Trời vừa hửng sáng không bao lâu, Tiểu Du lại đến. Lần này nàng không đi một mình mà đưa cả gia quyến cùng theo, ngay cả Vệ Đại thống lĩnh ngày thường bận rộn đến mức khó thấy mặt cũng đã hiện diện.
Thanh Thư trêu ghẹo bảo: “Vệ đại nhân, ngài thật đúng là khách quý hiếm gặp nha.”
Vệ Phương vừa cười vừa đáp: “Lần này ta cố ý đổi ca trực, chuyện vui của Phúc Ca nhi thế này, nhất định phải đến uống một chén mừng mới được.”
Hiện nay biên cương thái bình, việc gia nhập hàng ngũ binh nghiệp chắc chắn không có tiền đồ xán lạn bằng con đường khoa cử. Đáng tiếc chẳng còn cách nào khác, Vệ Dong không phải là người ham học, chỉ có thể vào quân doanh để tự tìm kiếm tương lai cho mình.
Mộc Yến tiến đến thỉnh an vợ chồng Thanh Thư, rồi gọi Mộc Thần cùng Mộc Côn đi tìm Phúc Ca nhi. Ba năm trước, hắn đi theo bên cạnh Anh Quốc công, sau hai năm rèn luyện thì thi đỗ vào Thiên Ngưu Vệ. Dự tính sẽ ở đó ba năm rồi tiến vào Ngự Lâm quân, sau đó mới xin ra ngoài trấn thủ các phương.
Bốn người cùng tiến vào tiểu hoa sảnh, sau khi an tọa, Vệ Phương cười nói: “Tướng gia, Lâm đại nhân, Yểu Yểu lấy thành tích đứng đầu kỳ tốt nghiệp để vào Hình bộ, nay Phù Dịch lại được điểm tên làm Thám hoa lang. Linh khí của thiên hạ này, xem chừng đều đã hội tụ hết vào nhà hai vị rồi.”
Phù Cảnh Hy cười đáp lễ: “Vệ Dong cũng chẳng kém cạnh, tuổi còn trẻ đã vào Ngự Lâm quân làm việc, ở kinh thành này cũng là một tài tuấn có danh tiếng.”
Lời này Vệ Phương không dám nhận. Đứa con trai ngốc nghếch kia của hắn, nếu không dựa vào cái danh của cha thì làm sao vào được Ngự Lâm quân.
Hai người đàn ông ngồi một chỗ đàm đạo, Thanh Thư và Tiểu Du cũng ngồi sát bên nhau. Nghe thấy những lời kia, Thanh Thư hạ thấp giọng bảo: “Ngươi xem kìa, Vệ Đại thống lĩnh nhà ngươi bây giờ nói năng thật dễ nghe làm sao! Chắc hiện tại ngươi không còn chê chàng ấy khô khan, vô vị nữa chứ?”
Tiểu Du liếc nhìn Vệ Phương một cái, cười híp mắt đáp: “Bây giờ so với trước kia thì tốt hơn nhiều rồi, nhưng nếu muốn sánh với Phù gia nhà ngươi thì vẫn còn một trời một vực.”
Vệ Phương nghe hết lời của hai người, trên mặt lộ rõ vẻ bất đắc dĩ.
Phù Cảnh Hy đề nghị: “Chúng ta ra ngoài viện nói chuyện đi.”
Ở Nội các xử lý công vụ thường xuyên phải ngồi lâu, nên ngày thường khi ở nhà, trừ những lúc cần thiết, ông không muốn ngồi một chỗ.
Ra đến bên ngoài, Vệ Phương lộ vẻ mặt khổ sở nói: “Ngày thường ngài dỗ dành phu nhân nhà mình thế nào vậy? Tướng gia, xin hãy chỉ giáo cho ta vài chiêu với!”
Phù Cảnh Hy bật cười, đáp lời: “Chỉ giáo chiêu gì chứ? Ngài cứ thường xuyên mua cho nàng món đồ trang sức, hay là những thứ bánh ngọt, hoa cỏ mà nàng thích, đảm bảo nàng sẽ vui lòng. Sau đó, những buổi xã giao không cần thiết thì hãy khước từ để ở nhà bầu bạn với nàng, nàng sẽ không oán trách nữa. Chẳng bù cho ta, hiện giờ thường xuyên mười ngày nửa tháng không thấy mặt mũi đâu.”
“Phu nhân nhà ngài không oán giận sao? Ta mà mười ngày nửa tháng không về nhà, nàng ấy chắc chắn sẽ càm ràm suốt cả đêm.”
Nói là vậy, nhưng khóe miệng Vệ Phương lại mang theo ý cười. Quận chúa có càm ràm mới chứng tỏ nàng để tâm đến mình, chẳng giống như thuở trước khi hắn còn đơn độc, cả tháng không về phủ cũng chẳng ai đoái hoài.
Phù Cảnh Hy lắc đầu bảo: “Đôi khi nàng cũng phàn nàn vài câu, nhưng phần nhiều là lo lắng cho sức khỏe của ta. Ai, đối với gia đình này, đối với phu nhân, ta nợ nàng quá nhiều.”
Người ngoài đều nói Thanh Thư hẳn là tổ tiên tích đức mới gả được cho một người chồng tốt như Phù Cảnh Hy, nhưng người thân cận mới biết Thanh Thư đã vất vả đến nhường nào.
Vệ Phương cảm thán: “Chúng ta cũng là thân bất do kỷ. Nhưng phu nhân vất vả, ít nhất còn có hai đứa con thấu hiểu cho, còn Mộc Thần đứa trẻ kia...”
Mộc Yến và Mộc Côn rất thân cận với hắn nên hắn cùng Tiểu Du cùng nhau quản giáo, nhưng Mộc Thần từ nhỏ đã xa cách nên hắn không can thiệp nhiều. Tuy nhiên, qua việc bàn tính hôn sự, Vệ Phương cảm thấy Mộc Thần thật không ổn. Nếu đã có người trong lòng thì nên nói ra sớm để cố gắng tranh thủ, đằng này hắn im hơi lặng tiếng, khiến Tiểu Du phải một phen bận rộn ngược xuôi. Ba năm qua đã sắp xếp cho xem mắt năm sáu cô nương, vậy mà lần nào gặp xong hắn cũng bảo không thích.
Trước đó, khi hắn liên tục từ chối, Vệ Phương chỉ nghĩ là chưa chọn được người vừa ý, cảm thấy hắn quá kén chọn. Đến khi biết hắn đã có người trong lòng, Vệ Phương liền nảy sinh lòng bất mãn với đứa con này.
Phù Cảnh Hy ôn tồn nói: “Lần này Thanh Thư đề nghị Quận chúa để nó đi Giang Nam du học, cũng là muốn để nó ra ngoài chịu chút khổ cực. Nếu không, cứ mãi ngồi mát ăn bát vàng, nó sẽ vĩnh viễn không biết thương cảm cho nỗi lòng cha mẹ.”
“Du học thì chịu khổ gì được chứ? Có tùy tùng lo liệu mọi thứ, lại có hộ vệ bảo vệ xung quanh.”
Phù Cảnh Hy cười đáp: “Chuyện này phải xem ngài sắp xếp thế nào. Yểu Yểu nhà ta trước kia ngang bướng thế nào ngài cũng biết, chuyện nó muốn làm thì ngoài ta và nương nó ra không ai cản nổi. Nhưng sau biến cố lần đó, không cần ai nhắc nhở nó cũng biết hành sự cẩn trọng, hơn nữa lời ta và Thanh Thư nói nó đều nghe theo. Đứa trẻ ấy mà, chỉ có nếm trải đắng cay mới thực sự hiểu được cái tốt và nỗi nhọc nhằn của cha mẹ.”
Vệ Phương nghe vậy, lộ vẻ trầm tư suy nghĩ.
Nói chuyện được một lúc thì huynh muội Phúc Ca nhi và Yểu Yểu cũng đã đến. Hai gia đình ngồi lại cùng nhau, vây kín cả một bàn lớn.
Đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn của mấy đứa trẻ thật khiến người ta kinh ngạc. Thanh Thư và Tiểu Du nhìn chúng ăn ngon lành, cũng bất giác dùng bữa nhiều hơn ngày thường.
Cơm nước xong xuôi, Thanh Thư thở phào: “Vẫn là đông người ăn cơm mới thấy ngon.”
Tiểu Du nghe vậy liền cười bảo: “Nếu tỷ không chê, vậy mỗi ngày ta đều mang Mộc Côn đến ăn chực nhé.”
Dùng xong điểm tâm không bao lâu, người của Kỳ gia lại tới. Tông Thị còn cố ý hỏi thăm đến đại sự trăm năm của Phúc Ca nhi, Thanh Thư cười bảo rằng chuyện đã định xong rồi.
Tông Thị vô cùng kinh ngạc hỏi: “Lúc Yểu Yểu làm lễ cập kê, chẳng phải tỷ còn nói muốn xem xét kỹ lưỡng sao, sao lại định đoạt nhanh như vậy?”
Trước đó, nàng và con dâu đều có ý muốn thân càng thêm thân với Phù gia, nhưng lại bị Kỳ lão phu nhân và Kỳ Hướng Địch phản đối. Nếu Thanh Thư có ý, chắc chắn đã sớm mở lời, nhưng nàng vẫn luôn im hơi lặng tiếng, rõ ràng là không có ý định này. Sau khi bị hai người kia nhắc nhở một trận, Tông Thị cũng đành từ bỏ ý định đó.
Thanh Thư cười đáp: “Đã sắp xếp cho hai đứa trẻ gặp mặt, Phúc Ca nhi rất vừa ý.”
“Là tiểu thư nhà ai thế?”
“Là Thất cô nương nhà Trình gia. Đứa trẻ đó không chỉ có dung mạo xinh đẹp, biết tiến thối mà còn đa tài đa nghệ. Muội cũng biết Phúc Ca nhi vốn say mê hội họa và âm luật, cô nương ấy lại đúng lúc tinh thông cả hai, rất hợp nhãn của Phúc Ca nhi.”
Tông Thị nghe qua liền hiểu, bèn hỏi: “Là buổi xem mắt ngày hôm qua sao?”
Thấy Thanh Thư gật đầu, Tông Thị cười nói: “Mấy ngày nay cũng có người nhờ vả đến chỗ ta. Ta nghĩ tỷ chưa định liệu nhanh thế nên định hôm nay tới hỏi, không ngờ Trình gia đã nhanh chân đến trước một bước.”
Thanh Thư khẽ cười: “Cữu mẫu cũng biết Trình đại học sĩ trước kia đã dạy dỗ Phúc Ca nhi suốt bốn năm. Phúc Ca nhi trước nay vào các dịp lễ tết vẫn thường mang lễ vật đến Trình gia. Thất cô nương này lại được nuôi dưỡng bên cạnh lão phu nhân, nên hai đứa trước kia đã gặp mặt nhiều lần, nói cho cùng cũng là duyên phận.”
Lời này nàng không chỉ nói với Tông Thị, mà đối với những người khác đến dò hỏi cũng đều dùng chung một lý lẽ. Chính vì vậy, người ngoài đều lầm tưởng rằng Phúc Ca nhi đã sớm nhắm trúng Trình Ngu Quân. Một vài nhà biết chuyện Trình lão phu nhân đưa cháu gái đến Phù gia cũng đều im lặng. Hôn sự hai nhà đã định, Phù gia lại muốn nể mặt Trình Ngu Quân mà nói giảm nói tránh đi, họ cũng chẳng dại gì mà đi vạch trần làm gì.
Trình đại phu nhân đến hơi muộn. Khi nàng vừa tới Phù gia, một phu nhân thân thiết đã đem chuyện này kể lại cho nàng, đoạn còn trêu chọc: “Uổng cho chúng ta tình thâm nghĩa trọng bấy lâu, vậy mà chuyện lớn thế này ngươi lại chẳng hé môi nửa lời?”
Nghe xong chuyện, Trình đại phu nhân thầm cảm kích Thanh Thư vô cùng. Nói theo cách của Thanh Thư, sẽ không còn ai cười chê rằng con gái Trình gia gả không được nên mới phải tự đưa tới cửa.
Dù hai con gái của nàng đã xuất giá, nhưng nếu để nhà chồng của chúng nghe thấy những lời không hay thì nhất định sẽ có ảnh hưởng, huống hồ nàng vẫn còn những đứa cháu gái khác nữa!
Trình đại phu nhân mỉm cười đáp: “Chuyện chưa định xong xuôi, thật chẳng tiện nói ra ngoài.”
Vị phu nhân kia cũng chỉ nói vậy thôi, thực tế là hôn sự của con gái khi chưa chắc chắn thì chẳng ai đem kể lể, ngộ nhỡ không thành lại tổn hại đến danh dự của đứa trẻ.
Đề xuất Hiện Đại: Trùm Cuối Game Kinh Dị, Toàn Là Người Nhà Tôi
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ