Vừa về tới phủ, Thanh Thư đã vội hỏi Phúc Ca nhi: “Thế nào, con đã vừa ý rồi chứ?”
Phúc Ca nhi gật đầu thưa: “Rất tốt, bất quá con hy vọng có thể định liệu hôn sự vào cuối năm nay hoặc đầu năm sau. Nương, nếu Trình gia không đáp ứng, vậy thì thôi vậy.”
Thanh Thư có chút bất đắc dĩ nói: “Nương biết con hiếu thuận, nhưng con cũng phải tôn trọng Trình cô nương một chút. Con làm như vậy, chẳng khác nào cưới nàng về chỉ để giúp trông nom việc vặt trong nhà.”
Phúc Ca nhi biết tính tình mẫu thân khoan hậu, hắn liền bày tỏ: “Nương, hiện tại nương bận rộn như vậy, Yểu Yểu cũng chẳng được rảnh rang, trong nhà không có người quán xuyến việc vặt, cần phải có người chia sẻ gánh nặng với nương. Hơn nữa, con thấy nàng ở Trình gia sống cũng chẳng mấy dễ dàng. Hôm nay hành vi của nhị phòng Trình gia hoang đường đến thế, mà nàng lại chẳng hề lộ ra chút cảm xúc uất ức hay phẫn nộ nào. Nếu đổi lại là Yểu Yểu, gặp phải chuyện như vậy sớm đã nhảy dựng lên mắng cho bọn họ một trận vuốt mặt không kịp rồi.”
Thông thường, những người có tâm tính trầm ổn, trừ phi là do ra ngoài rèn luyện như hắn, còn lại đều là do hoàn cảnh ép buộc mà thành. Mà Trình Ngu Quân hiển nhiên thuộc về vế sau.
Thấy Thanh Thư im lặng, Phúc Ca nhi nói tiếp: “Con đã thưa chuyện với Trình cô nương rồi, con nghĩ phía Trình gia nhất định sẽ đồng ý thôi.”
Thanh Thư thở dài, có chút không đành lòng: “Cuối năm nay thì gấp gáp quá, sớm nhất cũng phải đến đầu xuân năm sau.”
“Được ạ.”
Sau khi bàn xong việc này, Thanh Thư mới kể cho hắn chuyện của Yểu Yểu: “Yểu Yểu cùng Vân Trinh cũng đã hóa giải hiểu lầm, chuyện của hai đứa chắc hẳn cũng sắp định đoạt rồi.”
Phúc Ca nhi đang định hỏi xem khi nào thì định thân, trong đầu bất chợt hiện lên nụ cười rạng rỡ của Vân Trinh khi gặp ở hậu sơn Linh Sơn Tự, khiến hắn nhất thời ngẩn người.
Sau khi định thần lại, Phúc Ca nhi cười nói: “Hèn gì dạo trước Yểu Yểu cứ hay giận dỗi Vân Trinh, thì ra là vì chuyện này.”
Vân Trinh từ nhỏ đã luôn đối đãi tốt với Yểu Yểu, có gì ngon hay trò gì vui đều nghĩ đến nàng đầu tiên, hai năm qua lại càng phục tùng nàng răm rắp. Cũng chính vì vậy mà khi hai người giận dỗi, hắn luôn nghĩ đó là lỗi của Yểu Yểu, không ngờ rằng đó là vì tình cảm nảy sinh mà sinh ra hờn lẫy.
Thấy con trai tiếp nhận chuyện này một cách tự nhiên, Thanh Thư mỉm cười: “Trước kia A Trinh vì thương tật ở tay mà tự ti, không dám thổ lộ tâm ý với Yểu Yểu. Lần này tâm kết đã gỡ bỏ, sau khi về cung hắn sẽ xin Hoàng thượng và Hoàng hậu ban hôn. Ý của ta là, vì sau này con còn phải hạ Giang Nam, nên chuyện ban hôn sẽ định vào ngày mai. Chỉ là Yểu Yểu cảm thấy ngày mai là ngày vui của con nên không đồng ý.”
Phúc Ca nhi cười bảo: “Song hỉ lâm môn là chuyện đại hảo sự, con sao có thể không đồng ý chứ. Nương, trước kia con còn lo lắng tính tình của Yểu Yểu mà gả đến nhà người khác sẽ chịu uất ức, sau này thì không cần lo nữa rồi.”
Yểu Yểu không chỉ nóng tính mà còn rất có chủ kiến, lại ghét bị gò bó. Gả vào nhà người ta sao có thể tùy ý như ở nhà, rất nhiều chuyện phải thỏa hiệp nhường nhịn, bằng không quan hệ mẹ chồng nàng dâu hay cô em chồng không thuận, tình cảm phu thê cũng sẽ bị ảnh hưởng. Giờ thì tốt rồi, Hoàng hậu di mẫu luôn coi Yểu Yểu như con gái ruột, Vân Du và Vân Chiêu cũng rất quý mến nàng, gả cho Vân Trinh thì những nỗi lo kia đều tan biến.
Hai người đang trò chuyện thì nghe tiếng Hồng Cô từ bên ngoài vọng vào: “Phu nhân, Quận chúa tới ạ.”
Tiểu Du như một cơn gió lướt vào, vừa nhìn thấy Phúc Ca nhi đã cười hỏi: “Phúc Nhi, hôm nay xem mắt thế nào rồi?”
Bị hỏi thẳng thừng như vậy, Phúc Ca nhi vẫn rất trấn định đáp: “Rất tốt ạ, chờ sau tiệc rượu ngày mai con sẽ tới cửa cầu hôn.”
Thanh Thư biết tính tình Tiểu Du, không muốn để nàng tiếp tục trêu chọc con trai mình: “Phúc Nhi, con lui xuống trước đi, có việc ta sẽ gọi.”
Phúc Ca nhi vâng lời rồi nhanh chóng rời khỏi.
Tiểu Du tiếc nuối nói: “Cậu làm gì vậy? Sao lại để nó đi nhanh thế, tớ còn bao nhiêu chuyện chưa kịp hỏi mà?”
Thanh Thư về khoản bảo vệ con cái thì so với Tiểu Du chỉ có hơn chứ không kém, nàng cười đáp: “Chờ sau khi Mộc Yến xem mắt, cậu có thể thong thả mà hỏi, chỉ sợ Mộc Yến không chịu nói cho cậu biết thôi.”
Đứa trẻ lớn lên đều có tâm tư riêng, Mộc Yến từ khi rời khỏi Phù gia, rất nhiều chuyện đều không kể với Tiểu Du. Còn Tiểu Du vì lo lắng con học xấu nên luôn tìm mọi cách để biết hết mọi chuyện của nó, vì thế mà Mộc Yến từng cãi nhau với nàng một trận, Thanh Thư phải khuyên nhủ mãi nàng mới chịu buông tay.
Tiểu Du lườm nàng một cái: “Hai ngày nay tớ giúp cậu lo liệu yến tiệc mệt muốn chết, cậu không nói được lời nào tử tế thì thôi, lại còn dùng lời lẽ đâm vào lòng tớ.”
Thanh Thư ngồi xuống cạnh nàng, đưa tay ra bảo: “Vậy để tớ giúp cậu xoa bóp một chút, bóp xong sẽ hết đau ngay.”
Tiểu Du bị cù đến mức cười không ngớt, cuối cùng chịu không nổi mà ngã lăn ra giường.
Đùa nghịch xong, Tiểu Du mới nói: “Mộc Thần nói nó cũng muốn đi Giang Nam, nhưng không muốn đi một mình nên định rủ thêm hai người bạn thân nữa. Thanh Thư, cậu xem có được không?”
Phúc Ca nhi lần này đi là để ngao du sơn thủy, mục đích khác với Mộc Thần. Hơn nữa, Phúc Ca nhi chỉ có hai tháng nghỉ phép, còn Mộc Thần nếu gặp được thầy giỏi hay bạn học hợp ý thì có khi phải đến cuối năm mới về kinh.
Không đợi Thanh Thư hỏi, Tiểu Du đã tiếp lời: “Một người là con trai út của thầy nó, người kia là Lục thiếu gia của phủ Định Viễn Hầu, cả hai đứa đều chăm chỉ hiếu học, phẩm hạnh lại tốt.”
Thanh Thư vốn không lo lắng về phẩm hạnh của bọn trẻ, nếu không tốt thì Tiểu Du đã chẳng để Mộc Thần kết giao: “Được thôi, cứ để bọn chúng hội ngộ ở cửa thành vào sáng sớm ngày khởi hành.”
Thấy trời đã không còn sớm, Tiểu Du đứng dậy chuẩn bị ra về.
Thanh Thư thấy vậy liền vội nói chuyện của Yểu Yểu: “Vân Trinh đã nghĩ thông suốt rồi, thánh chỉ ban hôn chắc vài ngày tới sẽ ban xuống thôi.”
Tiểu Du vỗ trán một cái, chuyện quan trọng thế này mà nàng suýt quên hỏi: “Ban hôn cũng tốt, sau này hai đứa trẻ này sẽ không còn náo loạn nữa.”
Thanh Thư bật cười ha hả: “Cậu cũng từng trải qua thời trẻ tuổi mà, cậu thật sự nghĩ chúng sẽ không náo loạn sao? Đừng nói là sau khi ban hôn, ngay cả khi đã thành thân rồi cũng sẽ có lúc cãi vã thôi.”
Nói thế nào nhỉ? Kẻ được yêu chiều thường không sợ hãi điều gì. Bất quá Yểu Yểu hiện tại làm việc đã có chừng mực, cùng lắm chỉ là đấu khẩu hay hờn dỗi chút thôi, không đến mức quá đáng nên nàng cũng không lo.
Tiểu Du cười nói: “Ồn ào một chút cũng không sao, phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường hòa mà. Ôi, Thanh Thư à, hai anh em Phúc Ca nhi đều đã giải quyết xong đại sự cả rồi. Chẳng bù cho tớ, ba đứa nhà tớ vẫn chưa đâu vào đâu cả.”
Thanh Thư an ủi: “Chỉ có Mộc Thần là hơi rắc rối một chút, chứ Mộc Yến vẫn rất nghe lời. Nó thích kiểu cô nương dịu dàng hiền thục, cậu cứ tìm theo đúng ý nó thì nhanh chóng định xong thôi.”
Tiểu Du gật đầu: “Cha tớ có nhắc đến một nhà, tớ đang cho người tìm hiểu kỹ ngọn ngành về cô nương nhà đó đây.”
Trái ngược với không khí vui vẻ ở Phù gia, bầu không khí tại Trình gia lại vô cùng nặng nề. Trình lão phu nhân nhìn Trình Mẫn Quân đang ăn vận lộng lẫy, trong mắt lóe lên một tia giận dữ, nhưng bà không nói gì thêm mà chỉ xua tay bảo nàng lui xuống, sau đó quay sang chất vấn Trình nhị phu nhân: “Hôm nay ngươi đã làm cái gì vậy?”
Trình nhị phu nhân đáp: “Con đi cùng Đại tẩu tới Linh Sơn Tự dâng hương, cầu cho lão gia nhà con thân thể khỏe mạnh, quan lộ hanh thông. À, nhân tiện cũng xem giúp cho Ngu Quân một chút, xem vị thiếu gia nhà họ Phù kia có thật sự tốt như lời đồn hay không.”
Trình lão phu nhân trầm giọng: “Chuyện hôm nay nếu truyền ra ngoài, ngươi định để Mẫn Quân sau này bàn chuyện hôn sự thế nào đây?”
Các phu nhân thái thái trong kinh thành đều là những người tinh đời, chuyện này chỉ cần nghe qua là họ hiểu ngay ngọn ngành. Một cô nương ngay cả phu quân tương lai của chị họ cũng muốn tranh giành, loại người không biết liêm sỉ như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không bao giờ để mắt tới.
Trình nhị phu nhân trong lòng cũng đang bực bội nên giọng điệu chẳng mấy tốt đẹp: “Có gì mà truyền ra ngoài chứ, Mẫn Quân chẳng qua chỉ là đi dâng hương cùng chúng con thôi mà.”
Trình lão phu nhân lặng lẽ nhìn nàng ta, ngay khi Trình nhị phu nhân bắt đầu thấy không chịu nổi mà định mở miệng thì bà phất tay: “Ta mệt rồi, các ngươi lui ra cả đi!”
Đừng nói là Trình nhị phu nhân, ngay cả Trình đại phu nhân cũng thấy vô cùng kinh ngạc, nàng cứ ngỡ lão phu nhân sẽ trừng phạt nặng nề vị đệ muội này của mình chứ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ