫu đều sẽ yêu thích.

Thấy hắn không phủ nhận, Đỗ Triều biết mình đã đoán đúng: “Vậy chúng ta cứ chống mắt lên mà chờ xem.”

Hàn huyên một lát thì đã đến giờ dùng bữa trưa. Lần trước tới Kim Lăng là vào cuối tháng sáu, tiết trời nóng nực nên cơm trưa đều dùng trong phòng. Hiện tại đã là cuối tháng tám, khí trời mát mẻ, nên ba bữa mỗi ngày bọn họ đều bày trên boong thuyền, vừa ăn vừa trò chuyện.

Đều là người đồng lứa với nhau nên cũng chẳng câu nệ quy tắc “ăn không nói, ngủ không lời”.

Diêu đại nương sau khi bưng thức ăn lên bàn cho các công tử, lại quay về bếp lấy phần cơm nước đã chuẩn bị cho Tăng thị mang vào phòng. Nào ngờ vừa đặt đồ ăn xuống, Tăng thị đã nôn oẹ liên hồi.

Tăng thị che miệng nói: “Mau mang đồ ăn ra ngoài đi!”

Diêu đại nương ngạc nhiên: “Đây đều là món ăn gia đình thường ngày mà, không có bỏ thứ gì lạ cả.”

“Oẹ…”

Nhìn nàng ta cứ nôn mãi không thôi, Diêu đại nương đành bưng thức ăn trở lại phòng bếp, rồi rót một bát nước ấm mang vào. Sở dĩ bà khách khí với Tăng thị như vậy là vì nàng ta ra tay rất hào phóng, mới có ba ngày mà bà đã nhận được ba lượng bạc tiền thưởng.

Tăng thị vừa mới ngừng nôn, kết quả Diêu đại nương vừa tiến lại gần, nàng ta lại không nhịn được mà nôn tiếp. Tăng thị dùng khăn tay che mũi hỏi: “Trên người bà có mùi gì vậy? Sao mà khó ngửi thế?”

Diêu đại nương cúi đầu nhìn xuống y phục, không thấy dính bẩn thứ gì, bà còn cố ý ngửi ống tay áo cũng chẳng thấy mùi gì lạ.

Hạnh Nhi, nha hoàn của Tăng thị, liền nói: “Đại nương, mời bà ra ngoài trước cho.”

Diêu đại nương cũng chẳng để bụng, quay người trở về bếp. Không phải hầu hạ nàng ta lại càng tốt, bà cũng đang đói bụng muốn ăn cơm. Trở về bếp, bà xới một bát cơm đầy, gắp thức ăn ngon lành rồi ngồi trước lò lửa bắt đầu ăn. Diêu chủ thuyền cũng gọi bà ra boong thuyền ăn cùng, nhưng bà không muốn, cảm thấy ngồi trong bếp ăn vẫn thoải mái hơn.

Sau khi ăn no, bà định bưng đồ ăn vào cho Tăng thị lần nữa, nhưng ánh mắt chợt dừng lại trên đĩa cá kho, đôi tay bà khựng lại giữa chừng.

Hôm nay bà giết ba con cá, lúc xử lý máu cá có bắn vào người. Tăng thị nói trên người bà có mùi, vậy chắc chắn là mùi tanh của cá.

Diêu đại nương vốn đã sinh dưỡng bốn đứa con, tự nhiên biết rõ tình cảnh nào thì nữ nhân không chịu được mùi tanh. Nghĩ đến việc Tăng thị có khả năng mang thai, Diêu đại nương thầm cảm thán cái bụng của nữ nhân này thật biết tranh khí, nếu sinh hạ được mụn con rồi bước chân vào phủ môn quyền quý kia thì coi như đã đứng vững gót chân.

Cơm nước xong xuôi, mấy người họ còn ngồi trên boong thuyền trò chuyện hồi lâu. Phúc Ca nhi vốn có thói quen ngủ trưa, cảm thấy hơi buồn ngủ bèn trở về phòng nghỉ ngơi.

Quý Tuyền đi theo hắn vào phòng, đợi hắn nằm xuống mới lên tiếng: “Thiếu gia, lúc nãy ta nghe thấy trong phòng Tăng thị có tiếng nôn mửa liên tục.”

Phúc Ca nhi ngáp một cái, lười biếng đáp: “Lát nữa chú nói với Mạnh Tần một tiếng, để Mộc Thần ca mang thuốc say sóng qua cho nàng ta là được.”

Hắn không phải hạng người tốt bụng gì, chẳng qua Tăng thị không thể chết trên thuyền này, bằng không người ngoài lại tưởng là bọn họ hành hạ nàng ta đến chết.

Quý Tuyền lại nói: “Thiếu gia, Tăng thị hẳn không phải say sóng. Diêu đại nương thấy nàng ta nôn như vậy, nếu là say sóng thì bà ấy đã phải báo cho chúng ta biết rồi.”

Triệu chứng say sóng có nặng có nhẹ, nếu phản ứng nhẹ thì nghỉ ngơi là khỏi, nhưng nếu phản ứng mạnh mà không coi trọng thì có thể nguy hiểm đến tính mạng. Diêu đại nương quanh năm đi thuyền, không thể không biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

Phúc Ca nhi lại ngáp thêm cái nữa, mắt nhắm mắt mở đáp: “Diêu đại nương đã không nói gì thì hẳn là không có vấn đề gì lớn. Nếu chú không yên tâm thì cứ đi hỏi bà ấy một chút.”

Hắn thật sự rất buồn ngủ, đôi mắt đã không tự chủ được mà nhắm lại.

Quý Tuyền quả thực đã đi hỏi Diêu đại nương, sau khi có được đáp án liền quay lại phòng, thấy Phúc Ca nhi đã ngủ say. Nghĩ đến mối quan hệ giữa Phù gia và Hiếu Hòa quận chúa, hắn vẫn quyết định lay tỉnh Phúc Ca nhi.

Phúc Ca nhi mở đôi mắt nhập nhèm, không khỏi than vãn: “Quý thúc, có chuyện gì gấp gáp vậy? Không thể đợi cháu tỉnh dậy rồi nói sao?”

Đang lúc ngủ say mà bị đánh thức, cảm giác này thật sự quá đỗi khổ sở.

“Thiếu gia, Tăng thị kia mang thai rồi.”

“Mang thai thì mang thai, nữ nhân mang thai có gì lạ…” Nói đến đây, Phúc Ca nhi chợt khựng lại, lập tức tỉnh táo: “Chú nói Tăng thị mang thai sao?”

“Phải.”

Nghe thấy lời này, cơn buồn ngủ của Phúc Ca nhi lập tức tan biến. Hắn lập tức bảo Quý Tuyền gọi Diêu đại nương tới để đích thân hỏi han.

Diêu đại nương cảm thấy hơi kỳ quái, có hỏi thì cũng nên là Quan thiếu gia tới hỏi chứ, dù sao nữ nhân kia cũng là thiếp thất của Quan thiếu gia: “Vâng, Tăng di nương quả thực đã có hỉ.”

“Bà chắc chắn chứ?”

Diêu đại nương cười nói: “Nữ nhân có thai đều không ngửi được mùi tanh của cá. Lúc nãy ta xử lý cá xong, trên người có dính chút máu cá, Tăng cô nương vừa thấy ta đã nôn thốc nôn tháo. Đến khi ta thay y phục và mang đĩa cá kho đi, nàng ta liền không nôn nữa.”

Nghĩ đến những lời Đỗ Triều đã nói trước đó, Phúc Ca nhi không khỏi hỏi thêm: “Vậy đại nương thấy nàng ta mang thai được bao lâu rồi?”

Diêu đại nương lắc đầu: “Chuyện này ta cũng không rõ, phải mời đại phu bắt mạch mới biết chính xác, nhưng thường thì phải hơn một tháng mới bắt đầu có phản ứng như vậy.”

Có lời của Đỗ Triều làm tiền đề, Phúc Ca nhi còn gì mà không hiểu nữa? Đây rõ ràng là muốn bắt Mộc Thần ca phải chịu tội thay, làm kẻ đổ vỏ cho kẻ khác. Nữ nhân này quả thực quá đỗi vô liêm sỉ.

“Lâm Duệ, mau đi mời Mộc Thần ca tới đây cho ta!”

Đề xuất Ngược Tâm: Khi Thai Nhi Tròn Bảy Tháng, Ta Mới Vỡ Lẽ Phu Quân Chẳng Mảy May Tình Nghĩa.
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện