Đỗ Triều và Vũ Quế nghe Mộc Thần quyết định xong đều không khỏi kinh ngạc, Đỗ Triều lên tiếng: “Chẳng phải ngươi nói cuối tháng mười chúng ta mới hồi kinh sao, sao đột nhiên lại đổi ý rồi?”
Mộc Thần đáp: “Ta nằm mộng thấy thái ngoại tổ mẫu lâm bệnh, lòng dạ không yên nên muốn sớm ngày trở về.”
Phục Ca nhi khẽ nhíu mày. Hắn cảm thấy dù muốn tìm lý do thì cũng nên chọn cái khác, không nhất thiết phải lấy việc trưởng bối sinh bệnh ra làm cớ. Kỳ thật Đại trưởng công chúa tuy tuổi tác đã cao, nhưng nhờ được chăm sóc chu đáo nên số lần đổ bệnh còn ít hơn hẳn những người cùng trang lứa.
Đỗ Triều nghe vậy lại càng thêm kinh ngạc. Phải biết từ lúc rời kinh đến nay, dù hắn có nhắc đến người nhà nhưng cũng chưa từng nghe Mộc Thần đả động gì tới Đại trưởng công chúa.
Phục Ca nhi nhận ra nỗi lo lắng của Đỗ Triều, liền nói: “Đi thôi, nếu còn không đi thì e là đến tối cũng chẳng kịp quay về.”
Nghe vậy, Đỗ Triều cũng không hỏi thêm gì nữa.
Vũ Quế vốn không biết cưỡi ngựa, lại thấy Mộc Thần đang nặng trĩu tâm sự, nên hai người họ cùng ngồi xe ngựa. Phục Ca nhi và Đỗ Triều thì cùng ngồi một xe khác.
Ra khỏi thành, thấy trên đường vắng vẻ, Phục Ca nhi mới hỏi: “Ta nghe Thập Nhị thúc nói cô nương ở Túy Xuân Lâu không chỉ xinh đẹp như hoa, dịu dàng như nước, mà tài khiêu vũ hay đàn hát đều vô cùng xuất sắc.”
Đỗ Triều nghe tới đây thì phấn chấn hẳn lên. Hắn cứ ngỡ Phục Ca nhi cũng giống như phụ thân hắn, là người không màng nữ sắc, nào ngờ lại là người cùng chí hướng. Hắn hạ thấp giọng, hào hứng nói: “Dịch ca, cô nương ở Túy Xuân Lâu quả thực mỗi người một vẻ, xinh đẹp tuyệt trần. Hôm đó ta tới mà hoa cả mắt. Đợi đến tối ta dẫn huynh đi, đảm bảo sẽ khiến huynh lưu luyến quên cả lối về.”
Phục Ca nhi mỉm cười nói: “Không cần đâu. Ta định ngày mai sẽ đi du ngoạn sông Tần Hoài, muốn mời mấy vị ca cơ và vũ nương đến góp vui.”
Thật ra chuyện này Thập Nhị thúc hoàn toàn có thể thu xếp, nhưng hắn muốn dò xét xem Đỗ Triều có thường xuyên lui tới chốn thanh lâu hay không. Ở kinh thành, Đỗ Triều bận rộn học hành, ít tiếp xúc với bên ngoài nên hắn không rõ tính cách. Vốn tưởng Du di nương quản giáo nghiêm khắc như vậy, phẩm tính và tài học của Đỗ Triều hẳn là không tệ. Giờ xem ra, e là Du di nương cũng bị che mắt rồi.
Đỗ Triều cười nói: “Trong Túy Xuân Lâu, Phiêu Phiêu cô nương có dáng múa đẹp nhất, Như Nguyệt cô nương hát hay nhất, còn Xuân Xuân cô nương thì giỏi cả cổ cầm lẫn tì bà. Tuy nhiên, nếu có thể, ta vẫn hy vọng huynh mời được Vi Vi cô nương cùng chúng ta đi du ngoạn.”
“Ngươi đã đến Túy Xuân Lâu bao nhiêu lần rồi?”
“Cũng không nhiều, chỉ mới ba lần thôi. Ôi, Túy Xuân Lâu này giá chát quá, gọi một bàn rượu thịt với một cô nương bầu bạn đã mất tới năm mươi lượng bạc rồi...”
Chờ hắn nói xong, Phục Ca nhi mới hỏi tiếp: “Vị Vi Vi cô nương kia có gì đặc biệt sao?”
Đỗ Triều mặt mày hớn hở: “Vi Vi cô nương là hoa khôi của Túy Xuân Lâu đó! Bao nhiêu phú thương đại gia sẵn sàng vung tiền như rác vì nàng, nhưng nàng vốn cao ngạo, không lọt vào mắt xanh thì dù có đưa bao nhiêu tiền nàng cũng không tiếp đãi.”
Nói đoạn, hắn nháy mắt với Phục Ca nhi: “Nhưng với bậc tài tử tuấn tú như Dịch ca, nàng nhất định sẽ thích.”
Cho dù hoa khôi có thực sự ưu ái mình, Phục Ca nhi cũng không thấy đó là chuyện đáng để khoe khoang: “Mời nàng du ngoạn sông Tần Hoài tốn bao nhiêu?”
Đỗ Triều giơ một ngón tay ra: “Nếu là dạo sông đêm thì mất một ngàn lượng bạc, còn nếu muốn nàng hầu hạ qua đêm thì phải hai ngàn lượng. Tháng trước có một tên phá gia chi tử từ Phúc Châu đến, chỉ trong một ngày đã vì Vi Vi cô nương mà ném ra một vạn lượng bạc đấy.”
Phục Ca nhi nhìn vẻ mặt đầy ngưỡng mộ của hắn, hờ hững hỏi: “Ngươi mới đi có ba lần, sao lại rành rẽ chuyện ở Túy Xuân Lâu đến thế?”
“Chuyện này có gì khó đâu, cứ tìm người hỏi han đôi câu là biết ngay mà. Dịch ca, thật lòng đấy, hôm nào tiểu đệ dẫn huynh đi, đảm bảo khi về kinh huynh vẫn còn thấy dư vị ngọt ngào.”
Phục Ca nhi mỉm cười lắc đầu: “Ta không có hứng thú với những nơi đó.”
Phù Cảnh Hy từng dặn dò hắn, sau này có giao thiệp thì cứ chọn tửu lâu đoàng hoàng mà tới, đừng bước chân vào chốn bướm hoa, những nơi đó đi nhiều chỉ tổ khiến con người ta dễ bị tha hóa.
Đỗ Triều tỏ vẻ thất vọng.
Phục Ca nhi vờ như vô ý hỏi: “Ở kinh thành ngươi có hay đi thanh lâu không?”
Đỗ Triều cười hắc hắc: “Đi được hai lần, nhưng hoa lâu ở kinh thành không sao sánh được với nơi này. Đáng tiếc là túi tiền ta eo hẹp, nếu không nhất định phải mời Vi Vi cô nương hầu hạ một đêm.”
Một phần vì Vệ Quốc Công quản thúc quá nghiêm, phần khác là trong tay hắn cũng chẳng có bao nhiêu tiền. Lần xuống Giang Nam này hắn chỉ mang theo sáu trăm lượng bạc trắng, giờ đã tiêu hết phân nửa, thời gian tới phải tiết kiệm mới được.
Phục Ca nhi lập tức hiểu ra tại sao Du di nương lại không tra ra được chuyện này.
Chùa Kê Minh được khởi công xây dựng vào năm Vĩnh Khang thứ nhất thời Tây Tấn, tính đến nay đã có hơn một ngàn năm lịch sử, là một trong những ngôi chùa cổ kính nhất vùng Kim Lăng.
Hương hỏa ở đây luôn nghi ngút không dứt, khi họ đến nơi đã thấy rất đông du khách. Bước vào Đại Hùng Bảo Điện, Vũ Quế hỏi vị tiểu sa di dẫn đường: “Tiểu sư phụ, nơi này có phải là nơi Lương Vũ Đế năm xưa giảng kinh không?”
Chẳng đợi tiểu sa di kịp mở miệng, Đỗ Triều đã gạt đi: “Chắc chắn không phải rồi. Tương truyền khi Lương Vũ Đế giảng kinh thuyết pháp, người nghe đông tới hơn vạn, nơi này cùng lắm cũng chỉ chứa được một hai ngàn người thôi.”
Chùa Kê Minh quy mô hùng vĩ, diện tích rộng hơn năm trăm mẫu, đó là sau khi đã thu hẹp lại, nghe nói thời kỳ hưng thịnh nhất diện tích đạt tới gần ngàn mẫu.
Nơi đây lầu các, phòng ốc san sát, Đỗ Triều mới đi xem được năm điện đã kêu mỏi chân: “Dịch ca, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi!”
Phục Ca nhi cười đáp: “Các ngươi cứ nghỉ đi, ta ra phía trước xem thử.”
Với thể trạng của bọn họ, e là chẳng đi được bao xa, trong khi hắn lại muốn đi xem hết toàn bộ chùa Kê Minh.
Nhìn bóng lưng hắn, Đỗ Triều không khỏi ngưỡng mộ: “Sức khỏe của Dịch ca tốt thật đấy. Không được, sau khi về kinh ta cũng phải bắt đầu luyện công thôi.”
Mộc Thần cười bảo: “Ngươi đừng có hứng lên được ba phút rồi lại bỏ.”
Đi xem qua hơn mười tòa điện, Phục Ca nhi bắt đầu thấy đói. Hắn lấy đồng hồ bỏ túi ra xem, thấy đã quá nửa giờ Ngọ, thời gian trôi qua thật nhanh.
Hắn không định đi ra phía trước dùng cơm, vì đi đi về về cũng mất cả canh giờ. Sáng sớm hắn đã bảo Quý Tuyền mang theo lương khô. Phục Ca nhi vừa cầm một chiếc bánh định ăn, thì thấy Lâm Duệ từ trong túi lấy ra một con vịt tì bà.
Phục Ca nhi thấy vậy liền mắng khéo: “Mau cất đi, đây là chốn cửa Phật, sao có thể ăn đồ mặn được? Muốn ăn thì đợi lúc xuống núi hãy ăn.”
Đúng lúc này, một cô nương mặc y phục màu xanh lam đi tới. Trông thấy con vịt tì bà trong tay Lâm Duệ, nàng chống nạnh quát: “Nơi này là chùa miếu, sao các người lại dám ăn thịt vịt ở đây? Các người có biết như vậy là khinh nhờn Phật tổ không?”
Phục Ca nhi không ngờ giữa đường lại nhảy ra một "Trình Giảo Kim" như thế này.
Lâm Duệ liếc nhìn nàng một cái, sau đó dùng sức cắn một miếng thịt vịt thật lớn, ra sức nhai ngồm ngoàm.
Cô nương kia tức giận giậm chân: “Ngươi... sao ngươi có thể như vậy? Tâm ngươi không thành, Phật tổ nhất định sẽ giáng tội xuống đầu ngươi.”
Sau khi nuốt miếng thịt xuống, Lâm Duệ thản nhiên đáp: “Rượu thịt đi qua ruột, Phật tổ ngự trong lòng. Trong lòng ta luôn kính sợ Phật tổ, chỉ là không giống như các người, chỉ biết giữ cái vẻ hào nhoáng bên ngoài mà thôi.”
Cô nương kia hét lớn: “Ngươi rõ ràng là ngụy biện! Ngươi khinh nhờn Phật tổ như vậy, không sợ ngài trách phạt sao?”
Lâm Duệ thực sự chẳng sợ Phật tổ nào cả. Năm xưa khi hắn đói rét đến mức suýt chết, chẳng thấy Phật tổ Bồ Tát nào hiển linh cứu giúp, cũng may nhờ có phu nhân lập ra Từ Thiện Đường mới giúp hắn giữ được mạng sống này.
Hắn lại cắn thêm một miếng thịt vịt, chậm rãi nói: “Phật tổ đại từ đại bi, thương xót chúng sinh, sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà giáng tội cho ta đâu.”
Cô nương kia tức đến mức hai má phồng lên, không nói được lời nào.
Đề xuất Trọng Sinh: Thanh Mai Vò Lưu Tô, Phượng Quan Phủ Bạch Cốt
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ